Chương 254:
Lỗ Tề lâm rít mấy chữ qua kẽ răng: “Nên làm.”
Hai người nhìn nhau, đều cười gượng một tiếng. Trò cười lần này do Lỗ Tề Lâm mang đến, cũng do Lỗ Tề Lâm tự mình thực hiện. Dù sao, ai có thể đoán được Cố Thiệu vậy mà lại nhớ kỹ bốn mươi bản ghi chép. Cũng may là hắn nhớ kĩ, nếu không lúc này hắn nhất định phải chịu nhiều khổ cực.
Nhìn dáng vẻ hung hăng dọa người, quyết không bỏ qua của Lỗ đại nhân, liền biết rõ chuyện của Cố Thiệu lúc này chỉ sợ vẫn chưa kết thúc đâu.
Hai người sau khi “Hòa giải” mới lui ra khỏi phòng.
Vương hàn lâm nhìn bọn họ rời đi, sau đó liền cúi đầu khẽ cười một tiếng. Những người còn lại quay mặt nhìn nhau, cũng không tự giác mà mỉm cười vui vẻ.
Vương hàn lâm ngưng cười, nói: “Được rồi, chúng ta nói tiếp về chính sự.”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngưng cười, bắt đầu thảo luận chuyện quan trọng.
Sau khi Cố Thiệu và Lỗ Đại Lâm trở về, người trong phòng mặc dù đang cúi đầu nhưng vẫn lén lút nhìn về phía bọn họ. Lỗ Đại Lâm không chịu được những ánh mắt dò xét này, một lúc sau liền lạnh mặt bước vào trong phòng.
Hàn Tử Lãng dẫn đầu chạy đến bên cạnh Cố Thiệu.
Thật ra, Cố Thiệu có thể hoàn hảo trở về nơi này, có nghĩa gì không cần nói cũng biết. Hắn chỉ tò mò là cuối cùng Cố Thiệu đã dùng cách gì để chiến thắng Lỗ đại nhân.
Hắn nhỏ giọng hỏi, Cố Thiệu cũng nhỏ giọng đáp.
Ngoại trừ Hàn Tử Lãng, những người bên ngoài cũng âm thầm lắng nghe. Dù sao loại chuyện vui như vậy, ai mà không muốn nghe. Ở chỗ này của bọn họ, không phải chỉ một hai người là không nhịn được Lỗ Tề Lâm, chỉ là tư lịch của người ta cao, cũng luôn thích lấy tư lịch ra để nói chuyện, khắp nơi đều đè áp bọn họ. Là thật sự xem bọn họ như người câm uống thuốc, có khổ cũng không thể nói.
Hiện tại nghe nói Cố Thiệu có thể áp đảo Lỗ Tề Lâm, còn là ở trước mặt Vương hàn lâm hung hăng mà xé rách mặt mũi của Lỗ Tề Lâm, mọi người không khỏi kích động lên.
Tại sao bọn họ lại không được nhìn thấy chứ.
Hàn Tử Lãng vỗ vai Cố Thiệu, nhỏ giọng nói: “Cố huynh à, huynh cố gắng lên, có thể một ngày nào đó có thể khiến ông ta tức chết đi!”
Cố Thiệu trợn trắng mắt: “Sao ngươi lại không đi?”
“Ta? Ta sợ đó.”
Cố Thiệu: “À.”
Một người xuất thân là con cháu của quan lớn, làm sao có thể hèn nhát giống một kẻ xuất thân thường dân như hắn được. Cố Thiệu cảm thấy những lời này của Hàn Tử Lãng là không đúng sự thật, nhưng hắn không biết, Hàn Tử Lãng đúng là một kẻ hèn nhát.
Những chuyện ở trên quan trường này, cũng không phải một cái xuất thân là có thể quyết định. Nếu xuất thân có tác dụng thì hắn cũng không cần ở đây nghe lão già khó ưa này nói chuyện.
Bên chỗ Cố Thiệu đang xì xào bàn tán, bên phía Vương hàn lâm cũng không còn người ngài.
Các vị đại nhân bàn chuyện xong, đã sớm trở về. Hiện tại ở trước mặt Vương hàn lâm chỉ còn bạn tốt của ông, Thẩm đại nhân Thẩm Nho Lâm. Lúc trước Thẩm đại nhân cũng đã biết Vương hàn lâm đối với vị Trạng Nguyên Lang này không bình thường, khi không có ai, lúc nhắc đến vị Trạng Nguyên lang này thì ông ấy đều mang vẻ mặt hài lòng. Hôm nay khi xảy ra chuyện như vậy, Thẩm đại nhân cũng ở bên cạnh đó xem trò cười một lúc lâu.
Vương hàn lâm thấy ông ta còn chưa nghiêm túc lại, liền lạnh lùng liếc mắt nhìn qua: “Cười đủ chưa?”
“Một vở diễn lớn như vậy mà không cho ta cười sao?” Thẩm đại nhân liếc mắt nhìn Vương hàn lâm chế nhạo một cái: “Ngươi nói xem, tại sao Lỗ Tề Lâm cứ hết lần này đến lần khác đều nhắm vào Cố Thiệu mà so đo từng ly từng tí như vậy?”
Lỗ đại nhân này, đúng là một tên cứng đầu mà, bởi vì lúc trước trải qua không được tốt, nhìn ai cũng mang tâm trạng căm ghét thế tục, đặc biệt là Trạng Nguyên mỗi ba năm mới có một người, đó đúng là cây gai đâm vào mắt Lỗ đại nhân. Chỉ là Lỗ đại nhân đó dù có ghét có đố kị thế nào thì ông ta cũng luôn chú ý, không mang những chuyện đó ra bên ngoài.
Chỉ là lúc này lại ồn ào kinh thiên động địa như vậy, khiến người ta không cách nào đoán được.
Vương hàn lâm trả lời: “Thê tử của Lỗ đại nhân và thê tử của Lý thị lang chính là tỷ muội.”
Thẩm đại nhân lập tức kinh ngạc. Sau khi hết kinh ngạc, lại thấy khó hiểu: “Ta thấy ngươi rất coi trọng Cố Thiệu, đưa hắn vào tay ai cũng được, sao cứ phải nhét vào tay Lỗ Tề Lâm, đây không phải là muốn khiến hắn đau khổ sao?”
Vương hàn lâm nghe xong chỉ cười nhạt một tiếng: “Vị Trạng Nguyên lang này của chúng ta, đã sống một cuộc sống vô cùng suôn sẻ trong mười năm trở lại đây, để hắn chịu tội, chịu khổ một chút, hiểu rõ đủ loại yêu ma quỷ quái trên quan trường cũng không tệ.”
Thẩm đại nhân nghe vậy có chút chết lặng.
Yêu ma quỷ quái sao? Đột nhiên ông ta cảm thấy có chút đau lòng cho vị Lỗ đại nhân kia.
Đối với chuyện về Lỗ đại nhân, Cố Thiệu suy nghĩ hai ngày, vẫn không có nói cho Trịnh tiên sinh biết. Tuy rằng đúng là đối phương muốn đối phó với hắn, nhưng mà còn không phải là không đối phó thành công à, ngược lại bởi vì sự anh minh thần võ của hắn, cuối cùng ông ta mất mặt mũi quá trời.
Cố Thiệu cảm thấy bản thân mình là một quan lão gia, không thể cứ mãi giống như trước kia vậy, ở bên ngoài gặp phải chuyện gì liền muốn nói cho tiên sinh, như vậy không tốt.
Quan lão gia phải học được tự mình đảm đương một phía.
khi quan lão gia Cố Thiệu đối mặt với Trịnh tiên sinh, vẫn là dáng vẻ tươi cười đầy mặt, trong miệng đều là lời hay, có vẻ như làm việc ở Hàn Lâm Viện rất là không tồi.
Trên thực tế cũng không khác mấy. Trừ việc hắn không hòa hợp với Lỗ Tề Lâm, ở chung với người khác đều rất tốt, có lẽ là cùng chịu sự áp bách của Lỗ Tề Lâm, đồng liêu vừa đồng tình lại vừa ngưỡng mộ hắn, thái độ rất là được. Lại thêm Hàn Lâm Viện bên kia cũng đúng là không có chuyện gì mấy, mỗi ngày Cố Thiệu đều vui vẻ thoải mái, không biết sống sung sướng đến cỡ nào. Cuộc sống trong lý tưởng của hắn, chính là như vậy.