Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 253: Chương 252:

Chương 252:

Lỗ Tề Lâm trực tiếp dẫn Cố Thiệu đi tìm Vương hàn lâm. Nói về địa vị của Vương hàn lâm ở viện Hàn Lâm, đó chính là vô cùng đáng tin. Cho dù bây giờ phẩm cấp Vương hàn lâm không phải quá cao, nhưng người ta là không muốn cầu danh lợi, nếu không cho dù là Tể tướng, người ta cũng làm được.

Ngày thường, Vương hàn lâm chỉ ở trong công sở, nếu không phải Hoàng Thượng triệu kiến thì bình thường đều sẽ không ra khỏi cửa.

Hiện tại, khi Lỗ Tề Lâm mang vẻ mặt không tốt dẫn người vào cửa, đương nhiên Vương hàn lâm cũng ở đó. Không chỉ có Vương hàn lâm ở, mà ngay cả mấy vị đại nhân khác của Hàn Lâm viện cũng đang đứng bên cạnh Vương hàn lâm, nhìn dáng vẻ kia, dường như đang nghị sự. Lỗ Tề Lâm không quan tâm người ta có đang thảo luận chuyện quan trọng gì không, trực tiếp đi thẳng vào cửa.

Những người bên dưới thấy bọn họ bước vào đều ngơ ngác một lúc. Cái người ngang ngược xông vào này là ai vậy? Đợi nhìn rõ người đến mới nhận ra đó là Lỗ đại nhân.

Vương hàn lâm đặt thứ đồ trên tay xuống, khi nhìn thấy Cố Thiệu, trên mặt cũng xẹt qua một tia ngạc nhiên. Chỉ là Vương hàn lâm dù sao cũng là Vương hàn lâm, chỉ một lát đã điều chỉnh xong, gật đầu với Lỗ Tề Lâm, hỏi: “Không biết Lỗ đại nhân cố ý tìm đến đây, là có chuyện gì sao?”

Lỗ Đại Lâm không thích Cố Thiệu, ngay cả khi đến chỗ Vương hàn lâm cũng không có sắc mặt tốt. Sau khi chắp tay về phía Vương hàn lâm, ông ta liền lạnh lùng chỉ vào Cố Thiệu: “Còn mong Vương đại nhân thứ tội, hôm nay đến đây, đều là vì thủ hạ của ta, vị Cố đại Trạng Nguyên này.”

Giọng điệu của ông ta cực kì hung hãn, gương mặt đều lộ vẻ vô cùng chán ghét.

Vương hàn lâm ra vẻ như muốn lắng tai nghe kể cặn kẽ: “Không biết Cố đại nhân làm sai chuyện gì? Mong Lỗ đại nhân giải thích tỉ mỉ.”

Lỗ Tề Lâm liền đem chuyện những ngày qua Cố Thiệu đã làm, thêm mắm dặm muối nói hết ra: “Ta có ý tốt bảo hắn đọc bản ghi chép, vốn nghĩ để hắn có thể nhanh chóng bắt tay vào việc. Hắn thì hay rồi, cả ngày tranh thủ thời gian lén lút đi làm biếng, cũng không biết đang làm cái gì? Ta cũng hiểu rõ, để thi đậu Trạng Nguyên nhất định là phải có tài, nhưng cho dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể ngang ngược không coi ai ra gì, bất kính với cấp trên như vậy được?”

“Buổi sáng hôm nay, ta thấy hắn ngồi ngẩn người ở đó, liền cố ý nhìn nhiều một chút, kết quả lại thấy hắn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi! Lúc nãy khi ta gọi hắn tỉnh dậy, người này không chỉ không biết hối cải mà còn khoe khoang khoác lác, nói bản thân mình đã xem hết từ sớm, còn lừa gạt mọi người nói bản thân mình không ngủ, mà là nhắm mắt để sắp xếp lại bản ghi chép, các người nhìn xem, điều này có hợp lý không? Có hợp lý không!”

“Người vô liêm sỉ như vậy, ta quả dạy không được, còn xin Vương hàn lâm!”

Đừng nói những người khác trong phòng nghe xong đều ngơ ngác, ngay cả đương sự như Cố Thiệu đây cũng không khá hơn là bao. Đến tận giờ phút này hắn mới phản ứng lại, Lỗ đại nhân này lại có thành kiến sâu sắc với mình như vậy. Cố Thiệu còn tưởng rằng người ta rất thích hắn, nếu không sao lại sắp xếp cho hắn một công việc nhẹ nhàng như vậy? Nhưng hóa ra tất cả đều là hắn tự mình đa tình?

Không thích thì cứ việc nói thẳng được không, che giấu làm gì, uổng công hắn còn nghĩ vị này là người ngoài lạnh trong nóng, không ngờ rằng bên trong lại che giấu ác ý như vậy.

Cố Thiệu đột nhiên cảm thấy bản thân bị lừa gạt, thậm chí còn bị thương.

Sau khi Lỗ Tề Lâm hùng hổ mắng xong, ánh mắt của mọi người đều chuyển đến chỗ Cố Thiệu. Đáng tiếc Cố Thiệu còn chưa phục hồi lại tinh thần, cho nên trong mắt người khác, liền có chút ngu ngốc. Vương hàn lâm hơi mỉm cười, sau đó dùng vẻ mặt chính trực, gọi tên Cố Thiệu: “Những gì Lỗ đại nhân nói, có phải sự thật không?”

Cố Thiệu nhanh chóng lấy lại tinh thần, thấy Vương hàn lâm đang nhìn mình với vẻ mặt dò hỏi, lập tức nói: “Hoàn toàn không có chuyện đó!”

Hắn đương nhiên không thể thừa nhận bản thân mình đang ngủ, dù đúng thật là hắn đang ngủ.

Lỗ Tề Lâm nghe vậy càng thêm tức giận: “Hắn nói dối, ai ngủ hay không, chẳng lẽ ta không nhìn thấy sao, ta cũng không phải bị mù!”

Lần này, Cố Thiệu không tiếp tục nhường Lỗ Tề Lâm nửa, dù sao người ta cũng không thích hắn, thì bản thân mình còn nhường người ta làm cái gì. Cố Thiệu cứng cổ lên: “Ngài cũng không phải ta, sao ngài biết ta nhất định là đang ngủ?”

“Ngươi ” Lỗ đại nhân tức giận đến mức cổ đều sắp to ra một vòng: “Ngụy biện!”

Cố Thiệu không thừa nhận: “Dù sao ta cũng không có ngủ.”

Hắn nhìn thẳng về phía Lỗ đại nhân, mang tư thế như thể ông có thể làm gì được ta? Loại chuyện có ngủ hay không này, ai có thể nói rõ ràng được? Cố Thiệu nhếch khóe miệng, lập tức liền mỉm cười.

Vương hàn lâm trở thành người hòa giải: “Lỗ đại nhân đừng nên tức giận, có chuyện gì từ từ bình tĩnh mà nói, bọn ta cũng có thể thay ngươi phân rõ một ít. Nếu là Cố Thiệu có lỗi, ta đương nhiên sẽ cho ngươi một cái công đạo, chỉ là Cố Thiệu nói cũng không phải là sai, nhỡ dâu hắn thật sự chỉ là đang nhắm mắt để sắp xếp lại danh sách đã xem, như vậy không phải là Lỗ đại nhân đã trách oan người?”

“Làm sao hắn có thể thực sự sắp xếp các bản ghi chép?” Lỗ đại nhân quyết tâm muốn lột xuống một lớp da của Cố Thiệu, nghe thấy những lời Vương hàn lâm nói dường như nghiêng về Cố Thiệu, càng vô cùng tức giận, mở miệng liền nói: “Bản ghi chép có hơn bốn mươi quyển, hắn vào viện Hàn Lâm tính cho tới hiện tại cũng chỉ mới sáu ngày, sáu ngày mà xem hết khoảng bốn mươi quyển, còn luôn miệng nói bản thân là đang sắp xếp lại, xem người khác là kẻ ngốc sao?”*

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!