Chương 256:
Hệ thống nói thẳng: “Mặc kệ ngươi có bất mãn hơn nữa, thì thứ này cũng không thể cho ngươi. Nếu ngươi muốn xe ngựa thì tự mình kiếm đi, xin được thì cuối cùng cũng là xin được, vậy có thể có ích lợi gì? Tật xấu hở tí là đưa tay ra đòi đồ vật này của ngươi đến tột cùng là khi nào mới có thể sửa được?”
“Xin được còn tốt hơn là không có mà.” Cố Thiệu lẩm bà lẩm bẩm.
Hệ thống dùng lời hay ý đẹp giảng đạo lý cho hắn nghe, kết quả nói tới nói lui hắn lại vẫn là cái đức hạnh như vậy, lập tức nổi giận.
Nó nổi giận, Cố Thiệu liền xui xẻo. Bị giật điện đến mức nhảy lên cao ba thước, tiếng kêu suýt chút nữa làm ngựa kinh sợ.
Hệ thống lạnh mặt mắng: “Bớt lời vô nghĩa cho ta, lập tức bắt đầu luyện tập ngay. Hôm nay luyện tập lên ngựa hết buổi chiều, trước khi trời tối, nhất định phải học được, nếu không, hừ ——!”
“Luyện, ta luyện còn không được à?” Cố Thiệu không dám dây dưa cùng hệ thống nữa, run rẩy mà bắt đầu leo lên trên lưng ngựa, kết quả cũng không biết con ngựa bị làm sao, rõ ràng vừa nãy nhìn còn ngoan ngoan ngoãn ngoãn, chờ đến khi Cố Thiệu chuẩn bị lên ngựa, nó lại đột nhiên phát tính tình. Chân trước giơ lên, lập tức làm cho Cố Thiệu ngã xuống.
“Á!” Cố Thiệu té ngã một cái, lòng bàn tay đều đỏ một mảnh, “Trầy da rồi.”
Ngã từ chỗ cao như trên lưng ngựa xuống, nghĩ đến cũng biết đau cỡ nào.
Hệ thống ở bên cạnh lại nói mát: “Cách tróc vảy còn rất xa.”
“Người bị đau cũng không phải ngươi.” Cố Thiệu thổi lòng bàn tay, uất ức mà hốc mắt cũng hơi đỏ lên.
Hắn là một người không thể chịu cực chịu khổ, không có mệnh thiếu gia, cố tình lại nuôi ra một thân bệnh thiếu gia. Cũng không trách hắn yếu ớt, thật sự là Cố Đại Hà và Trần Kim Liên che chở cho con vô vùng kín kẽ, từ nhỏ đến lớn Cố Thiệu cũng chưa từng chịu tội. Hắn vô cùng đau đớn, làm kiêu một hồi lâu, sau đó mới hơi sợ hãi mà tiến lên một lần nữa, chuẩn bị lại leo lên một lần.
Cuối cùng lần này cũng lên ngựa được, nhưng không đợi hắn bắt đầu khoe khoang, lại không biết con ngựa kia bị điên cái gì, nhảy lên nhảy xuống một hồi liền làm cho Cố Thiệu lắc lư ngã từ trên lưng ngựa xuống.
Cố Thiệu bị quăng ngã cũng ngây ra.
Hắn vốn là một người sợ đau, giờ đã bị đau hai lần, Cố Thiệu không còn hưng phấn như ban đầu nữa, lập tức không muốn làm: “Ta không luyện nữa!”
Con ngựa này đáng sợ quá.
m thanh của hệ thống chợt lạnh đi: “Ngươi nói cái gì?”
“Ta nói ta không ——”
Hệ thống chậm rãi thả ra tiếng dòng điện xẹt xẹt: “Hả?”
m thanh này, Cố Thiệu nghe mà tê hết cả xương, hắn mang vẻ mặt đau khổ, vỗ vỗ trên người, đứng dây đi về phía trước, nhận mệnh dẫm lên bàn đạp. Lúc dẫm lên, chân cũng đang run, sợ hãi đến mức nhắm chặt cả hai mắt lại.
Hệ thống bảo hắn học cưỡi ngựa, không phải để nhìn hắn mất mặt, nên lạnh lùng nói: “Mở mắt ra! Nắm chặt dây cương, duỗi thẳng chân ra!”
Cố Thiệu: “……”
Oa! Hắn quá thảm!
Cố Thiệu bên này trôi qua đến thê thê thảm thảm. Bên trong phủ thượng thư, Trịnh Viễn An cũng vừa mới về đến phủ. Vốn nghĩ rằng đi qua thỉnh an nương một cái, nói chuyện với bà ấy hai câu, không nghĩ tới nửa đường lại gặp huynh trưởng của ông ấy.
Trịnh thượng thư thấy dường như là đệ đệ trở về từ bên ngoài, liền nghi ngờ nói: “Đây là đi thăm Cố Thiệu?”
Trịnh Viễn An ừ một tiếng: “Tiểu tử kia sống một mình ở bên ngoài, cũng không biết có gặp phải chuyện gì hay không. Ta không yên tâm, nên thường qua nhìn xem.”
Trịnh thượng thư hiểu rõ mà cười, tuy nhiên nghĩ đến việc hôm nay, lại hỏi nhiều một câu: “Vậy hôm nay đệ đi qua đó, Cố Thiệu có nói cái gì với đệ hay không?”
“Hắn còn có thể nói cái gì. Mấy ta lần hỏi hắn ở bên trong Hàn Lâm Viện như thế nào, hắn đều là cái vẻ vô cùng vui mừng, dường như nhìn ai cũng thấy thích. Tiểu tử ngu ngốc này là đứa chẳng hay để ý, chuyện bình thường cũng sẽ không để trong lòng.”
Trịnh thượng thư nhướng mày: “Vậy thật đúng là đứa chẳng hay để ý.”
“Sao thế?” Trịnh Viễn An nhìn sắc mặt của huynh trưởng ông ấy, lập tức cảm thấy không ổn, truy vấn, “Hay là tiểu tử kia thật sự gây ra chuyện gì? Đắc tội với ai? Quan trọng không?”
Trịnh thượng thư vẫy vẫy tay, ý bảo đệ đệ đừng vội, lại dẫn ông ấy đi về phía trước. Trịnh Viễn An cũng quên thỉnh an với nương, bị huynh trưởng dẫn về phía trước, chỉ nghe ông ấy nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, chẳng qua chỉ là một ít tranh đấu gay gắt giữa quan trên và cấp dưới trong Hàn Lâm Viện thôi. Học sinh này của đệ là người lanh lợi, lại có số phận siêu nhiên, người bình thường đối đầu với hắn, đều là tự ăn thiệt phần nhiều.”
Tuy ông ấy nói như vậy, Trịnh Viễn An vẫn không yên tâm, vẫn tiếp tục truy vấn xem cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Trịnh thượng thư thấy ông ấy thật sự lo lắng, mới từ từ kể ra chuyện hôm nay.
Nói cho cùng, cũng chỉ là mấy trò hề nho nhỏ thôi, cũng may Cố Thiệu lanh lợi, không chỉ không bị mất mặt mũi, còn lộ mặt thể hiện một hồi ở trước mặt mấy vị đại nhân của Hàn Lâm Viện. Bên trong Hàn Lâm Viện này, xưa nay đều chẳng có gì thú vị, vốn dĩ Trịnh thượng thư cũng không thích hỏi thăm chuyện ở Hàn Lâm Viện lắm, chỉ vì năm nay có hơi đặc biệt, mới cố ý kêu người nhìn chằm chằm một chút.
Mấy ngày nay không có việc gì, nên hôm nay Trịnh thượng thư không hỏi, ai ngờ trước khi hết giờ làm việc, người được ông ấy dặn dò lại cố ý chạy tới, nói chuyện của Cố Thiệu cho ông ấy nghe.
Trịnh Viễn An nghe xong một lúc lâu, tức giận đến không kìm chế được: “Tiểu tử ngu ngốc này, hôm nay ta hỏi hắn ở bên trong có xảy ra chuyện gì không, thế mà hắn còn gạt ta chứ! Đồ hỗn trướng, cánh cứng rồi đấy chắc?”