Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 260: Chương 259:

Chương 259:

Đêm nay, theo thường lệ Cố Thiệu không nghỉ ngơi nhiều lắm.

Ngộ tính thì Cố Thiệu vẫn phải có, sau khi xem xong nguyên bộ văn tập kia, Cố Thiệu đã hơi hiểu được, buổi tối ngày thứ hai trở về liền đề bút, câu từ như suối phun mà viết xuống một bài. Chính hắn rất là đắc ý, sau khi để khô mực, còn liên tiếp khoe khoang với hệ thống: “Nhìn đi! Viết xong rồi!”

Thành văn cực nhanh, khiến cho Cố Thiệu không nhịn được mà cho bản thân mình một tiếng khen hay. Quả nhiên hắn không hổ là Trạng Nguyên lang! Tài văn chương quanh thân cũng không che được.

Hệ thống nhìn lướt qua thứ hắn viết, ngay sau đó lại đánh vỡ sự tự tin mù quáng của Cố Thiệu: “Viết lại.”

Chỉ hai chữ, lại làm Cố Thiệu lập tức không còn hứng thú khoe ra nữa: “Vì sao phải viết lại, cái này không tốt hay sao?”

“Tốt cái rắm!” Hệ thống không thể xem thứ này được, cảm thấy đau hết cả mắt, “Thứ không có tình cảm, giống y như nước trong, không mùi không vị. Dù sao với bản lĩnh của ngươi, chắc có lẽ cũng chỉ có thể viết ra được thứ như vậy.”

Cố Thiệu không phục, hắn cảm thấy chính hắn viết khá tốt. Tiểu rác rưởi hệ thống này, rõ ràng là tìm xương bên trong trứng gà.

A, muốn bới móc đúng không, vậy thì hắn sẽ cố tình đối đầu với nó đấy, ngược lại hắn muốn nhìn xem, tiểu rác rưởi này có thể bắt bẻ được đến mức nào? Cố Thiệu đề bút, sau khi trầm tư suy nghĩ lại viết ra một phần.

Không có gì bất ngờ, lại bị hệ thống bị bác bỏ.

Mấy ngày kế tiếp, cuối cùng Cố Thiệu cũng được như ý nguyện, nhận ra rằng hệ thống hay bắt bẻ đến cỡ nào. Cho dù hắn viết tốt đến mức nào, hệ thống luôn có thể tìm ra được lỗi sai, sau đó càng châm chọc hắn thêm mà không lưu tình chút nào.

“Dùng từ nhạt nhẽo, quả thực giống y như con người của ngươi vậy, chẳng có chỗ nào xuất sắc.”

“Khí thế quá yếu, thiếu chút khí thế hào hùng, ngươi viết ra là để đọc cho văn võ bá quan nghe, không phải cho mình ngươi nghe là được, hay là ngươi cũng chỉ xứng nghe những tà âm này? Phế vật!”

“Gieo vần câu trước câu sau nữa, ta còn phải nói lại bao nhiêu lần hả, trí nhớ đâu!”

……

Thời gian ngắn ngủn mấy ngày, dường như Cố Thiệu lại quay về với mấy ngày trước kỳ thi hội kia. Dưới sự tra tấn của hệ thống, hắn từ từ gầy đi.

Ngay cả Trịnh Viễn An đến thăm cũng phát hiện Cố Thiệu tiều tụy. Tuy nhiên sau khi Trịnh Viễn An biết sự tình từ đầu đến cuối, không chỉ không có đau lòng cho Cố Thiệu, ngược lại còn cảm thấy hắn không đủ dụng tâm. Để cho Trịnh Viễn An nói, lúc này không những Cố Thiệu phải viết thật hay, còn phải viết hay đến mức xưa nay chưa từng có. Chỉ có như vậy, mới có thể làm cho những người chế giễu đó hung hăng bị vả mặt.

Mặc dù Cố Thiệu không nói, Trịnh Viễn An cũng có thể đoán được, bây giờ họ Lỗ kia có tâm thái gì.

Trên thực tế cũng đúng như Trịnh Viễn An đã đoán, mấy ngày nay không biết Lỗ Tề Lâm đắc ý đến mức nào.

Cố Thiệu tiều tụy là việc mà mắt thường có thể thấy được. Chỉ là đã tiều tụy nhiều ngày như vậy, lại vẫn chưa thể viết ra nổi một áng văn chương ra hình ra dạng, có thể thấy được người này cũng không có làm ăn được gì mấy. Lỗ Tề Lâm vốn đang cho rằng biết đâu Cố Thiệu còn có chút cân lượng chứ, lại chưa từng nghĩ rằng người này lại không chịu nổi một kích như thế. Cho tới bây giờ, ngược lại là ông ta yên tâm, khi nhìn thấy người, lại nói ra nói vào vài câu.

Tất nhiên Lỗ Tề Lâm sẽ không nói Cố Thiệu không tốt.

Chỉ nói rằng ông ta thấy Cố Thiệu có bản lĩnh xem qua là nhớ, lại là một người rất có tài học, cho nên mới giao công việc hiện giờ cho hắn. Không nghĩ Cố Thiệu lại là người nặng tâm tư, sau khi gặp phải chuyện này lại ưu tư quá độ, thế mà mấy ngày nay còn gầy đi rất nhiều. Ông ta lo lắng tổn thương đến mặt mũi của Cố Thiệu, nên không thúc giục nhiều, chỉ là lại lén lút viết một phần, miễn cho đến lúc cần lại không có bản thảo, mặt mũi của cả đoàn người đều không đẹp đẽ gì.

Vốn dĩ cho rằng Trạng Nguyên tài năng, tế văn cỡ này cũng không tính là gì, lại không nghĩ rằng, aiz…

Sự tiếc nuối trong lời nói của ông ta cũng không khó nghe ra, chỉ là cuối cùng sự tiếc nuối đó là thật hay là giả, vậy chỉ có trong lòng mới biết được.Tuy nhiên, việc này dù sao cũng là một chuyện hiếm lạ. Không lâu sau, câu chuyện về Lỗ đại nhân bị Cố Trạng Nguyên vả mặt, đã đổi mới thành lời đồn Cố Trạng Nguyên ưu tư quá độ gầy mất mấy cân. Có chuyện hay, trên đường tan làm về còn có người cố ý nhìn chằm chằm Cố Thiệu thêm vài lần, xem có phải hắn thật sự gầy rồi hay không.

Kết quả hình như là gầy thật.

Nếu lời này bị Cố Thiệu nghe được, nhất định phải hung hăng mà nhổ vào mặt bọn họ. Hắn không chỉ bị hệ thống tra tấn, còn bị con ngựa kia tra tấn, ngày nào cũng bị ngã ngã đập đập, trên người cũng bị bầm tím rất nhiều chỗ, trong mơ đều là cưỡi ngựa và viết tế văn, có thể không gầy được à? Thấy cũng sắp đến lúc phải giao cho Lỗ Tề Lâm rồi, nhưng hệ thống bên kia lại còn chưa nhả ra, Cố Thiệu cũng sầu muốn chết.

Càng sầu, lại càng có dáng vẻ gặp xui xẻo.

Mọi người nhìn ở trong mắt, cũng hơi tin vào lời Lỗ Tề Lâm nói, xem ra Cố Trạng Nguyên này đúng thật là gặp việc khó, hoặc là không gánh được việc, một tế văn nho nhỏ, đã dọa hắn thành dáng vẻ này. Nơm nớp lo sợ như vậy, có thể làm được việc gì lớn chứ? Bọn họ ở bên ngoài khó mà nói cái gì, trong âm thầm lại nghị luận rất sôi nổi.

“Vốn tưởng rằng Trạng Nguyên lang ngay cả Thánh Thượng cũng khen ngợi là một người lợi hại, lại không nghĩ rằng chỉ là kẻ lợi hại trên giấy thôi.”

Vào giờ cơm trưa, mọi người tụ tập lại với nhau, nói chuyện một lúc lại rẽ sang trên người Cố Thiệu. Mang tên tuổi Trạng Nguyên lang, không nói hắn thì nói ai?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!