Chương 258:
“Không dám không dám.” Hàn Tử Lãng đắc ý mà nâng nâng đầu.
Hắn ta đang muốn nói đến mấy chuyện bình thường, bỗng nhiên nhìn thấy hình như trong ánh mắt của Cố Thiệu có sự buồn rầu, lập tức hỏi: “Chẳng lẽ Cố huynh còn có chuyện phiền lòng khác?”
“Nào có chuyện gì khác, chỉ có cái này thôi.” Nói đến việc này Cố Thiệu liền loạn hết cả lòng, “Ta vẫn chưa từng viết tế văn, càng không biết nên viết như thế nào. Tùy tiện được một công việc như vậy, có chút không biết bắt đầu viết từ đâu.”
Hàn Tử Lãng sửng sốt.
Ngược lại cũng là như thế. Lúc nãy khi vừa nghe thấy công việc này, Hàn Tử Lãng vốn cũng không cảm thấy có gì, dù sao hắn ta cũng đã ở Hàn Lâm Viện nhiều năm, nói đến việc viết những bản thảo kia, vậy cũng đã viết không ít, tuy rằng viết ra không được coi là xuất sắc, nhưng cũng phù hợp với phép tắc, lấy ra cũng không đến mức làm mất mặt mũi của Hàn Lâm Viện. Hắn ta đây là có kinh nghiệm, cho nên cảm thấy việc này cũng không phải việc lớn, nhưng mà Cố huynh lại là một trận đánh thật đầu tiên. Ngẫm lại xem, nếu như mình mới vào Hàn Lâm Viện không lâu đã bị giao cho một cái gánh nặng như vậy, chỉ sợ bản thân mình cũng không chịu nổi. Lại còn chưa vào quỹ đạo nữa, vậy mà lần này, lại là tế văn chính thức cho lễ cầu mưa.
Hàn Tử Lãng bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, dặn dò nói: “Cho dù như thế nào, Cố huynh cũng phải viết cho thật tốt, lễ cầu mưa này không chỉ riêng các kiểu quan lại trong triều, ngay cả Thánh Thượng cũng cực kỳ để ý, chuyện lớn như thế này, không chấp nhận được có nửa điểm sai lầm đâu.”
Cố Thiệu thở dài một tiếng, mặt ủ mày ê mà chống cằm: “Sao ta lại không biết chứ.”
“Vậy huynh, tự giải quyết cho tốt đi.” Hàn Tử Lãng vỗ vỗ bờ vai của hắn, thương mà không giúp gì được rồi đi ra.
Cố Thiệu tiếp tục ở đằng kia thở ngắn than dài. Vốn dĩ hắn còn cảm thấy, Lỗ Tề Lâm không thích hắn cũng khá tốt, không thích hắn, vậy thì sẽ không muốn thấy hắn xuất hiện, tất nhiên cũng sẽ không sai khiến hắn đi làm những chuyện có thể xuất hiện ra mặt gì đó.
Không làm việc lớn, hắn cũng là có thể đúng lý hợp tình mà tiếp tục lăn lộn, còn có thể lấp kín miệng của hệ thống và Trịnh tiên sinh.
Nhưng hắn lại không nghĩ tới, Lỗ Tề Lâm này thế mà lại bí quá hoá liều làm ra chuyện lớn, thật là phiền! Cố Thiệu tâm phiền ý loạn, không chú ý một cái, thế mà lại mạnh mẽ xé một trang của cuốn sách xuống.
Đợi sau khi Cố Thiệu phát hiện, trang sách kia đã bị xé đến hoàn toàn không còn hình dáng gì nữa. Hắn cả kinh đến mức suýt chút nữa thì rơi cả cằm xuống, đây chính là bản đơn lẻ đó!
Toi rồi…
Cố Thiệu chột dạ mà nhìn xung quanh một cái, phát hiện cũng không có ai chú ý đến hắn. Còn may còn may, Cố Thiệu lặng lẽ cất tờ giấy kia vào trong tay áo, gấp sách lại rồi làm như không có việc gì.
Chỉ cần tốc độ của hắn nhanh, người khác sẽ không phát hiện, Cố Thiệu cười khẽ một tiếng.
Hệ thống yên lặng nhìn chằm chằm, tỏ vẻ khinh thường đối với hành vi của Cố Thiệu. Chỉ là nó cũng chưa nói cái gì, cũng chỉ là một quyển sách thôi, ở chỗ của nó cũng không tính là gì. Buổi tối trở về bắt ký chủ chép lại mười quyển là được, một quyển trả lại, chín quyển còn lại thì là trừng phạt. Ai bảo hắn biết sai mà không sửa, ngược lại lại muốn che giấu, không giáo huấn một chút, nhất định lần sau sẽ tái phạm!
Sau khi hết giờ làm, Cố Thiệu vẫn suy nghĩ đến chuyện tế văn kia.
Buổi tối sau khi khổ cực mà chép sách xong, hắn còn tìm hệ thống xin một quyển văn tập, tất cả bên trong đều là tế văn, những danh nhân từ xưa đến nay viết, đều ở trong đó cả. Cố Thiệu xem xong một bài là muốn vỗ án tán dương một lần, cuối cùng văn tập còn chưa xem được bao nhiêu, ngược lại bàn tay đã vỗ đến mức đỏ cả lên.
Hắn cảm thấy bản thân mình viết ra chưa chắc có thể xuất chúng như vậy, đành thành thật nói: “Ta thấy tế văn cũng không khó viết, nếu không, ta liền tùy tiện viết một chút là được, dù sao cũng không phải Thánh Thượng đọc.”
Tùy tiện viết một chút thì Cố Thiệu vẫn có thể. Dù sao hắn cũng là Trạng Nguyên, chút bản lĩnh này vẫn phải có, cho dù viết ra cũng không được tinh xảo lắm, nhưng vẫn sẽ không quá kém mà.
Hệ thống xì một tiếng: “Đây chính là cơ hội đầu tiên cho ngươi xuất hiện sau khi làm quan!”
“Ta cũng biết, nhưng mà…” Cố Thiệu không nói rõ được là rốt cuộc trong lòng có cảm giác gì, “Không phải rõ ràng là Lỗ Tề Lâm này đang hố ta sao? Nếu như ta vất vả viết một bài thật hay, cuối cùng bị ông ta chiếm làm của riêng thì biết làm sao?”
“Lại còn chưa bắt đầu viết nữa, phí lòng nghĩ đến làm cái gì.”
Cố Thiệu lẩm bẩm: “Nếu mà đến lúc đó có việc gì thì sẽ trách ngươi.”
Lẩm bẩm thì lẩm bẩm, nhưng theo như lời của hệ thống, đây chính là lần đầu lộ diện sau khi làm quan, thật ra trong lòng Cố Thiệu cũng rất muốn được nổi bật một lần, rốt cuộc, ai mà lại không muốn trở nên nổi bật cơ chứ?
Tối nay, Cố Thiệu trừ việc luyện ngựa, thì là tỉ mỉ mà nghiên cứu đọc số tế văn kia.
Nói đến cưỡi ngựa, bây giờ Cố Thiệu cũng coi như là đã nhập môn, ít nhất lên ngựa và xuống ngựa đã vô cùng thuần thục, ở trong mắt hệ thống cũng xem như đủ tư cách, tuy nhiên ở trong mắt Cố Thiệu, kỹ thuật của hắn đã xem như đạt tới đỉnh cao.
Chỉ là cũng giới hạn như thế mà thôi, chẳng qua Cố Thiệu chỉ mới biết lên ngựa và xuống ngựa, nhưng mà khi ngồi bất động ở trên ngựa, giả vờ giơ roi lên lại tưởng tượng đến cảnh tượng tiêu sái khi bản thân mình cưỡi ngựa chạy nhanh.
Sân này quá nhỏ, không đủ để Cố Thiệu tùy tiện được. Muốn nghiêm túc học cưỡi ngựa, học được ở trong sân này thì không có khả năng lớn, cần phải ra bên ngoài học.