Chương 260:
Chu Bá Kỳ cũng ở trong số đó, người nói đến chuyện này cũng là thế gia, quan hệ với hắn ta cũng được. Thấy Chu Bá Kỳ chỉ lo ăn cơm của mình, người nọ lại nói: “Này Chu huynh, sao huynh không tò mò một chút nào thế?”
“Tò mò cái gì?”
“Tất nhiên là tò mò, Trạng Nguyên lang kia có phải thật sự không viết ra được nổi một đoạn hay không.”
Khóe miệng của Chu Bá Kỳ mím chặt, hơn nửa ngày mới nói: “Sao có thể chứ.”
“Vì sao lại không có khả năng, nếu như hắn viết được, đã sớm viết ra rồi, còn phải chờ tới bây giờ sao? Tới giờ còn chưa viết ra được, hơn phân nửa là không thể nghĩ ra.”
Chu Bá Kỳ thấy thế, cũng không nói cái gì. Đã giao đấu với nhau vài lần, đại khái Chu Bá Kỳ cũng biết Cố Thiệu là người thế nào? Nói trắng ra thì chính là một người không giống bình thường, luôn có thể làm ra việc ngoài dự đoán của mọi người. Đúng thật là hắn ta không thích Cố Thiệu, cũng không muốn nhìn thấy Cố Thiệu dẫm lên hắn ta để nổi bật, chỉ là Chu Bá Kỳ cũng không thể không thừa nhận, người này không chỉ có có hai phần vận may, còn có vài phần tài văn chương.
Không viết ra được một đoạn nào, khả năng đó không lớn. Chu Bá Kỳ bê chén nhấp một ngụm canh, nghĩ thầm, có lẽ là viết không tốt, còn chưa muốn lấy ra nhỉ? Người này nhìn thì hoàn toàn không thích so bì, không nghĩ tới trong âm thầm lòng muốn thể hiện lại nặng như vậy.
Bên này có rất nhiều người nghị luận, lại thêm việc chính chủ cũng không ở trước mặt, dần dần không còn kiêng kỵ gì nữa, người không muốn nghe thấy cũng đều nghe được.
Ngô Triệt nghe mà cảm thấy thật là phiền lòng, không muốn tiếp tục nghe nữa, trực tiếp bưng hộp đồ ăn rời đi. Hắn ta chỉ ngóng trông Cố Thiệu viết nhanh lên, nhanh chóng cho những người này một giáo huấn để xem.
Nhưng sự chờ đợi của Ngô Triệt cuối cùng lại thất bại.
Mãi đến hai ngày trước lễ cầu mưa, trước mặt Vương hàn lâm, Lỗ Tề Lâm lại đến thúc giục Cố Thiệu, cuối cùng khi đó Cố Thiệu mới truyền lên một phần bản thảo.
Đây là bản tế văn hắn nỗ lực thời gian dài như vậy, lần đầu được hệ thống công nhận.
Mặc kệ đến tột cùng có phải hệ thống thật lòng công nhận hay không, dù sao Cố Thiệu không muốn sửa lại nữa. Hắn đã kiệt sức, không có cách nào để suy nghĩ thêm nữa.
Đối với lời đồn đãi mấy ngày nay trong Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu cũng có nghe thấy, những lời này, ngẫm lại cũng biết đến tột cùng ngọn nguồn là ai. Tuy rằng hắn không nói gì thêm, nhưng sự chán ghét với Lỗ Tề Lâm cũng thêm một tầng.
Trước mặt mọi người, Cố Thiệu trực tiếp bỏ qua Lỗ Tề Lâm, đưa tế văn đến cho Vương hàn lâm.
Cái tay vươn ra của Lỗ Tề Lâm cũng cứng lại ở giữa không trung: “…”
Cố Thiệu hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để ý đến ông ta xíu nào.
Mọi người đều mở trừng mắt. Cố Trạng Nguyên này, tính tình có hơi thẳng à.
Vương hàn lâm cười một tiếng, cúi đầu xem tế văn này vài lần, chỉ liếc mắt một cái, liền có chút kinh ngạc nhìn Cố Thiệu một cái.
Cố Thiệu điềm tĩnh đứng ở một bên, cũng không phát hiện Vương hàn lâm đánh giá, hắn còn đang phân cao thấp với Lỗ Tề Lâm cơ. Lỗ Tề Lâm bị Cố Thiệu làm cho trực tiếp cứng lại ngay tại chỗ, hơn nửa ngày mới thu tay lại, ông ta đứng ở trước mặt Cố Thiệu, nhịn đến mức thịt ở dưới cằm cũng có chút run run.
Cuối cùng, Lỗ Tề Lâm quay sang phía Vương hàn lâm, đè nặng lửa giận: “Vương đại nhân, có thể cho ta xem một cái hay không?”
Dù sao Cố Thiệu cũng là người ông ta dẫn dắt.
Vương hàn lâm lại trực tiếp gấp gọn tế văn lại, xoay người trả lời ông ta: “Không cần, ta thấy cũng không tệ lắm, cũng không cần sửa.”
Lỗ Tề Lâm ngây ra.
Cũng không tệ lắm? Thứ nghĩ nhiều ngày như vậy mới nghĩ ra, có thể không tệ ở chỗ nào? Chỉ là Vương hàn lâm không nói, Lỗ Tề Lâm cũng không được biết.
Không riêng Lỗ Tề Lâm, người bên ngoài ai mà không hiếu kỳ trên đó viết cái gì? Chỉ là tò mò thì tò mò, lại không một ai dám kéo tay áo của Vương hàn lâm để xem.
Đều là người cần mặt mũi.
Vương hàn lâm cũng không nói nhiều, sau khi nhận lấy tế văn liền xoay người rời đi, Cố Thiệu lạnh mắt cười với Lỗ Tề Lâm một cái, cũng đi rất dứt khoát, để lại một mình Lỗ Tề Lâm ở đó, hỏa khí này nuốt cũng không được, phát ra cũng không xong.
Tức chết người luôn.
Những ngày như thế trôi qua, đã tới ngày làm lễ cầu mưa rồi.
Lễ quan theo thường lệ lấy tế văn ra, cao giọng ngâm tụng. Chỉ là ông ta càng đọc về sau, biểu cảm của mọi người ở hai bên lại càng vi diệu.
Lúc đầu Hoàng Thượng cũng sửng sốt một chút, là ảo giác của ông ta sao? Bản thảo này, sao nghe lại không giống như bình thường vậy chứ?
Lễ quan không hề chú ý tới biểu cảm của những người phía dưới, ông ta vẫn còn đang đọc bản thảo của mình, mà càng đọc, càng chìm vào trong đó.
Không có cách nào, bài tế văn này được viết đến mức khiến cho người ta thổn thức. Khúc dạo đầu đã khác với bình thường, chuyện kể cũng không phải nhà quan, mà là một hộ nông gia ở ngoại ô cách kinh thành ba trăm dặm của tiền triều.
Tuy ông ta đã làm quan nhiều năm như vậy, lại đều là làm quan ở kinh thành, chưa từng thấy dân sinh khó khăn gì đó, đây là lần đầu tiên ông ta biết được bá tánh bên ngoài có cuộc sống như thế nào.
Mấy miếng đất bạc màu, dựa vào trời để ăn cơm, người một nhà đều là người lương thiện chân chính, nhìn thấy khất cái, cho dù trong túi có nghèo cũng sẽ cho một vốc lương thực. Không liên quan gì đến nhân nghĩa, chỉ là vì một chút lương tâm của bản thân mình. Nhưng mà người tốt như vậy, lại sống một cuộc sống vô cùng khổ cực, thu hoạch tốt hay không tốt, sống có đầy đủ hay không, tất cả đều phải xem mùa màng.