Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 245: Chương 244:

Chương 244:

Trịnh Viễn An hừ lạnh một tiếng: “Thật sự là nghĩ như vậy sao, cũng không biết là ai nhăn mày sầu khổ mấy ngày qua.”

Cố Thiệu ngại ngùng khi nghe ông nói như vậy. Hắn còn nghĩ bản thân mình đã che giấu rất tốt, hóa ra tiên lại biết rõ như vậy, không biết tiên sinh có nghĩ là hắn rất ngu không?

“Không sai, ngươi đúng là rất ngu.” Hệ thống đột nhiên nói một câu.

Cố Thiệu cũng không muốn để ý đến nó, chỉ là cảm thấy những thứ đang cầm trên tay nặng trĩu, khiến lòng hắn bị ép nghẹn muốn chết. Cố Thiệu nhìn Trịnh tiên sinh, trong lúc nhất thời lại không biết bản thân mình nên làm cái gì, chỉ thật thà nói một câu: “Tiên sinh, cái này… này quá quý giá rồi.”

Không ngờ Trịnh tiên sinh lại “A” một tiếng, giọng điệu không quan tâm: “Cái căn nhà nhỏ xíu này mà quý giá sao?”

Cố Thiệu nhẹ gật đầu.

Trịnh Viễn An nhất thời nghẹn lời.

Có thể đối với Trịnh Viễn An thì một căn nhà nhỏ này không tính là gì, nhưng chỗ này đối với Cố Thiệu, thậm chí bán hắn đi cũng không đủ tiền để mua được một ngôi nhà như vậy. Cố Thiệu xoa lòng bàn tay, hắn không thể không thừa nhận, bản thân mình thật là vô dụng. Người ta đều có thể tự mình mua nhà ở, còn hắn thì không.

Nhìn dáng vẻ mất mát lại không tự tin này của hắn đúng là làm chướng mắt Trịnh Viễn An. Mặc dù lúc nào Trịnh Viễn An cũng mắng hắn, nhưng trong lòng vẫn vì hắn mà kiêu ngạo, nên càng không thể nhìn bộ dáng này của hắn. Sự kiện trước đó ông cũng không muốn nhắc đến, dù sao đó cũng không phải là chuyện vinh quang gì, huống chi trước đó ông còn vì việc này mà phê bình cháu mình một trận. Chỉ là hiện tại, không nói cũng không được.

Trịnh Viễn An thẳng thắn nói: “Ngươi cũng không cần quá để bụng làm gì, tiền mua căn nhà này, hơn phân nửa đều là từ tiền của ngươi.”

Cố Thiệu nghe vậy liền nhìn Trịnh tiên sinh bằng ánh mắt khó tin: “Con?”

“Trước đó không phải Gia Thụ đánh cược ở trong sòng bạc sao?”

Cố Thiệu trừng to mắt: “Vậy tiên sinh ngài cũng?”

Trịnh Viễn An giơ tay lên.

Cố Thiệu lập tức che kín mặt, hắn chỉ có mỗi khuôn mặt này là có thể nhìn, cũng không thể bị đánh hỏng được?

Trịnh Viễn An cũng không thật sự xuống tay, chỉ là cắn răng nói: “Ngươi cho rằng ta làm đều là vì ai?!”

Cố Thiệu chột dạ mà bỏ tay xuống.

Trịnh Viễn An hừ một tiếng, lại nói: “Nói đến cùng, căn nhà này ta cũng không tốn bao nhiêu tiền, mà chút tiền này trong mắt ta cũng không tính bao nhiêu.”

Cố Thiệu hiểu rõ, Trịnh tiên sinh đây đều là để trấn an bản thân hắn, muốn để trong lòng hắn thoải mái hơn. Nói không cảm động là giả. Hai vị ân sư của hắn, đều đối xử với hắn cực kì tốt, tốt đến mức hắn cảm thấy bản thân mình không có gì để báo đáp, tốt đến mức khiến hắn tự cảm thấy xấu hổ.

Trịnh Viễn An thấy hắn dần dần ổn định lại. Biết rằng lời nói đã có hiệu quả, liền quyết định tung ra một đòn cuối cùng. Đây cũng là mục đích quan trọng nhất trong chuyến đi lần này của ông.

Trịnh Viễn An chắp tay sau lưng, sau khi dẫn Cố Thiệu đi vào đại sảnh, ông liền bảo gã sai vặt ta ngoài đứng canh gác.

Cố Thiệu không hiểu tại sao, lại thấy Trịnh Viễn An đột nhiên xoay người lại, vẻ mặt nghiêm túc: “Quỳ xuống!”

Cố Thiệu “phịch” một tiếng liền quỳ xuống, tốc độ vô cùng nhanh, đến bản thân hắn cũng không kịp phản ứng lại. Cố Thiệu ngạc nhiên trước sự mềm mại của đầu gối mình.

Trịnh Viễn An cũng không dừng lại, gằn từng chữ nói: “Căn nhà này của ta, cũng không phải là tặng không. Hôm nay ta tặng ngươi khế nhà, một phần chính là để ngươi sau này có chỗ dung thân, không đến mức bị người bên ngoài chê cười. Một phần nữa là muốn ngươi làm một lời hứa, coi như đây là báo đáp cho hành động này của ta.”

Cố Thiệu nơm nớp lo sợ: “Tiên sinh mời nói.”

Trịnh Viễn An vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc như ngày thường: “Ngươi vào quan trường, sau này ta cũng khó có thể quản thúc ngươi.”

Cố Thiệu cúi đầu: “Nếu tiên sinh muốn quản thúc học trò, đương nhiên lúc nào cũng có thể.”

Trịnh Viễn An phẩy tay, không ở trước mắt, làm sao quản thúc, đây đều là những lời nói suông thôi, ông lại nói: “Những chuyện này để sau rồi nói, nhưng hôm nay ta muốn ngươi lập một lời thề.”

Chẳng biết tại sao, trong lòng Cố Thiệu có chút bất an.

Quả nhiên, ngay sau đó hắn liền nghe thấy tiên sinh nói: “Làm người có đạo làm người, làm quan cũng có đạo làm quan. Ngươi đã tôn kính gọi ta một tiếng tiên sinh, ta liền vô lễ răn dạy vài câu. Khi ngươi vào triều làm quan, sau này cho dù là thăng là lùi, là được thánh ý hay là mất thánh tâm, mong ngươi phải nhớ lấy hai chữ “cầm tiết”, không hạ thấp chí nguyện, không làm nhục thân mình; nhớ phải cần kiệm, biết tiết kiệm thì phú quý, dâm dật sẽ diệt vong; luôn nhớ phải phục vụ dân chúng, phải biết không được phân biệt họ hàng, không phân cao thấp, ai cũng phải dùng pháp luật để trừng trị…”

Trịnh Viễn An không nhanh không chậm, từng câu từng lời đều nặng tựa ngàn cân, đè lên tai Cố Thiệu, cũng đè trong lòng Cố Thiệu.

Ông đây là đang buộc Cố Thiệu phải bày tỏ thái độ của mình.

“Điều quan trọng nhất là phải nhớ chính trực, hết lòng vì công bằng và hết lòng vì người dân. Cả đời này, ta hận nhất là kẻ nịnh thần, tiểu nhân độc ác, ngươi đã là học trò của ta thì không nên kết giao với những người này, ta chỉ mong ngươi làm thanh quan, làm một vị quan tốt.”

Trịnh Viễn An nói xong, nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu: “Những điều này, ngươi cần phải thề sau này đều sẽ cẩn thận thực hiện được.”

Từ sau khi Trịnh tiên sinh mở miệng Cố Thiệu liền cảm thấy áp lực toàn thân, bây giờ đón ánh mắt của Trịnh tiên sinh, hắn cũng không dám có một chút suy nghĩ tà ma nào.

Ngoại trừ chấp nhận số phận thì Cố Thiệu cũng không còn lựa chọn nào khác. Cuối cùng, Cố Thiệu đã thành thật tuyên thệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!