Chương 247:
“Bàn ghế… Cũng cần chúng cháu bê sao?”
“Không thể à?” Trịnh Viễn An nói khẳng định, “Không phải các ngươi cố ý tới giúp đỡ à, bê một chút thì làm sao? Người trẻ tuổi, nên dùng nhiều sức lực hơn một chút.”
Trịnh Viễn An nói xong, còn cố ý nhìn lướt qua trên người bọn họ, dường như đang đánh giá thân thể nhỏ nhỏ của bọn họ có thể khiêng đồ nặng cỡ nào.
Mấy thiếu niên bị đánh giá đến mức hoảng sợ trong lòng, lập tức tắt tiếng im lặng hết.
Trịnh Viễn An lại cười nhạo một tiếng, sợ thành một ổ, khó trách mấy người này hay chơi được với học sinh của ông ấy.
Trịnh Gia Thụ bị một tiếng cười của ông ấy dọa cho cúi đầu, trên mặt lúng túng.
Không lâu sau, mấy người lục tục lên xe ngựa. Bởi vì câu nói vừa rồi của Trịnh Viễn An, bọn họ cũng không dám ồn ào lung tung gì nữa, sợ đến lúc đó Trịnh Nhị lão gia thật sự bắt bọn họ đi bê bàn ghế với tủ. Bọn họ không khiêng nổi những thứ to như thế. Huống hồ không biết nơi mua bàn ghế xa cỡ nào, khiêng từ chỗ đó đến nhà mới của Cố Thiệu, nói không chừng phải mệt chết.
Bọn họ ngoan ngoãn mà ngồi trên xe, sợ đến lúc đó nhị thúc Trịnh gia lại nghĩ tới bọn họ.
Sau khi Cố Thiệu vén rèm lên, ở ngoài xe ngựa nhìn thấy bọn họ sợ đến mức chen chúc vào một góc ở trong, bất đắc dĩ nói: “Các ngươi hãy yên tâm, cũng không đến mức bắt các ngươi khiêng mấy thứ ấy.”
Trương Nhược Linh vươn đầu: “Thế nếu như Trịnh Nhị thúc nhất định bắt chúng ta phải đi bê thì sao?”
Cố Thiệu thấy bọn họ sợ hãi, bỗng nhiên vui vẻ, xòe hai bàn tay ra: “Vậy không còn cách nào.” Mấy người lại lập tức mặt ủ mày ê.
Nghĩ đến bọn họ da thịt non mịn, thế mà thật sự phải làm cu li bốc vác ư? Mấy người lập tức sợ hãi đến mức giống như mấy đứa trẻ.
Một lát sau, xe ngựa chậm rãi đi trước. Mà đi được không bao lâu, mấy chiếc xe ngựa lại ngừng trong chốc lát, chỉ là bốn người bọn họ ở bên trong ríu rít nói chuyện của mình, không ai chú ý tới xe ngựa ngừng lại, cũng không có ai để ý xe ngựa lại động đậy từ khi nào.
Đến cuối cùng khi đoàn người tới căn nhà ở hẻm Đông Thanh kia, mới có người đi qua gọi bốn người này xuống dưới.
Sau khi mấy người Trương Nhược Linh nhảy xuống, mới phát hiện phía sau bọn họ có hai chiếc xe lại mắt đi theo, bên trong chứa bàn ghế tủ chạn gì đó, đặt mua đến độ chỉnh chỉnh tề tề.
Mấy người mở to hai mắt nhìn. Đây là… mua từ khi nào?
Cố Thiệu thấy bọn họ sững sờ, giải thích qua loa hai câu: “Trên đường đi ngang qua một cửa hàng, ta và tiên sinh nhìn thấy đồ bên trong không tồi, nên đã mua đủ rồi bảo chưởng quầy phái người đưa tới, cũng đỡ cho chúng ta lại phải bôn ba hai đầu.”
“Nhanh như vậy?!” Trịnh Gia Thụ không thể tưởng tượng mà cảm khái, “Thế mà chúng ta cũng không phát hiện ra.”
“Chờ các ngươi phát hiện thì trời đã tối rồi.” Trịnh Viễn An trừng cháu trai một cái, “Luôn miệng nói muốn giúp đỡ, cũng không thấy các ngươi làm chuyện gì, ngây ngốc ra đó, ngược lại như là làm trở ngại chứ chẳng giúp được gì! Lãng phí đầu óc lớn lên nhiều năm như vậy, lãng phí cơm ăn nhiều năm như thế!”
“Tránh ra đi, đừng cản ta làm việc!”
Trịnh Gia Thụ cười gượng bị đuổi sang một bên. Bốn người đều bị ghét bỏ, Trương Nhược Linh đi tới, đồng tình mà vỗ bả vai Trịnh Gia Thụ: “Nhị thúc của ngươi đối xử với ngươi thật đúng là không còn gì để nói.”
Nên mắng thì mắng, nên oán thì oán, vô cùng thẳng thắn. So với Trịnh Gia Thụ, học sinh như Cố Thiệu đây ngược lại còn giống cháu trai ruột hơn.
Trịnh Gia Thụ xoa xoa mặt: “Thật ra, xưa giờ nhị thúc chỉ thích người thông minh thôi.”
“Vậy không trách được ông ấy thích Cố huynh.” Mấy người Trương Nhược Linh lập tức tỏ vẻ đã hiểu, dù sao Cố huynh cũng là người biết đọc sách lại thông minh, là Trạng Nguyên lang đó, so sánh với bọn họ thì thông minh hơn nhiều.
Vừa dứt lời, bên trong bỗng nhiên lại truyền đến tiếng ghét bỏ trách cứ của Trịnh Viễn An, nhưng rõ ràng là đang nói với Cố Thiệu.
“Ai đời có người đặt tủ ở chỗ kia hả, chiếm vị trí lại còn khó coi, quả thật là hồ đồ!”
“Bình này đặt ở đây làm gì, đựng nước uống à? Đây là bình hoa không phải thứ để ngươi uống nước, đồ ngu!”
Cố Thiệu có chuyện muốn nói, hắn quơ quơ cái bình trong tay: “Không phải đều là đồ để đựng à, cần phải phân chia rõ ràng như vậy sao?”
Cái bình còn là tiên sinh nhất định muốn mua, nếu để cho hắn chọn, khẳng định sẽ không chọn loại đồ vật đẹp chứ không xài được này. Còn có cái bàn cái tủ gì kia, để chỗ nào mà không phải là để, chú ý nhiều như vậy làm cái gì?
Trịnh tiên sinh vô cùng giận dữ: “Sao ngày trước không thấy ngươi hồ đồ như vậy, tốt xấu gì cũng là người đọc sách, lại chẳng hiểu nổi chút phong nhã nào, đúng thật là tệ khiếp.”
“Ngươi cách ta xa một chút!” Trịnh Viễn An sợ bản thân mình bị hắn lây bệnh. Sao trước kia ông ấy không phát hiện, tiểu tử ngu ngốc này lại chẳng chú ý gì như vậy. Ông ấy hoàn toàn có thể đoán được trước, sau khi tiểu tử ngu này dọn ra ngoài ở, nhà cửa sẽ bị làm cho bất ổn cỡ nào.
So với chuồng heo, chắc cũng chẳng khác gì mấy. Bên ngoài nhìn nhân mô nhân dạng, bên trong lại là một đống bùn dơ.
Chủ nhân của chuồng heo sống không còn gì luyến tiếc mà đứng ở giữa nhà, hắn vừa mới động đậy tiên sinh đã mắng một câu, mắng đến mức trong lòng Cố Thiệu lo sợ, sợ bản thân mình lại ăn mắng, cuối cùng chỉ xoa xoa tay, run run rẩy rẩy mà đứng ngay tại chỗ, không dám có chút động tác nào.
Hắn cảm thấy cuộc sống của bản mình thật thê thảm.
Trịnh Viễn An còn đang ghét bỏ hắn bài trí đến khó coi, thật sự không nhìn được nữa, nên quyết định tự mình ra tay.