Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 247: Chương 246:

Chương 246:

Trịnh Viễn An nhích người trên ghế, không nhìn bà.

Hồ lão phu nhân vẫn trêu ghẹo một lúc, cũng quá đã ghiền rồi. Không tới một lát lại nhớ đến có chuyện quan trọng phải hỏi, liền nói: “Vậy huyện Kim Đàn đó, có phải ngươi không cần đi nữa?”

“Đi.”

Hồ lão phu nhân dựng mày lên: “Ngươi còn muốn đi? Làm quan học có cái gì tốt mà để ngươi nhớ mãi không quên như vậy? Nếu ngươi muốn làm quan học thì đến kinh thành làm không được sao?”

Trịnh tiên sinh vội vàng nói: “Ta trở về sẽ bàn giao rõ ràng, dù sao cũng phải có chút thời gian sắp xếp chứ.”

Điều đó có nghĩa là sau này sẽ không làm nữa? Hồ lão phu nhân liền yên tâm. Suy nghĩ một chút lại cảm thấy, đứa nhỏ Cố Thiệu đúng là tốt, may mắn nhờ có hắn, không phải sao?

Nhưng Cố Thiệu mà Hồ lão phu nhân nhớ nhung, bởi vì trước đó đã bàn bạc xong với tiên sinh, nên sáng sớm hôm sau, vừa thức dậy hắn đã sắp xếp đồ đạc chuẩn bị dọn đến trong hẻm Đông Thanh.

Sáng tinh mơ, Ôn ngự sử và lão thê đã nhìn thấy tiểu tôn tử còn buồn ngủ mà lại chạy tới đây.

Hôm qua Ôn Húc quên nói với hạ nhân rằng hôm nay muốn dậy sớm, những hạ nhân kia ở dưới cũng quên mất phải chuẩn bị đồ ăn sáng trước, tất cả còn theo như thói quen bình thường. Cho nên chờ Ôn Húc đặc biệt dậy sớm mặc quần áo xong rồi mở cửa ra, những người hầu kẻ hạ trong viện đều sững sờ ngay tại chỗ.

Nha hoàn nói sẽ lập tức đến phòng bếp lấy đồ ăn sáng, nhưng mà Ôn Húc ngại phiền toái, nên trực tiếp tới chỗ tổ phụ tổ mẫu của hắn ta để ăn ké một bữa.

Cho đến khi Ôn Húc ngồi trên bàn ăn rồi, hai vợ chồng già đều còn chưa phản ứng lại được, đây là… mặt trời mọc từ hướng Tây? Ôn ngự sử ho nhẹ một tiếng: “A Húc à, cháu đây là muốn thay đổi hoàn toàn, một lần nữa làm người?”

“Tổ phụ ngài nói cái gì thế, cháu đây là muốn đi giúp Cố huynh chuyển nhà.” Ôn Húc nuốt xuống một ngụm cháo, lại gắp một cái sủi cảo, ở đằng kia nhai chóp chép, ăn đến cả đầu đều là mồ hôi.

Ôn ngự sử bừng tỉnh đại ngộ, ông ấy nói rồi mà, sao thằng cháu lười nhác này lại đột nhiên sửa tính tình muốn dậy sớm cơ chứ, thì ra là vì Cố Trạng Nguyên kia. Đương nhiên là Ôn ngự sử sẽ không ngăn cản tiểu tôn tử thân thieets với Cố Trạng Nguyên, khó được trong số những người bạn của hắn ta còn có một người hiểu chuyện lại biết tiến tới như vậy, Ôn ngự sử mừng còn không kịp nữa. Chỉ là Ôn ngự sử vẫn luôn không suy nghĩ ra được, sao mà tôn tử nhà mình lại coi trọng Cố Trạng Nguyên này như thế, rõ ràng trước đó cũng không có giao thoa gì mà..

Ông ấy không rõ, nên đã trực tiếp hỏi ra tới.

Ôn Húc lau miệng đi: “Còn có thể vì sao nữa, Cố huynh là một người tốt như vậy.”

Ôn ngự sử nhướng mày.

Ôn Húc đón ánh mắt của tổ phụ, lại bắt đầu khoe khoang: “Trạng Nguyên khó thi được cỡ nào chứ, đó là danh hiệu mà người bình thường có thể thi đậu sao, nhưng cố tình Cố huynh của chúng cháu lại nỗ lực đánh bại tất cả quần hùng rồi thi đậu. Huynh ấy không đơn giản chỉ là tài học hơn người, nhân phẩm còn tốt, lần trước chúng cháu thắng tiền, khi Gia Thụ chuẩn bị chia tiền cho huynh ấy, thì huynh ấy chẳng cần lấy một đồng. Đổi thành người khác thì đã sớm thấy tiền sáng mắt!”

“Cháu thấy thích người có tính tình không khom lưng vì tiền bạc như Cố huynh của chúng cháu, rất chính trực! Cố huynh của chúng cháu coi tiền tài như cặn bã!”

Ôn Húc nhắm mắt lại khen Cố Thiệu, hận không thể khen đến mức hắn bay lên.

Ôn ngự sử gật đầu, nghe những lời này, không khỏi lại có thêm một tầng hảo cảm với Cố Thiệu. Vàng bạc đặt trước mắt còn có thể không động lòng, người như vậy, cũng không phải là một kẻ tham tài.

Nhất thời lại nghe được tôn tử nói: “Hơn nữa, Cố huynh còn đặc biệt biết chơi!”

Hắn ta chưa nói dứt lời, vừa nói xong Ôn ngự sử đã nhớ tới mấy bức tranh thu nhỏ mà trước đó tôn tử mang về nhà. Ngày nào cũng chơi đập đập vỗ vỗ với mấy bức tranh kia, bản thân nó còn thích thú, rất giống một tên ngốc. Lúc này nghe được lời này, Ôn ngự sử không khỏi nghĩ, sợ không phải là Cố Trạng Nguyên biết chơi, mà là Cố Trạng Nguyên đang chơi các ngươi ấy chứ.

Mấy bức tranh in thu nhỏ lại thôi mà vẫn nhớ thương đến tận bây giờ! Nghĩ đến Ôn gia bọn họ, một nhà hai tiến sĩ, sao mà tiểu tôn tử này, càng nuôi lại càng khờ?

Ôn Húc hoàn toàn không biết tổ phụ đã nghĩ xấu về hắn như thế nào, sau khi ăn no liền lập tức chạy ra khỏi nhà ngay, ồn ào muốn đi xe đến phủ thượng thư. Ôn lão phu nhân đều theo ý hắn ta, hắn ta muốn đi thì vội vàng sai người phía dưới sắp xếp.

Ôn Húc ra ngoài có hơi muộn, nhưng khi tới phủ thượng thư, lại cũng không muộn.

Vốn dĩ hành lí của Cố Thiệu cũng không nhiều lắm, có rất nhiều là sách của mình, còn có sách mà Trịnh tiên sinh cho hắn, xếp hết lên là nửa cái xe ngựa. Sau khi hắn dậy sớm thu dọn một phen là có thể đi rồi, bất đắc dĩ Hồ lão phu nhân dặn dò, bếp bên nhà mới còn lạnh, kêu hắn dùng bữa sáng xong rồi lại đi.

Từ chối thì bất kính, Cố Thiệu đành phải đồng ý với bà ấy.

Sau khi dùng bữa sáng xong, mấy người Ôn Húc bọn họ cũng đều tới đủ. Hôm qua ba người có được tin tức từ Trịnh Gia Thụ, biết hôm nay Cố Thiệu chuyển nhà, vốn đã kêu là sẽ dốc hết sức lực, kết quả đến nơi này nhìn một cái, căn bản không có cơ hội cho bọn họ ra tay.

Nhẹ nhàng rất nhiều, đoàn người lại bắt đầu thở ngắn than dài với giọng khó nghe, nói bản thân mình không có đất dụng võ.

Trịnh Viễn An ở một bên lạnh lẽo mà cười một tiếng: “Không vội, chờ lát nữa còn phải mua bàn, ghế, tủ, mua xong còn phải bê từng cái từng cái qua, nếu các ngươi muốn ra sức lực như vậy, vậy thì đều giao cho các ngươi hết.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!