Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 251: Chương 250:

Chương 250:

Bây giờ Cố Thiệu cũng là như thế.

Lỗ Tề Lâm là một người nghiêm khắc hay trách móc nặng nề, sau khi đưa Cố Thiệu trở lại, cũng không nói thêm lời nào, trực tiếp vứt ra mấy chục quyển thực lục (bản ghi chép sử), bảo Cố Thiệu xem qua hết trước. Xem thế nào, xem xong rồi thì nên làm cái gì, lại chẳng đề cập đến một chữ.

Cố Thiệu xem xét vài lần, không lập tức trả lời, Lỗ Tề Lâm kia lập tức không vui: “Cố Trạng Nguyên đây là còn có ý kiến gì phải không?”

“Không có không có.” Cố Thiệu xua tay, thuận tay mở thực lục ra, lại hỏi, “Chỉ cần xem hết chỗ này là được rồi sao?”

Nếu nói như vậy, vậy cũng quá đơn giản rồi, Cố Thiệu còn có chút không thể tin được.

Lỗ Tề Lâm lạnh mặt: “Xem hết trước đi rồi nói sau.”

Tuổi không lớn, mà ngược lại lòng dạ không nhỏ, nhiều thực lục như vậy, không đến một hai tháng, sao có thể xem xong hết được? Sau khi Lỗ Tề Lâm phân phó xong thì không ở lâu nữa, xoay người rời đi ngay.

Ngược lại ông ta muốn nhìn một cái xem Trạng Nguyên lang đang vô cùng nổi bật này, đến tột cùng có thể được mấy cân mấy lạng.

Bên cạnh thỉnh thoảng có người đi lại, cũng đều là thuộc hạ của Lỗ đại nhân. Nhìn thấy trên chỗ ngồi của Cố Thiệu chất một chồng sách cao cao, không khỏi sinh ra lòng đồng tình rất nhiều. Sao mà người mới này còn thảm hơn cả người lần trước nữa? Người lần trước dù bị kêu xem sách, cũng không cần phải xem nhiều như vậy nhỉ, nhiều sách như vậy, xem đến khi nào mới hết chứ?

Ít thì cũng phải hai tháng, người này cũng đừng muốn chui ra khỏi đống sách đó được, chậc chậc.

Mọi người oán thầm trong lòng, bất đắc dĩ lại chẳng dám nói ra một câu. Tuy chức quan của vị Lỗ đại nhân này không cao, nhưng kinh nghiệm rất dày dặn, các vị đại nhân ở Hàn Lâm Viện bên này, đều sẽ bán mặt mũi cho ông ta. Khi mới tới đã ăn thiệt thòi mấy lần, bây giờ đã biến thành cáo già, cũng đã học được ngoan ngoãn.

Mà Cố Thiệu bị mọi người đồng tình, lúc này đang dựa vào lưng ghế, vui vẻ thoải mái mà xem sách. Thật sự, bây giờ cuối cùng hắn mới được thở phào nhẹ nhõm một hơi. Vốn dĩ khi vào cửa hắn còn lo lắng, nếu như quan trên không thích hắn thì biết làm sao đây, nếu như quan trên bắt hắn làm nhiều việc cùng một lúc thì biết làm sao? Nhưng hôm nay nhìn, vị quan trên này của hắn cũng không tồi, trong lòng Cố Thiệu vui vẻ mà nghĩ.

Còn việc đọc sách à, Cố Thiệu không sợ nhất chính là đọc sách, cho dù những thứ này cũng không được tính là sách, chỉ là thực lục buồn tẻ, nhưng Cố Thiệu vẫn không cảm thấy có gì khác biệt.

Có buồn tẻ hơn nữa, cũng còn hơn là bị ép làm bài mà.

Dù sao đọc sách vừa nhanh lại vừa không phí tinh thần, thời gian dài như vậy, Cố Thiệu bị hệ thống và các vị tiên sinh ép, đã luyện ra được tuyệt kỹ đọc nhanh như gió. Xem sơ lược một phen, đã biết bên trong nói cái gì, sau khi xem xong nói không chừng còn có thể viết nhận xét được nữa.

Vậy nên, cả ngày hôm nay, các đồng liêu của Cố Thiệu nhìn thấy vị người mới này ngồi ngay ngắn ở vị trí của bản thân, lật sách soạt soạt soạt, một khắc cũng không ngừng tay lại, tư thế kia, căn bản cũng không giống như là đang nghiêm túc xem. Mọi người nhìn mà trong lòng đều bồn chồn, không nghĩ đến Trạng Nguyên lang mới đến này nhìn thì có vẻ dễ bắt nạt, thật ra tính tình lại rất lớn.

Lỗ đại nhân người ta bảo hắn xem thực lục, hắn lại càng không xem đàng hoàng, đúng là một người cương trực.

Lỗ đại nhân cũng cảm thấy như thế. Cố Thiệu xem cả ngày, trong lòng ông ta lại khó chịu cả ngày. Lúc sắp hết giờ làm việc, Lỗ Tề Lâm bình tĩnh đi đến bên cạnh Cố Thiệu.

Từ trên cao nhìn xuống, sắc mặt nặng nề.

Cố Thiệu một lòng xem thực lục, cũng không phát hiện có người đứng ở trước mặt hắn. Người xung quanh nín thở ngưng thần, đều cảm thấy xấu hổ thay Lỗ đại nhân.

Lỗ Tề Lâm đứng một lúc lâu cũng không thấy Cố Thiệu có động tĩnh, càng bực mình hơn, tuy nhiên, cuối cùng ông ta vẫn ho nhẹ một tiếng làm ra chút động tĩnh.

“Hở?” Tay Cố Thiệu khựng lại, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Lỗ Tề Lâm một cái, lại cười nói: “Thì ra là Lỗ đại nhân tới, sao lại chẳng nói một tiếng nào?”

Cố Thiệu cảm thấy Lỗ đại nhân này có vẻ tay chân nhẹ nhàng hơi quá, nếu đổi thành Trịnh tiên sinh của hắn, người còn chưa tới trước mặt, tiếng mắng đã đến lỗ tai trước.

Lỗ Tề Lâm nhếch khóe miệng, bị khuôn mặt tươi cười của hắn làm cho lên không được xuống cũng không xong, cũng không tiện phát hỏa, đành chỉ vào đống thực lục chất bên cạnh hắn: “Mấy cái này đều xem xong hết rồi?”

Cố Thiệu tha thiết gật đầu, muốn để cho đối phương biết, cho dù là đọc sách, hắn cũng đang nghiêm túc mà đọc. Không chỉ như thế, còn đọc đến mức đặc biệt có hiệu suất. Nhìn hắn một cái xem, một ngày mà có thể đọc được nhiều như vậy! Trên khuôn mặt của Cố Thiệu cũng mang theo vài phần đắc ý, dù sao trong chuyện đọc sách này, hắn sẽ không thua bất cứ kẻ nào!

Lỗ Tề Lâm thấy hắn thật sự dám nói mạnh miệng như vậy, nụ cười trong lòng càng lạnh ba phần.

“Tốt lắm, ngày mai ngươi tiếp tục xem đi.”

Cố Thiệu vội gật đầu không ngừng, lại cung cung kính kính mà tiễn người đi.

Dù gì hắn nhìn tuổi của đối phương đã không nhỏ, có vẻ còn lớn hơn Tần tiên sinh rất nhiều, chắc khoảng hơn 50 tuổi nhỉ. Tuổi tác lớn như vậy cần phải cung kính. Huống chi, đối phương lại giao cho hắn công việc nhẹ nhàng như vậy. Cố Thiệu thích lười biếng, bây giờ có thể chính đại quang minh mà lười biếng, hắn đang rất là vui vẻ đấy.

Người bên cạnh thu dọn đồ đạc xong, thấy hắn khách khách khí khí như vậy, chẳng thấy hắn có dáng vẻ sắc mặt giận dữ chút nào, lại còn cười thì nói: “Cố đại nhân thật đúng là một người hòa khí.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!