Chương 261:
Khi có thể chống đỡ qua được thì có thể giữ lại một cái mạng, khi không thể chống đỡ nữa thì một nhà già trẻ cũng không mấy người có thể sống. Mệt chết mệt sống cả đời, nhưng việc trông cậy vào nhất để sống, chẳng qua chỉ là được ăn mấy bữa cơm no thôi. Thế đạo này, người mệnh khổ mà lại thiện lương cũng không làm nên chuyện gì; phú quý làm hết việc ác lại còn có thể diễu võ dương oai.
Đây còn không phải mấu chốt nhất, mấu chốt nhất chính là tế văn này viết ra quá rõ ràng, dường như khiến cho người ta đặt mình vào trong đó, trơ mắt nhìn một nhà nông hộ kia thu hoạch không tốt, đau khổ giãy giụa, cuối cùng bất đắc dĩ không trốn nổi ông trời, tất cả đều chết đói ở trên nền tuyết.
Quá đáng thương! Cũng quá bất lực.
Sau khi đọc xong, lễ quan lau đi nước mắt, cảm thấy nếu như phần tiếp theo còn viết như vậy, sợ là ông ta không chịu nổi được nữa.
Người phía dưới cũng đều thổn thức không thôi, đặc biệt là lễ quan kia đọc đến mức đắm chìm trong đó, càng thêm thê thảm hơn, những người đang ngồi đây phàm là có một chút lòng trắc ẩn, đều không khỏi cảm thấy bi ai thay cho hộ nông gia kia.
Đang định nghe tiếp, lại nghe lễ quan kia thay đổi câu chuyện khác, nói đến chuyện ngày nay các đời hoàng đế cấp đất, khuyến khích thúc đẩy nông nghiệp. Khác với câu chuyện ở đoạn trước, một đoạn này được viết đến mức gọi là vô cùng có sức lực, giống như nổi trống lên vậy, đầy nhịp điệu, khiến cho mọi người lập tức giải tỏa hết mọi buồn bực trong ngực, trở nên thống khoái ngay tức khắc.
Lễ quan còn đang đọc diễn cảm, càng đọc càng thuận, càng đọc càng có khí thế. Ca tụng nhiều đời hoàng đế Đại Tề xong rồi, ngược lại lại bắt đầu ca tụng đương kim Thánh Thượng.
Ờ bên trên, đột nhiên tinh thần của Hoàng Thượng trở nên phấn chấn, không tự chủ được mà ngồi dậy.
Đoạn văn ca tụng này viết đến càng xảo diệu hơn, tất cả đều là ca ngợi, lại không nghe ra một chút nịnh nọt nào, từ đầu tới đuôi liền mạch lưu loát, Hoàng Thượng nghe mà tâm trạng lập tức trở nên tươi đẹp hơn, mặt mày tươi cười, ngăn cũng không ngăn được.
Hoàng Thượng còn đợi để nghe thêm vài câu, bỗng nhiên lễ quan kia lại dừng những câu vỗ mông ngựa đó lại, ngược lại kết thúc, bắt đầu đứng đứng đắn đắn mà cầu mưa.
“Khó khăn của người dân không gì hơn việc đồng áng, dựa vào thời tiết, có được đầy đủ áo quần, có thể hưởng yên vui. Nay thừa hoàng ân, dân có được đồng ruộng, vừa lúc đến giữa mùa xuân, có được mưa để thành công. Đây là mong muốn của Thánh Thượng, cũng là mong đợi của các quan lại, hạnh phúc của bá tánh. Khẩn cầu các vị thần linh ở trên thi hành, không dám vong ân.”
Tế văn dừng ở đây, không còn những câu mãnh liệt nữa, chỉ là cầu mưa theo thường lệ thôi, nhưng bởi vì phần trước làm nền quá tốt, khiến người ta có chút chưa đã thèm.
Sau khi lễ quan đọc xong thì chậc lưỡi, cũng cảm thấy không thỏa mãn lắm, ông ta còn chưa đọc đủ đâu, nếu như có thêm mấy đoạn dài như lúc nãy cũng không phải không được. Đây là lần đầu tiên ông ta đọc được tế văn hợp khẩu vị như vậy đấy, so với những tế văn nhạt nhẽo mà ông ta đọc hai năm trước không biết tốt hơn bao nhiêu lần. Cũng không biết đến tột cùng là ai viết tế văn này, không chỉ có dụng tâm, còn vô cùng có tài.
Đặc biệt là mấy đoạn ở đằng trước, viết thật sự rất cảm động.
Mãi cho đến sau khi lễ quan đi xuống, mọi người đều còn chưa hoàn hồn lại từ trong đó .
Khi lễ quan kia đi xuống còn bước chân nhẹ nhàng, lại không nghĩ mới vừa về vị trí, đã bị quan trên gọi sang bên cạnh.
Nhìn quan trên có ánh mắt hơi không vui, lễ quan còn có vài phần nghi ngờ: “Chẳng lẽ là vừa nãy ta đọc không tốt sao?”
“Sao lại là không tốt?” Quan trên của ông ta nói, sắc mặt càng nghiêm trọng hơn vài phần, nhìn ông ta với vẻ hận sắt không thành thép, “Sai là ở chỗ ngươi đọc thật sự tốt quá! Ngươi nói ngươi ra mặt việc này để làm gì? Ngươi đọc tốt như vậy làm gì?”
Một bản thảo bài tế văn thôi, cố tình ông ta lại đọc đến thiên hồi bách chuyển, cho dù có viết thật hay, cũng không cần phải đọc đến mức chìm đắm như vậy chứ.
Lễ quan lập tức cảm thấy mình bị oan uổng: “Trời đất minh giám, ta cũng không muốn như vậy, chỉ là cũng không biết chuyện tế văn kia là như thế nào, khiến người ta đọc một lúc lại dần dần quên đi bản thân, quả thực kỳ quái.”
Nói rồi, ông ta lại có chút lo lắng: “Chẳng lẽ việc này cũng có trở ngại?”
Quan trên trợn trắng mắt, ý bảo nhìn lên phía trên xem.
Ngồi ở bên trên kia, không phải ai khác, đúng là đương kim Thánh Thượng. Lễ quan nhìn lên phía trên một cái theo lời của quan trên, không nhìn còn tốt, vừa nhìn xong thì suýt chút nữa hù chết bản thân mình. Sắc mặt của Hoàng Thượng, sao mà còn kém hơn so với quan trên của ông ta!
Không xong, chẳng lẽ là vừa rồi ông ta đọc không tốt, hay là giữa chừng ông ta thất thố, chọc cho Hoàng Thượng bực bội? Ông ta có thể bị hàng chức hay không? Có thể bị phạt bổng hay không? Lễ quan càng nghĩ càng cảm thấy hoảng loạn, cuối cùng không còn dũng khí nhìn lên trên nữa, sợ trong lúc nhất thời bản thân mình bị nhũn chân ra.
Bên trên, Hoàng Thượng mặc một bộ đồ màu trắng, sắc mặt trầm trọng mà ngồi ở vị trí trên.
Ông ta suy ngẫm một hồi lâu, cuối cùng vẫn không vừa lòng lắm. Thứ ông ta không hài lòng, không phải phần tế văn lễ quan đọc, mà là phần của chính ông ta.
Không vì cái gì khác, chỉ là bởi vì bài của lễ quan kia thật sự quá xuất chúng, cho nên Hoàng Thượng liền cảm thấy bài của bản thân mình thật sự không lấy ra được. Ông ta là Hoàng Thượng, Hoàng Thượng thì sao có thể bị một lễ quan đè xuống chứ? Một lễ quan, có thể nghĩ ra được thân phận của người đưa bản thảo cho ông ta (lễ quan) cũng biết là không cao bao nhiêu, mà người có thể viết tế văn cho ông ta (hoàng thượng), nhất định là người có phẩm cấp có tài học.