Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 252: Chương 251:

Chương 251:

Cố Thiệu tùy tiện nói: “Kính già yêu trẻ mà.”

Lỗ Tề Lâm đã bước ra đến ngạch cửa rồi mà bước chân lại khựng lại, thiếu chút nữa thì bị trẹo chân, ngay sau đó thì vác một khuôn mặt, phẩy tay áo đi ra ngoài.

Thật sự là tức chết ông ra rồi!

Người nói chuyện với Cố Thiệu cũng dở khóc dở cười, lòng còn sợ hãi mà nhìn thoáng qua ngoài cửa, sau khi thấy người đi rồi mới nói với Cố Thiệu: “Lần sau cũng đừng nói như vậy nữa, Lỗ đại nhân ghét nhất là thấy người khác nói ông ấy già.”

“Nhưng vốn dĩ ông ấy ——”

Người nọ thầm than một tiếng, ngắt lời Cố Thiệu nói: “Vốn dĩ ông ấy cũng mới hơn bốn mươi tuổi thôi.”

“Mới… Mới hơn bốn mươi á?” Cố Thiệu có hơi sợ hãi, mới hơn bốn mươi ư? Sao mà nhìn già đến như vậy? Chẳng lẽ công việc ở Hàn Lâm Viện rất bận sao! Không phải đâu, hắn nhìn rất thanh nhàn mà.

Sau khi nói chuyện được hai câu, Cố Thiệu bắt đầu quen thân hơn với người này. Giới thiệu với nhau một phen, Cố Thiệu mới biết, người này tên là Hàn Minh, tự Tử Lãng. Hắn ta khác với Cố Thiệu, không phải xuất phát từ Trạng Nguyên chính thức mà đến làm tu soạn, mà là vừa mới thi đậu nhị giáp, trong nhà kéo quan hệ vào Lễ Bộ, lăn lộn hai năm xong thì mới đến Hàn Lâm Viện.

Sau khi Cố Thiệu nghe xong thì rất là cảm khái.

Vị này cũng là một người có tiền mà. Nghe nói người ở Hàn Lâm Viện đều nghèo, nhưng một đám này, sao lại đều giàu như vậy.

Cố Thiệu ở đằng kia cảm khái, không nghĩ tới Hàn Tử Lãng cũng đang cảm khái.

Sở dĩ năm nay Hàn Lâm Viện khác với năm ngoái, chính là bởi vì năm nay có hai thiếu niên thiên tài đến. Chưa đến hai mươi đã thi đậu nhất giáp, vào hàn lâm, đây không phải thiếu niên thiên tài thì là cái gì, bao nhiêu năm rồi cũng không có chuyện này, năm nay một lần lại có tới hai, khiến cho người ta vừa hiếm lạ lại vừa tò mò.

Trong hai người này, chênh lệch xuất thân cũng quá nhiều, cố tình Cố Thiệu có xuất thân kém hơn, lại đè ở trên đầu Chu Bá Kỳ có xuất thân hiển hách.

Đừng nói đến bên ngoài, ngay cả người trong Hàn Lâm Viện bọn họ cũng đang xem náo nhiệt.

Vốn Hàn Tử Lãng nghĩ còn phải mất mấy ngày mới có thể nhìn ra chút manh mối, lại không nghĩ mới vào ngày đầu tiên, Trạng Nguyên lang đã bị đối xử lạnh lẽo. Chỉ là tâm thái của bản thân Trạng Nguyên lang tốt, chưa từng coi như một chuyện, nghĩ lại cũng làm người ta rất bội phục.

Hai người ra khỏi Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu vẫy tay từ biệt với xe ngựa của Hàn Tử Lãng, một mình chậm chạp lững thững quay về.

Hắn vừa lắc lư, còn vừa nói chuyện với hệ thống, nói đến chuyện buổi tối yêu cầu với hệ thống lại bị hệ thống vô tình cự tuyệt.

Cố Thiệu muốn một chiếc xe ngựa.

Lý do rất đơn giản, người khác đều có, hắn cũng phải có!

“Ta cũng đã thi đậu Trạng Nguyên, chẳng lẽ còn không thể lấy một chiếc xe ngựa sao? Ta thi đậu cũng không thấy ngươi tặng khen thưởng gì, cả ngày keo kiệt bủn xỉn, thật là kỳ cục!” Cố Thiệu ra vẻ ngươi không đúng, ngươi vô cớ gây rối với hệ thống.

Hệ thống coi như hắn đang đánh rắm, hoàn toàn không để ở trong lòng. Nhưng có một người kia cứ mãi ong ong ong, sau khi nghe được một lát, nó cũng phiền: “Muốn mua thì đi tìm Trịnh tiên sinh mà đòi mua đi, ta không có tiền!”

“Trịnh tiên sinh đã tặng nhà ở rồi, sao có thế bắt ông ấy tặng xe ngựa nữa, ngươi có rắp tâm gì thế?”

“Vậy ngươi tự nghĩ cách kiếm tiền đi!”

Cố Thiệu không vui: “Bây giờ ta đã là viên chức, không tiện làm chuyện mất thân phận.”

Nói trắng ra thì, chính là muốn tay không bắt sói, hệ thống đời nào tin hắn. Bị ồn ào đến phiền, hệ thống quyết đoán giật điện một chút.

Cố Thiệu đau đến mức cả người run lên, đã biết sự lợi hại của hệ thống, ôm chặt cánh tay, không dám làm càn nữa, trong miệng vẫn nói mãi rằng Trịnh tiên sinh tốt. Có lẽ là không thể nhắc mãi đến một người, lúc chạng vạng, Trịnh tiên sinh bị Cố Thiệu nhắc mãi đã đến đây.

Theo lời Trịnh tiên sinh nói, ông ấy đây là tiện đường tới hẻm Đông Thanh, lại tiện đường tới nhà của Cố Thiệu. Vậy cũng thôi, quan trọng hơn là trên đường ông ấy còn thuận tay mang theo mấy món đồ ăn nóng.

Cố Thiệu nhìn thấu mà không nói toạc, cười hì hì đón người vào nhà.

Lúc này Trịnh Viễn An đến đây, chẳng qua cũng là vì hỏi một chút xem tình huống lần đầu Cố Thiệu đi làm. Cố Thiệu có một nói một, thiếu chút nữa là khen Hàn Lâm Viện lên đến trời luôn.

“Quan trên không tồi, cũng không bắt con làm việc gì khác, chỉ bảo con đọc hết thực lục trước, chắc có lẽ là sợ con không quen thuộc sách sử, cố ý bảo con xem nhiều một chút. Tuy nhiên cũng không có bao nhiêu cuốn, không đến mấy ngày là con có thể xem hết.”

“Đồng liêu cũng tốt, hôm nay lúc tan việc con còn quen được một người bạn mới nữa, rất là ôn hòa.”

“Ở đó căn bản không cần làm chuyện gì, ghế dựa ngồi rất thoải mái, vị trí cũng tốt!”

Vị trí ở ngoài cùng và trong góc, thích hợp nhất để ngây người, ngủ gật và lười biếng, Cố Thiệu rất am hiểu việc này.

Hắn nói mà mặt mày hớn hở, lại mang vẻ mặt chân thành tha thiết, thật đúng là giống như đang lừa gạt Trịnh Viễn An. Vốn ông ấy tưởng rằng ngày đầu tiên tiểu tử ngu ngốc này đến Hàn Lâm Viện, sẽ gặp chuyện bị dẫm đạp không thể thấy người khác tốt, đối nghịch với hắn ở khắp nơi, không nghĩ rằng, lần này quan trên dẫn dắt hắn còn là một người không tồi. Trịnh Viễn An lại nghe thêm một lúc lâu, thấy hắn thật sự không có cảm xúc gì không tốt, mới tin rằng đúng thật là hắn ở đó không tồi.

“Đã như vậy, ngươi cứ xem sách mấy ngày trước đã, bình thường nếu như gặp cái gì mà không hiểu, cần phải hỏi nhiều lên.”

Cố Thiệu gật đầu như giã tỏi.

Trịnh Viễn An lại dặn dò: “Nếu không phải bắt buộc thì đừng dễ dàng trở mặt với người khác, đương nhiên, nếu như người nọ có ý định gây chuyện thì cũng không cần nhường, khi quay về thì nhớ mau chóng nói cho ta một tiếng.”

Cố Thiệu gật đầu như cũ. Tuy rằng cảm thấy hẳn là khả năng những việc này xảy ra không lớn, nhưng mà Cố Thiệu vì không để cho Trịnh tiên sinh lo lắng, vẫn đồng ý.

Một ngày này trôi qua mà không hề có gợn sóng.

Buổi tối, sau khi tiễn Trịnh tiên sinh đi, Cố Thiệu đọc sách trong chốc lát, rồi tắm rửa đi ngủ.

Ngày thứ hai vẫn theo lẽ thường. Ngày thứ ba, ngày thứ tư… Mãi cho đến ngày thứ sáu, Cố Thiệu đã xem xong hết tất cả những quyển thực lục mà Lỗ đại nhân đưa cho hắn.

Cố Thiệu khép lại một quyển cuối cùng, lại sắp xếp sửa sang lại ở trong đầu một chút. Đồ vật không khó đọc, nhưng mà có chút lộn xộn, cho nên hắn cần phải nhắm mắt dưỡng thần một lúc, ghi nhớ lại những thứ ở trong đầu lại một lần nữa.

Lần này Cố Thiệu nhắm mắt lại, lại không thể mở mắt ra được nữa. Hắn vốn là vì sắp xếp lại thực lục thôi, ai ngờ đến sau khi sắp xếp một lần, lại bởi vì vị trí này thật sự tối tăm, khiến cho Cố Thiệu thả lỏng một cái rồi trực tiếp ngủ mất…

Sau nửa canh giờ, mấy đồng liêu xung quanh căng cứng cơ thể, âm thầm khẩn trương. Hàn Tử Lãng có chút sốt ruột, nhìn ra phía sau vài lần.

Cố Thiệu còn chưa tỉnh lại, Lỗ Tề Lâm đã đứng ở trước mặt hắn lâu như vậy rồi, vốn còn muốn chờ xem khi nào thì hắn tỉnh lại, cuối cùng nhìn ngực Cố Thiệu lúc lên lúc xuống, vô cùng bình thản, trực tiếp làm ông ta tức đến cười.

Ông ta đi vòng quanh hai bước, cuối cùng một lần nữa đứng ở đằng trước Cố Thiệu, đột nhiên vỗ xuống bàn một cái.

“Bộp” một tiếng, tiếng động làm cho Cố Thiệu lập tức bừng tỉnh.

Hắn mơ hồ trong chốc lát, chờ đến sau khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh của Lỗ Tề Lâm thì đã nhanh chóng hoàn hồn.

Lỗ Tề Lâm cắn răng, gằn từng chữ một hỏi: “Mới vừa rồi, ngươi đang làm gì vậy hả?”

Tròng mắt của Cố Thiệu chuyển động, nhanh nhẹn nói: “Đang sắp xếp lại những quyển thực lục này, nội dung quá nhiều, dù sao cũng phải sắp xếp lại một lần mới có thể rõ ràng, để cho lần sau không quên nữa.”

“Ồ? Xem ra ngươi là đã xem xong hết rồi?”

Cố Thiệu gật đầu theo bản năng.

Hàn Tử Lãng nhắm hai mắt lại, không nhịn được mà lắc đầu. Cố huynh này, sao lại khờ như vậy kia chứ? Lời nói dối vừa chọc vào là đã hỏng thế này, nói ra sẽ chỉ hố chính mình.

“Xem xong rồi?” Lỗ Tề Lâm nhìn chằm chằm khuôn mặt của Cố Thiệu, dần dần nở nụ cười: “Tốt lắm! Ngươi đi theo ta!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!