Chương 253:
“Bốn mươi quyển?” Trong lòng Vương hàn lâm liền trầm xuống.
Lỗ Tề Lâm bị ông ta nhìn qua liền cảm thấy hối hận, lướt qua chuyện bốn mươi quyển kia: “Dù sao hắn tuyệt đối không thể nào xem hết được, chính vì vậy rõ ràng lời nói và việc làm của hắn đều không đúng, hắn đang nói dối!”
Vương hàn lâm vẫn bình tĩnh nhìn hai người, ánh mắt từ trên người Lỗ Tề Lâm chuyển sang Cố Thiệu, mang theo một chút nghiêm túc: “Ngươi thực sự đã xem xong?”
“Học trò đã xem hết.”
Vương hàn lâm thở ra một hơi, đang định nói chuyện, lại nghe Lỗ Tề Lâm bên kia bật cười một tiếng: “Tốt lắm, nếu ngươi đã dám ở trước mặt mọi người thừa nhận xem xong, vậy ta cũng sẽ ở trước mặt mọi người làm một bài kiểm tra ngươi, thế nào?”
Cố Thiệu giật giật khóe miệng: “Có thể.”
Đồ con thứ ngông cuồng! Lỗ Tề Lâm châm biếm không thôi, lập tức cho người đi lấy bản danh sách ghi chép lại đây.
Đám người Vương hàn lâm thấy Cố Thiệu đã đồng ý rồi, liền không ngăn cản nữa. Chẳng qua, trong lòng mọi người vẫn nổi lên nghi ngờ, một là nghi ngờ Cố Thiệu có thực sự xem hết bốn mươi bản hồi ký không, hai là thắc mắc tại sao Lỗ đại nhân cứ phải nhắm vào tân khoa Trạng Nguyên người ta làm gì? Cho dù người ta thật sự chợp mắt ngủ, cũng không phải chuyện gì lớn.
So đo với một đứa nhỏ, chẳng lẽ nghĩ rằng bản thân mình cũng là một đứa nhỏ hay sao? Cũng không nhìn lại thử xem trên đầu mình bao nhiêu sợi tóc trắng rồi.
Một lúc sau, đã có người đem những bản ghi chép qua. Lỗ Tề Lâm tiện tay lấy ra một quyển ở giữa, lạnh lùng cười một tiếng với Cố Thiệu: “Ngươi nói ngươi đã xem hết, vậy ta sẽ kiểm tra thử.”
Ông ta tùy ý chỉ chỉ, dừng lại một chỗ, mở miệng nói: “Ngày Bính Thân tháng tám năm thứ ba thời Thái Tổ Nguyên Anh đã xảy ra chuyện gì?”
Vương hàn lâm nhíu mày.
Bên cạnh cũng có người không nhìn được nữa: “Lỗ đại nhân, câu hỏi này không khỏi cũng quá chi tiết rồi.”
Hỏi năm thì không sao, hỏi tháng cũng đã khó rồi, huống chi bây giờ còn hỏi đến ngày. Bên cạnh còn có người tính tình ngay thẳng, không chịu nổi việc Lỗ Tề Lâm bắt nạt người trẻ tuổi, trực tiếp nói móc lại: “Cũng không biết bản thân Lỗ đại nhân có nhớ được rõ ràng như vậy hay không, nếu là không nhớ được, làm sao còn không biết xấu hổ mà hỏi người khác?”
“Chuyện này không liên quan, hiện tại chính là Cố Trạng Nguyên khoe khoang khoác lác.” Lỗ Tề Lâm siết chặt tay, lại cố chấp không đổi câu hỏi, nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu: “Cố Trạng Nguyên không nói lời nào, là không nhớ được sao? Hay là hoàn toàn không có xem?”
Cố Thiệu cũng có chút do dự. Hắn suy nghĩ một lát. Dù sao cũng khoảng bốn mươi cuốn ghi chép, Cố Thiệu chỉ nhìn qua một lần, nên cũng không phải nhớ quá kĩ.
Lỗ Tề Lâm chỉ coi là hắn không nhớ được, khép cuốn sổ lại tiện tay ném lên cái bàn phía sau, liền xoay người mỉa mai: “Làm người mà, trước tiên phải hiểu rõ bản thân mình được bao nhiêu cân lượng, đừng có chuyện nào cũng khoác lác, đến lúc đó lại làm bản thân mình trông thật khó coi.”
“Ngày Bính Thân tháng tám, Thái Bạch đụng Thái Vi.” m thanh bình tĩnh, lại mang đầy chắc chắn.
Mọi người đều sửng sờ.
Một lát sau, vị đại nhân trước đó nói móc Lỗ Tề Lâm bước lên cầm lấy cuốn sổ, lật tìm đến ngày Bính Thân tháng tám kia: “Thái Bạch chạm Thái Vi, đúng là như vậy thật!”
Vừa dứt lời, mọi người đều mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn qua Cố Thiệu. Lỗ Tề Lâm sắc mặt cũng không quá tốt đẹp, nhưng ông ta suy nghĩ lại, có lẽ cái này là đoán trúng thôi, liền vội vàng cầm một cuốn khác lên: “Mùa hạ tháng tư năm Đức Chính đầu tiên.”
Giữa mày Cố Thiệu nhăn lại, một lát sau mới chậm rãi nói: “Mùa hạ tháng tư, Kỷ Mùi, Hoàng Đế đến chùa Đại Tướng Quốc cầu mưa, vừa lên đến điện trời liền mưa.”
Lỗ Tề Lâm mở to hai mắt nhìn, tiếp tục lật: “Canh Thân tháng hai năm Đức Tân thứ mười!”
Cố Thiệu khẽ mỉm cười: “Canh Thân tháng hai, ai cũng cho rằng Chu Đổng là sứ thần Nam triều, biết rõ chuyện cơ mật, các nước chư hầu phía Tây Nam đều mang phương vật dâng tặng đến triệu kiến.”
Lỗ Tề lâm dần dần bị đông cứng tại chỗ.
Người bên cạnh thấy hắn không động, dứt khoát đoạt lấy hai bản ghi chép trong tay hắn, cùng nhau mở ra xem, một lát sau, người kia mới ngẩng đầu lên, thở dài một hơi: “Không sai một chữ!”
Đây không còn là điều có thể dùng từ may mắn để mà giải thích được, mà là một chuyện ngoài sức tưởng tượng: “Chẳng lẽ Cố đại Trạng Nguyên là người chỉ cần nhìn qua là không quên được?”
Vương hàn lâm cũng nghiêng người, lắng tai muốn nghe.
Cố Thiệu liền vội vàng lắc đầu, hắn làm gì có bản lĩnh đó: “Chẳng qua là ta đọc sách nhiều nên đọc hơi nhanh hơn người khác một chút, cũng nhớ lâu hơn một chút, cũng không có bản lĩnh mà chỉ cần nhìn qua một lần là không quên.”
Hắn nói như vậy, trong mắt người khác ngược lại trở thành khiêm tốn. Mọi việc đã rõ ràng, Cố Thiệu đúng là đã xem hết bốn mươi quyển sổ ghi chép, còn việc có đi ngủ hay không, mọi người đã sớm không thèm để ý nữa. Vương hàn lâm liền nhìn Lỗ Tề Lâm, trầm ngâm nói: “Lỗ đại nhân còn điều gì muốn hỏi không?”
Vương hàn lâm vừa nói, Lỗ Đại lâm liền buông thõng tay xuống: “…Không có.”
Ông ta cũng biết rõ chuyện gì tốt chuyện gì xấu, bị người làm mất mặt như vậy, ông ta cũng không chịu được.
Vương hàn lâm mỉm cười nhìn về phía Lỗ Tề Lâm.
Lỗ Tề Lâm hiểu rõ đó là ý gì, cắn răng nghiến lợi, xoay lại chắp tay cúi người về phía Cố Thiệu: “Lần này là lỗi của ta, còn chưa biết rõ ràng đã trách tội lên người ngươi, lần sau nhất định sẽ không như vậy nữa.”
Lúc gây chuyện thì khí thế ngất trời, lúc thừa nhận sai lầm cũng coi như gọn gàng sạch sẽ.
Cố Thiệu thấy vậy trong lòng liền vô cùng vui vẻ, chẳng qua trước mặt nhiều người như vậy cũng không tiện thể hiện niềm vui, vội vàng ra vẻ đem người đỡ dậy: “Lỗ đại nhân khách khí.”