Chương 249:
Bà chủ cười hì hì nói: “Đại nhân mới dọn đến ngõ nhỏ bên kia ở, nghe nói là làm ở Hàn Lâm Viện.”
“Ồ, chắc là một tiến sĩ hả.”
“Còn không phải sao?” Bà chủ thu tiền, còn đang suy nghĩ đến gương mặt mới vừa rồi, chậc chậc chậc, làm quan còn có một gương mặt đẹp như vậy, thật là hiếm thấy. Hơn nữa, tuổi này đã có thể làm quan, càng hiếm thấy.
Lúc sắp đến Hàn Lâm Viện, đối diện Cố Thiệu gặp phải hai chiếc xe ngựa.
Hai chiếc xe ngựa đều dừng ở cửa Hàn Lâm Viện. Vậy đó là đồng liêu, Cố Thiệu tùy tiện nhìn qua, kết quả lại phát hiện, người trên hai chiếc xe ngựa kia hắn đều quen biết, một người là Ngô Triệt, người còn lại là Chu Bá Kỳ.
Sau khi hai người xuống xe ngựa, gã sai vặt bên cạnh ôm hộp đồ ăn, nhắm mắt đi theo ở phía sau.
Cố Thiệu không có xe ngựa, phía sau cũng không có gã sai vặt, càng không có hộp đồ ăn đã sớm được chuẩn bị tốt, hắn chỉ có một miếng bánh nhân thịt ngậm ở trong miệng. Sau một lúc lâu, Cố Thiệu chọc chọc ngón tay:
“Hệ thống, ta cũng muốn xe ngựa!”
Hai người bên kia vừa mới xuống xe ngựa cũng chú ý tới Cố Thiệu.
Chu Bá Kỳ thì vẫn bưng mặt, không chào hỏi với Ngô Triệt, lại càng không chào hỏi với Cố Thiệu, trực tiếp nhận lấy hộp đồ ăn từ trong tay gã sai vặt, đảo mắt liền đi về phía đại môn của Hàn Lâm Viện. Khi một chân đã bước vào đại môn, bỗng nhiên Chu Bá Kỳ ngừng lại, quét nhìn Cố Thiệu từ trên xuống dưới một cái, cuối cùng ngừng ở trên tay hắn.
Cũng không biết xuất phát từ tâm tư gì, Cố Thiệu lặng lẽ đè tay xuống một chút, không muốn để hắn ta nhìn thấy bánh nhân thịt ở trong tay mình.
Chu Bá Kỳ mím môi lại, tựa như đang cười một chút, chỉ là là trào phúng hay là cái gì, vậy thì không biết được rồi.
Dù sao Cố Thiệu nhìn thì trong lòng không thoải mái lắm. Hắn chưa từng nghĩ tới muốn có xung đột gì với Chu Bá Kỳ, nhưng mỗi một lần, Chu Bá Kỳ đều túm lấy hắn mãi không buông, tranh chấp đối đầu với hắn. Cho dù lòng dạ của Cố Thiệu rộng lượng, nhưng một lần hai lần thì thôi, nhiều lần như vậy, hắn cũng thật sự rất phiền.
Ai lại muốn bị người ta nhằm vào kia chứ?
Ngô Triệt đi sau hắn ta một bước, thấy Chu Bá Kỳ đi dứt khoát như vậy, hoàn toàn không để bọn họ vào trong mắt, lo lắng Cố Thiệu sẽ nghĩ nhiều, liền nói: “Cố huynh đừng để ý, chắc rằng mấy ngày nay Chu biên tu sống cũng không dễ gì.”
“Hắn sống không dễ gì?” Cố Thiệu giống như là nghe được chuyện cười gì đó. Người ta chính là công tử ca trong phủ quận chúa, lại còn có quan hệ họ hàng với hoàng gia, có thể có gì mà sống không tốt. Rõ ràng người sống không tốt mới là hắn đây này.
Ngô Triệt gật đầu nói: “Thật sự là không được tốt lắm, những lời nói bên ngoài, rất là bất lợi với hắn.”
Hắn ta vừa nhắc nhở như vậy, Cố Thiệu lập tức hiểu được ngay, mấy lời đồn ấy, hẳn là nói đến chuyện đánh cược trước kia. Nghe Trịnh Gia Thụ nói, trong trận cá cược kia số người đặt cược cho Chu Bá Kỳ không phải ít.
Kẻ có tiền ở kinh thành thì không ít, nhưng mặc kệ có tiền cỡ nào, cũng không muốn mất trắng tiền bạc còn mất mặt mũi nữa. Bây giờ Chu Bá Kỳ này không đậu Trạng Nguyên, có thể tưởng tượng đến những người thẹn quá thành giận kia nói đến mức tàn nhẫn cỡ nào.
Trong lòng Cố Thiệu thoải mái một chút, bị người ta ghét rồi sống không thoải mái, vậy thì hắn thoải mái rồi. Hạnh phúc đều có từ đối lập, Cố Thiệu tiếp tục gặm bánh nhân thịt, còn vô cùng vui vẻ mà chia sẻ với Ngô Triệt một chút về nhà mới của mình.
Dọn nhà ấy mà, dù sao cũng phải chia sẻ một chút vui mừng với người khác.
Ngô Triệt nghe cũng nói: “Lần tới rảnh rỗi, ta nhất định tự mình tới cửa bái phỏng.”
“Nói rồi nha, nói rồi nha.”
Hai người một đường vừa đi vừa nói chuyện, Cố Thiệu cũng không hiểu về Hàn Lâm Viện này lắm, ban đầu Trịnh tiên sinh dặn dò hắn chú ý nhiều một chút, Cố Thiệu cũng không để trong lòng, bây giờ sau khi đi vào, nhìn công sở hai bên trang nghiêm túc mục, ngược lại trong lòng dần mất đi sự chuẩn bị, nhất thời lại không nhịn được mà hỏi Ngô Triệt rất nhiều.
Ngô Triệt không có lòng dạ rộng lớn giống như Cố Thiệu vậy, trước khi tới nhậm chức lại không hỏi thăm gì cả. Từ sau khi thi đậu thứ cát sĩ, hắn ta đã biết bản thân mình ở bên trong sẽ làm gì, hôm qua lại sai người hỏi thăm một chút quan trên của mình là ai. Nói ra, quan trên của hắn ta, còn thi cùng năm với bá bá của hắn ta cơ.
Cố Thiệu thấy Ngô Triệt biết được rõ ràng như vậy, lập tức có chút lo lắng: “Như ta đây cái gì cũng không biết, liệu sẽ có trở ngại gì hay không?”
“Sẽ không.” Ngô Triệt nói, “Cố huynh không cần căng thẳng quá, Hàn Lâm Viện vốn chính một nơi nha môn nước trong, mấy chuyện bình thường không nhiều. Huống chi huynh và ta lại là người mới vào Hàn Lâm Viện, sẽ tự có người dẫn dắt, chuyện quan trọng sẽ không đến tay nhanh như vậy, vậy nên cũng sẽ không xảy ra lỗi sai lớn gì.”
Hơn nữa, Ngô Triệt nhìn Cố Thiệu một cái: “Tính tình của Cố huynh, không giống như là sẽ không chung đụng tốt với người khác.”
Hắn ta vẫn luôn cảm thấy, Cố Thiệu là một người thần kỳ.
Cố Thiệu ha ha hai tiếng, nghĩ thầm cũng phải, hắn chính là Trạng Nguyên lang cơ mà, lại còn lớn lên đẹp như vậy, người gặp người thích.
Quả thực như lời Ngô Triệt nói, sau khi đoàn người mới vừa vào Hàn Lâm Viện, đăng ký danh sách xong, từng người đều được quan trên dẫn đi. Thật ra cũng không thể nói là quan trên, người dẫn theo Cố Thiệu đây, được gọi là Lỗ tu soạn, thời trước cũng có xuất thân Trạng Nguyên, kết quả vòng đi vòng lại nhiều năm như vậy, trên người kiêm mấy chức vụ, nhưng vẫn ở Hàn Lâm Viện làm tu soạn. Chỉ là bởi vì dày dặn kinh nghiệm, lại đúng thật là đã làm được một vài việc, cho nên mỗi tu soạn mới đến, vẫn là ông ta tự thân dẫn dắt một khoảng thời gian.