Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 258: Chương 257:

Chương 257:

“Đệ cũng đừng nóng giận, hắn cũng là không muốn để đệ lo lắng.”

“Đã xảy ra việc, sao ta có thể không lo lắng?” Trịnh Viễn An tức giận đến mức không màng dáng vẻ mà dậm chân một cái.

Trịnh thượng thư nhìn mà buồn cười, quay lại an ủi nói: “Đệ sốt ruột cái gì, Lỗ Tề Lâm kia bị mất mặt mũi một trận, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không động vào Cố Thiệu gì nữa. Mà hôm nay nhìn vị Vương đại nhân kia của Hàn Lâm Viện, cũng là một người không thiên vị, ta nghe nói còn quen biết với Cố Thiệu phải không?”

Trịnh Viễn An tức giận gật gật đầu.

“Vận khí của hắn thật sự không tồi, tham gia thi hương thôi mà cũng có thể được Vương hàn lâm tặng bút. Đệ hãy tin ta một câu, có phần thưởng thức này ở đó, chỉ cần bản thân Cố Thiệu không làm ra cái gì sai, sớm muộn gì cũng sẽ nổi bật.” Trịnh thượng thư nói với vẻ chắc chắn.

Trịnh Viễn An nửa tin nửa ngờ, nhất thời lại hỏi: “Lỗ Tề Lâm gì kia, đến tột cùng là ai?”

Trịnh thượng thư vẫy vẫy tay: “Binh tôm tướng cua, không nhảy nhót được bao lâu.”

Ông ấy nói rất nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Trịnh Viễn An lại vẫn không yên tâm. Dù sao đó cũng là học sinh của ông ấy, lần đầu học sinh của ông ấy mới vào quan trường, bây giờ mới không bao lâu đã bị người ta bắt nạt, làm sao mà Trịnh Viễn An có thể không tức giận?

Thậm chí ông ấy còn suy nghĩ có cần đi tìm hai người bạn cũ làm ngự sử hay không, trực tiếp lôi cổ họ Lỗ kia xuống cũng được.

Tuy nhiên, không đợi Trịnh Viễn An thật sự tìm người tới, Hàn Lâm Viện bên kia lại xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ, lại nhấc lên một trận gợn sóng ở trong số tân khoa tiến sĩ.

Chuyện vẫn phải bắt đầu nói từ trên người Cố Thiệu.

Lại nói đến Lỗ Tề Lâm kia sau khi bị Cố Thiệu hạ mặt mũi, mãi cho đến khi tan làm về nhà đều không vui vẻ gì cho lắm, buổi tối khi đi ngủ cũng vẫn luôn lăn qua lộn lại, mãi vẫn không thể ngủ ngon.

Lỗ phu nhân bị bộ dáng này của trượng phu làm cho tức giận bốc thẳng lên đầu: “Ông làm cái gì đấy, còn không nhanh ngủ đi!”

Lỗ Tề Lâm nghĩ đến việc hôm nay, chỉ cảm thấy một khuôn mặt già đều mất hết, vừa hận vừa giận, sao còn có thể ngủ được: “Quả thực lần trước muội phu nói không sai, Cố Thiệu kia, thật là một người giấu ác ý trong bụng.”

“Hắn làm sao vậy?”

“Hắn…!” Lỗ Tề Lâm muốn nói lại thôi, cuối cùng châm chước một chút, cố gắng giữ lại mặt mũi cho mình, “Hắn ra vẻ ngây thơ, thật ra lại tranh giành nổi bật khắp nơi, ngược lại làm ta mất một phần mặt mùi lớn ở trước mặt Vương đại nhân, thật đúng là, tiểu nhân âm hiểm!”

Lỗ phu nhân thấy ông ta nói đến nói đi mãi mà chẳng ra đâu vào đâu, xoay người quấn chặt chăn, phiền lòng nói: “Hắn muốn tranh giành nổi bật thì ông cứ để hắn tranh không phải là được rồi à? Loại người tâm cao ngất trời như thế, thường thì mệnh mỏng hơn giấy, để hắn tự mình đi làm việc lớn xem, xem hắn có thể làm ra được gì hay không? Đối phó với loại người mới vào quan trường này còn không dễ à? Cũng chỉ vậy mà ông buồn bực đến bây giờ?”

Lỗ Tề Lâm vừa nghe thê tử nói, dần dần suy nghĩ ra hứng thú: “Vậy bà nói xem, ta nên bắt hắn làm cái gì?”

“Làm như thế nào sao ta biết? Rốt cuộc ông có ngủ hay không?” Lỗ phu nhân nổi giận.

Lỗ Tề Lâm lại không dám nói lời nào, chỉ là đôi mắt còn mở bừng, hiển nhiên là đang suy nghĩ đến chỗ quan trọng.

Lỗ Tề Lâm suy nghĩ hai ngày, vừa lúc ông trời đối xử tử tế với ông ta như vậy, không chờ ông ta phiền não bao lâu, đã đem cớ đưa đến trước mắt ông ta. Lỗ Tề Lâm nghĩ đến việc này, lập tức nắm tay lại đập xuống một cái.

Đây thật đúng là muốn cái gì tới cái đó!

Sáng sớm hôm nay, Cố Thiệu bị Lỗ Tề Lâm gọi đến, lại còn là lần đầu tiên được ủy thác trọng trách.

Sai khi trở về chỗ ngồi xong, Cố Thiệu còn cảm thấy hồ đồ, viết bản thảo, việc này hắn chưa từng làm bao giờ, phải làm như thế nào?

Mỗi năm Đại Tề đều có lễ cầu mưa, lễ cầu mưa được hoàng đế tự mình chủ trì, có thể tưởng tượng ra sự long trọng to lớn cỡ nào. Bây giờ việc Lỗ Tề Lâm bảo Cố Thiệu phụ trách, đó là viết bản thảo đọc trong lễ cầu mưa. Đương nhiên, không phải là bản thảo viết cho Hoàng Thượng đọc, mà là viết cho các vị lễ quan ở đó.

Còn bản thảo cho Hoàng Thượng đọc, dù lá gan của Lỗ Tề Lâm có to hơn nữa thì cũng không dám giao cho Cố Thiệu, lỡ như xảy ra chuyện gì sai, liên quan đến thì ông ta cũng không trốn thoát nổi.

Sau khi Cố Thiệu trở về chỗ, liền ngồi ở đó sững sờ.

Hàn Tử Lãng vốn cũng không có việc gì làm, thấy hắn ở đằng kia ngây người, liền lén lút đi qua: “Vừa nãy Lỗ đại nhân kêu huynh đi qua làm gì thế?”

Cố Thiệu tỉnh lại từ trong sự thất thần, nói: “Bảo ta viết bản thảo tế văn cầu mưa.”

Ánh mắt của Hàn Tử Lãng sáng lên, bỗng nhiên trở nên kích động: “Tế văn mà Thánh Thượng đọc ấy hả?”

“Nghĩ cái gì thế?” Cố Thiệu ôm cánh tay dựa người ra sau ghế, “Tế văn Thánh Thượng đọc, dù thế nào cũng không tới lượt ta viết.”

Hàn Tử Lãng thấy Cố Thiệu nói như vậy, có hơi thất vọng một chút, nếu không phải viết cho Thánh Thượng, vậy cũng không coi như gánh vác việc quan trọng gì đó. Nhích lại gần hắn: “Cố huynh làm sao mà cứ tự coi nhẹ bản thân mình thế? Huynh chính là Trạng Nguyên, từ trên xuống dưới Đại Tề, có mấy ai có thể có tài như Trạng Nguyên? Tế văn cho Thánh Thượng đọc này, sao lại không tới lượt huynh viết, không chừng thánh chỉ sau này Thánh Thượng hạ, đều do Cố huynh tự mình phác thảo đấy.”

Cố Thiệu bị hắn ta nói cho vui vẻ, đành phải cười rồi đáp lại một câu: “Vậy nhận lời may mắn của huynh nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!