Chương 248:
“Mở to đôi mắt của ngươi nhìn cho kỹ đi, đồ vật cũng không sắp xếp bày biện được, còn có thể làm gì?” Trịnh Viễn An đang mắng mà động tác trong tay cũng không dừng lại. Có thể bê được thì tự mình bê, không bê được thì chỉ thị cho gã sai vặt di chuyển, dáng vẻ như muốn làm cho tất cả đều hoàn hảo thật đẹp, “Đồ vật bày ở chỗ này ngươi cũng đừng động vào nữa, nếu có dùng xong thì đặt vào chỗ cũ. Khi nào nghỉ tắm gội ta sẽ đến nơi này nhìn xem, nếu như trong phòng loạn đến rối tinh rối mù, ngươi cứ chờ chết đi!”
Trịnh Viễn An sẽ không dễ tức giận, bất đắc dĩ khi đối mặt với với Cố Thiệu, lại luôn không nhịn được sự nóng nảy của mình. Người này quá thiếu mắng.
Cố Thiệu ở bên cạnh bị mắng đến máu chó phun đầu, hai tay trống trơn, trong lúc hoảng sợ cũng không biết bây giờ bản thân mình phải làm gì?
Trong phòng bận bận rộn rộn, Trịnh tiên sinh cũng di chuyển không ngừng, bất ngờ nhìn thấy Cố Thiệu giống một tên ngốc to con đứng ngây ra ở trong phòng, Trịnh Viễn An nhìn thì tức giận: “Mau đi ra, đừng có đứng trơ ra đó làm vướng chân vướng tay nữa!”
Cố Thiệu nghẹn lòng mà trốn đi ra ngoài.
Bốn người ở bên ngoài sân nghe hết toàn bộ quá trình, Trương Nhược Linh như suy tư gì: “Này chẳng lẽ là Cố huynh không đủ thông minh?”
Nhìn không giống mà.
Vốn dĩ chỉ là bốn người bị ném ở ngoài sân, bây giờ có thêm Cố Thiệu nữa là năm người. Trong phòng bận đến khí thế ngất trời, bên ngoài lại hiu quạnh lạ thường.
Cố Thiệu đứng trong chốc lát, cảm thấy sao mà dưới bóng cây hơi lành lạnh, nghĩ không thể ngồi không không làm việc, lại lôi kéo mấy người bọn họ đi bái phỏng hàng xóm xung quanh.
Hôm nay khi ra ngoài Hồ lão phu nhân đã cố ý sai hạ nhân chuẩn bị quà mừng cho hắn, đều là từng hộp từng hộp trái cây điểm tâm đã đóng gói kỹ, lấy ra đi cũng có vẻ vô cùng thân thiết.
Năm thiếu niên lang Cố Thiệu đây, mỗi người gõ cổng một nhà, không bao lâu đã đi hết con hẻm Đông Thanh này. Trong buổi sáng hôm nay, hơn nửa số nhà ở hẻm Đông Thanh đều biết, thì ra ngôi nhà của Ngô đại nhân ở trong con hẻm này, đã có người mới dọn vào.
Nghe nói còn là tân khoa Trạng Nguyên lang năm nay cơ! Lớn lên cũng là một người anh tuấn.
Có mấy người thích náo nhiệt, còn cố ý đi qua xem một cái, chỉ vì muốn nhìn xem rốt cuộc Trạng Nguyên lang trong lời đồn trông như thế nào. Cũng bởi vậy Cố Thiệu lăn lộn đến quen mắt, lại còn bị người ta coi là khỉ mà xem cả một buổi sáng. Thật vất vả chờ tiên sinh sắp xếp căn nhà xong xuôi, Cố Thiệu liền vội vào nhà kéo người đi ra ngoài tìm một tửu lầu ăn cơm.
Đây cũng xem như tiệc chuyển nhà.
Không có mấy người chúc mừng, nhưng mà cũng may bên cạnh còn có Trịnh tiên sinh bọn họ, cũng không tính là quạnh quẽ.
Vốn Cố Thiệu tưởng rằng mình dọn ra ở rồi hẳn là rất tự tại, dù sao khi bên cạnh có Trịnh tiên sinh thì lúc nào cũng sẽ quản hắn, cái này không cho làm, cái kia cũng không cho chạm vào, lần nào Cố Thiệu đụng vào cũng bị mắng té tát. Bây giờ sau khi dọn ra ngoài, không ai hỏi đông hỏi tây, còn không phải là tự tại à?
Nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng chờ đến khi Cố Thiệu thật sự tiễn mấy người Trịnh tiên sinh đi xong, đóng cửa lại, quay lại trong phòng, lại cảm thấy bên trong trống rỗng, trống đến mức thấm vào người.
Đồ trang trí bên trong đều được sắp xếp theo yêu cầu của Trịnh tiên sinh, loại nào đặt ở đâu cũng rất có chú ý, cho dù là cái mành, cũng là theo ý của Trịnh tiên sinh, mua màu xanh nhạt trang nhã, bởi vì phải hợp với căn nhà.
Cố Thiệu duỗi tay kéo mành một chút, sau khi kéo nó bung ra lại đột nhiên nhớ tới lời Trịnh tiên sinh cảnh cáo trước khi đi, trong lòng sợ hãi, lại vội vã làm nó trở về hình dạng ban đầu.
Trong phòng này, ngoại trừ hắn cũng chẳng còn người khác. Cố Thiệu thở dài một hơi, trong lòng vắng vẻ, có cảm giác như bị bỏ rơi.
Đang buồn bực không vui, bên tai bỗng nhiên truyền đến một giọng nói gần như là nghiêm khắc:
“Ngây ra đó làm gì, nhanh đi đánh đàn đi!”
Tinh thần của Cố Thiệu rung lên.
Đúng rồi, hắn còn có tiểu rác rưởi ở cùng!
Cố Thiệu luyện đánh đàn cũng chỉ đàn một canh giờ, buổi sáng vô cùng mệt, buổi chiều hắn trực tiếp ngủ qua hết, buổi tối cũng không rời giường, càng không ra bên ngoài mua đồ ăn, trực tiếp đun nước, ăn mấy miếng điểm tâm mang đến từ phủ thượng thư. Đến sau khi bụng no rồi, lại nằm lên giường ngủ mất.
Hệ thống nghĩ ngày mai hắn phải đến Hàn Lâm Viện, cho nên cũng không mắng hắn nữa, kệ hắn ngủ. Dưỡng đủ tinh thần, lúc làm việc mới không có tư cách tinh thần phờ phạc!
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Cố Thiệu đã dậy từ sớm, mặc quan phục vô cùng tỉ mỉ kỹ càng. Bộ đồ này nhìn không thôi thì cảm thấy khó coi, nhưng hôm nay mặc ở trên người lại cảm thấy không tồi.
Cố Thiệu lắc lư hai vòng, cảm nhận được cảm giác quan phục được mặc ở trên người, lập tức cảm thấy bản thân mình cực kỳ oai.
Tu soạn oai phong của Hàn Lâm Viện đóng cửa nhà rồi khoá lại, tiêu tiêu sái sái mà chuẩn bị ra ngoài thượng nha. Nơi này cách Hàn Lâm Viện rất gần, đi đường tắt khoảng một nén nhang là tới rồi.
Trên đường, Cố Thiệu còn dừng lại mua một cái bánh nhân thịt.
Mới ra nồi, thơm nức nừng nực, từ thật xa Cố Thiệu đã ngửi thấy mùi vị rồi.
Bà chủ bán bánh nhân thịt kia nhìn thấy Cố Thiệu có gương mặt đẹp, còn hỏi thêm hai câu. Cố Thiệu gặp việc vui tâm tình sảng khoái, tán phét cùng bà ấy hai câu, cuối cùng được bớt một văn tiền, vui vẻ hưởng thụ vừa gặm bánh vừa đi về phía trước.
Chờ hắn đi rồi, khách nhân mua đồ sau còn tò mò hỏi bà chủ một câu: “Người vừa rồi là ai thế, sao mà nhìn lạ mắt như vậy?”