Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 256: Chương 255:

Chương 255:

Trịnh Viễn An nhìn Cố Thiệu cũng không có vẻ giống như là chịu uất ức, nên cũng không truy vấn nữa. Ông ấy đứng dậy, nhìn lướt qua toàn bộ căn phòng một cái, đánh giá một chút.

Bỗng nhiên Cố Thiệu khẩn trương, âm thầm nhìn xung quanh một vòng, sau khi phát hiện căn phòng cũng coi như là sạch sẽ, cuối cùng mới yên tâm.

Trịnh Viễn An nhìn thoáng qua mọi nơi, trừ chăn hơi lộn xộn một chút, cũng không có sai lầm gì khác. Tuy nhiên mặc dù chỉ có một chỗ chăn kia, Trịnh Viễn An cũng vẫn cố chấp mà nắm chặt lấy điểm này, mắng Cố Thiệu hơn nửa ngày.

Chờ đến khi Cố Thiệu bị mắng đến ủ rũ cụp đuôi, bỗng nhiên lại nói: “Ta nói không phải chứ, căn nhà này của ngươi thật sự không giống nơi cho người ở.”

Khuôn mặt nhỏ của Cố Thiệu suy sụp: “Tiên sinh, ngày nào con cũng quét tước, lại vô cùng sạch sẽ.”

Trịnh Viễn An muốn nói lại không phải cái này, ông ấy ngồi xuống: “Không phải nói lộn xộn, mà là căn nhà này thiếu hơi thở của con người, quạnh quẽ. Bình thường mà khóa cửa lại, nhìn từ bên ngoài giống như là không có ai ở vậy. Cái khác không nói, chỉ nói đến trong phòng bếp kia thôi đã thấy kỳ cục, củi gạo mắm muối, mấy thứ bình thường đều không có. Ngươi đã chuyển đến nhiều ngày như thế, bệ bếp vẫn còn lạnh. Ta biết ngươi ăn ở bên ngoài, nhưng mà cứ luôn như vậy, cũng không phải là tốt.”

Cố Thiệu cũng biết như vậy là không tốt, nhưng hắn cũng không biết nấu cơm, lại càng không muốn ăn cơm do chính mình làm.

Nhất thời lại nghe tiên sinh của hắn nói: “Đúng rồi, bây giờ ngươi đã làm quan, cha nương ngươi bên kia có kế hoạch gì hay chưa?”

Cố Thiệu lập tức nói: “Học sinh vốn muốn bảo bọn họ đến đây, thư đã gửi về, nhưng cũng không biết bọn họ có tới hay là không.”

Ngày ấy sau khi có nhà ở, Cố Thiệu lập tức có đủ tự tin, không chỉ viết thư cho cha nương của hắn, còn viết cho cả Tần tiên sinh và Trần gia nữa.

“Mặc kệ có tới hay không, hôn sự của ngươi cũng nên thương nghị được rồi.” Trịnh tiên sinh đột nhiên nói ra một câu như vậy .

“A?” Cố Thiệu sửng sốt.

“A cái gì? Cũng đã đính hôn rồi, bây giờ cũng đã làm quan, chẳng lẽ còn muốn lại kéo dài nữa à? Ngươi thì kéo được, nhưng cô nương nhà người ta cũng không kéo được!” Trịnh Viễn An thuận miệng là một câu giáo huấn, “Như thế nào, chẳng lẽ ngươi còn muốn leo lên cành cao à?”

Cố Thiệu nào dám chứ, cuống quít lắc đầu: “Không dám không dám, chỉ là cảm thấy quá đột nhiên.”

Hắn mới lớn như vậy, trước đó cũng vẫn luôn không nghĩ tới việc phải thành thân, chợt nhắc tới chuyện này, Cố Thiệu khó tránh khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.

Chỉ là Trịnh Viễn An lại cảm thấy đương nhiên: “Thành gia lập nghiệp, từ xưa đã như thế, có cái gì mà đột nhiên. Còn nữa, cô nương Trần gia kia cũng là người hiền huệ, hiện giờ ngươi ở nơi này, dù sao trong nhà cũng phải có một nữ chủ tử.”

“Chờ lần tới cha nương ngươi gửi thư đến, ngươi thương nghị hết những việc này với bọn họ cho tốt, sau này nếu như thành thân ở kinh thành, thì phải đón cô nương Trần gia kia đến, cũng đỡ cho ngươi phải chạy qua chạy lại; nếu như về quê thành thân, cũng phải làm hết lục lễ trước đi, khi mà sắp thành thân ấy thì đến Hàn Lâm Viện xin nghỉ thăm người thân, cũng xin nghỉ để thành hôn nữa, dứt khoát ở trong nhà một thời gian dài chút, làm hôn sự xong lại trở về là được.”

Trịnh Viễn An càng nói, càng cảm thấy rất được. Sao mà trong nhà có thể không có nữ chủ nhân, có mỗi một người ở, tóm lại là vô cùng lạnh lẽo. Tiểu tử ngu ngốc này nhìn không giống vẻ có thể chăm sóc cho bản thân mình, cần phải tìm một thê tử, sau này cho dù làm cái gì, sẽ luôn có người nhìn, cũng sẽ không xảy ra lỗi lầm gì lớn.

Trịnh Viễn An giải quyết dứt khoát, Cố Thiệu trực tiếp không còn đường nào mà mở miệng.

Thôi vậy, hắn nghĩ, thành thân thì thành thân đi, cuối cùng hắn cũng phải thành thân.

Trịnh Viễn An đi dạo một vòng ở chỗ của Cố Thiệu xong rồi mới đi về. Sau khi Trịnh tiên sinh đi, tất nhiên Cố Thiệu cũng ăn uống no đủ, vừa mới chuẩn bị nằm xuống, đã bị hệ thống cưỡng chế bắt ngồi dậy.

Phong hầu bái tướng, cũng không phải là chỉ nói đơn giản như vậy. Nếu Cố Thiệu đã đồng ý rồi, cho dù người hắn đồng ý không phải nó, hệ thống vẫn sẽ dạy dỗ hắn thật tốt. Nhiệm vụ hôm nay hệ thống phát cho Cố Thiệu, ngoại trừ đọc sách thì là cưỡi ngựa.

Cố Thiệu có dáng người cao, cũng lãng phí chiều cao như thế, ngay cả ngựa cũng không biết cưỡi.

Lần trước dán thông báo sau kỳ thi đình, ngày long trọng như vậy, nếu không phải hệ thống có bản lĩnh, trực tiếp khống chế ngựa lại, chỉ sợ Cố Thiệu sẽ phải xấu mặt ngay dưới mí mắt của mọi người.

Hệ thống có thể giúp hắn lần đầu, lại không thể giúp hắn lần thứ hai, cho nên lần này, dù có thế nào Cố Thiệu cũng phải học.

Cố Thiệu cũng không nói là bản thân mình không học mà. Khi hệ thống biến ra một con ngựa từ không khí, hắn nhìn mà đôi mắt lập tức tỏa ánh sáng. Có ngựa rồi, xe sẽ còn xa sao? Quả nhiên là hệ thống mạnh miệng mềm lòng, trước đó cự tuyệt dứt khoát như vậy, không phải bây giờ đã quang minh chính đại mà đưa đến trước mắt hắn rồi sao? Cố Thiệu vui vẻ mà chạy vội ra sân, nhìn con ngựa này, vui mừng mà không biết làm sao cho tốt.

Của hắn! Của hắn! Đều là của hắn!

“Tưởng bở à!” Hệ thống đánh vỡ ảo tưởng của hắn không lưu tình chút nào, “Chỉ là thả ra cho ngươi học, đừng nghĩ đến việc chiếm làm của riêng.”

“Ngươi keo chết đi được!” Cố Thiệu vừa vuốt bờm ngựa, vừa khinh thường nói, “Cái này không cho, cái kia cũng không cho, còn muốn ta phong hầu bái tướng cơ đấy, nằm mơ đi!”

Muốn bắt ngựa chạy, lại không cho ngựa ăn cỏ, hành vi vô sỉ như vậy, cũng chỉ có hệ thống làm được, Cố Thiệu căm giận mà nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!