Chương 262:
Cố tình người sau lại thua. Hoàng Thượng cảm thấy thật mất mặt, càng sinh ra lòng ghét bỏ bản thảo tế văn của bản thân mình hơn, đường đường ông ta là vua của một nước, sao có thể đọc loại tế văn tầm thường không có gì đặc biệt này.
Hoàng Thượng cảm thấy không được, không thể ném mất mặt mũi này, cho nên nhanh chóng sai người gọi Đại hoàng tử tới. Đối với Đại hoàng tử, Hoàng Thượng vẫn coi trọng, còn không phải à, sau khi xảy ra chuyện thì người Hoàng Thượng nghĩ đến đầu tiên đó là Đại hoàng tử.
Khi Đại hoàng tử bị gọi tới còn có chút không thể hiểu được, chờ nhìn thấy vẻ mặt hiền từ của Hoàng Thượng, càng cực kỳ khó hiểu.
Hoàng Thượng vẫy vẫy tay với Đại hoàng tử: “Minh Đức à, trẫm nghe nói, mấy ngày gần đây con ở Lại Bộ làm việc không tồi.”
Đại hoàng tử nghe việc này, mới hiểu được không phải chuyện xấu, trên mặt cũng có thêm ý cười: “Nhi thần chỉ là ghi nhớ lời dạy bảo của phụ hoàng, làm tốt việc mình nên làm thôi.”
“Không tệ không tệ, có con làm tấm gương tốt, nói vậy mấy hoàng đệ của con cũng có thể thay trẫm phân ưu giải nạn.” Hoàng Thượng cười vài tiếng, sau đó thì kéo Đại hoàng tử qua, trịnh trọng nhắn nhủ công việc: “Gọi con đến đây, là vì chuyện lễ cầu mưa. Đêm hôm qua trẫm phê tấu chương đến khuya, thân thể có hơi khó chịu một chút, không tiện đi lên cầu mưa, sợ xảy ra sai lầm chọc giận chư thần, ngược lại không hay. Trong mấy huynh đệ các con, có con là hiểu chuyện nhất, lại nghe lời, đợi lát nữa cầu mưa, dứt khoát để con thay trẫm đi lên là được rồi.”
Để hắn ta ư? Đại hoàng tử nín thở một hơi, sau đó mới vội vàng từ chối: “Việc này sao có thể được chứ, lễ cầu mưa cần phải là phụ hoàng ngài tự chủ trì, nhi thần…”
Đại hoàng tử nói một câu, giọng nói dần dần có chút khô khốc.
Nếu như có thể, hắn ta cũng đồng ý.
Hoàng Thượng lại không coi như một chuyện: “Hàng năm đều là trẫm chủ trì, năm nay để con thay chủ trì cũng không tính là gì. Huống hồ, con chính là Đại hoàng tử của trẫm, thân phận tôn quý, nhất định không thể như thế tự coi nhẹ bản thân mình.” Dứt lời, Hoàng Thượng trực tiếp nhét tế văn vào trong tay Đại hoàng tử, lại tự mình đẩy Đại hoàng tử lên phía trước, không cho phép nói thêm, “Hãy đi đi, đừng làm chậm trễ canh giờ.”
Đại hoàng tử nhìn tế văn trong tay, có khiếp sợ, có chần chờ, có vui sướng… Nhưng cuối cùng, hắn ta vẫn nghe lời phụ hoàng nói, chủ động tiến lên.
Giây phút bước về phía dàn tế, Đại hoàng tử còn quay đầu lại nhìn lướt qua. Hoàng Thượng đứng ở chỗ đó, khi nhìn thấy hắn ta nhìn qua, còn rất là hảo tâm mà vẫy vẫy tay.
Đi thôi.
Đại hoàng tử dời ánh mắt từ trên người phụ hoàng của hắn ta đi, lại nhìn một vòng xung quanh một cái. Quả nhiên, phát hiện vào giây phút hắn thay phụ hoàng đứng ở trước dàn tế, mấy hoàng đệ của hắn ta, sắc mặt đều không dễ nhìn cho lắm. Nhưng mà vậy thì có ích lợi gì đâu, quả thực phụ hoàng vẫn coi trọng hắn nhất, Đại hoàng tử hơi mỉm cười, yên tâm bước lên phía trước.
Thấy thế, Hoàng Thượng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. May quá, đến cuối cùng người mất mặt cũng không phải ông ta.
Mắt nhìn Đại hoàng tử bắt đầu đọc tế văn, cuối cùng Hoàng Thượng bắt đầu buông thả tất cả. Ông ta suy nghĩ, rốt cuộc là ai viết bài tế văn vừa nãy, ngoài dự đoán của mọi người như vậy, không giống bình thường, ông ta thật sự muốn gặp người đã đặt bút viết bài ấy một lần.
Chờ lễ cầu mưa kết thúc, ông ta sẽ nhanh nhanh đi hỏi một chút.
Ở phía trên, Đại hoàng tử bị giao cho trọng trách bây giờ đã đọc tế văn xong, hắn ta không biết suy nghĩ chân thật của phụ hoàng, chỉ cảm thấy bản thân mình được phụ hoàng tín nhiệm, cho nên từ đầu đến cuối đều tràn đầy tự tin, vô cùng mạnh mẽ.
Tuy nhiên không mấy ai để ý lắm. Văn chương hay lại nghìn bài như một, viết có hay hơn nữa, cũng giống như nước sôi để nguội vậy, khiến người ta cảm thấy nhạt nhẽo. Cũng là vì cho Đại hoàng tử mặt mũi, cho nên bọn họ mới cố gắng căng tinh thần lên nghe cho xong. Chờ cuối cùng hắn ta cũng đọc xong, mọi người không khỏi dâng lên một suy nghĩ: Cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Đại hoàng tử đón ánh mắt của mọi người, chỉ nhìn về một chỗ.
Hoàng Thượng còn đang ở trong sững sờ, xuất thần, đại thái giám bên cạnh bỗng nhiên nhẹ nhàng gọi ông ta một tiếng.
“A?” Hoàng Thượng kinh ngạc nhìn vào hắn ta một cái.
Đại thái giám chỉ chỉ lên dàn tế: “Đại hoàng tử đang nhìn ngài kìa.”
Nhìn một hồi lâu, bất đắc dĩ là Hoàng Thượng vẫn không phản ứng lại gì cả, hắn ta cũng cảm thấy Đại hoàng tử có chút đáng thương.
Hoàng Thượng “Ồ” một tiếng, ngẩng đầu nhìn Đại hoàng tử một cái, nở một nụ cười vui mừng với hắn ta, thể hiện sự cổ vũ.
Đại hoàng tử mất mát một lúc lâu, cuối cùng bởi vì một ánh mắt này mà tìm được chút vui sướng. Bất luận như thế nào, hôm nay người được lòng phụ hoàng nhất, vẫn là hắn ta —— vả lại mới vừa rồi, nghĩ chắc là đêm qua phụ hoàng ngẫu nhiên cảm phong hàn, thân thể không khỏe, cho nên mới không chú ý tới hắn, Đại hoàng tử nghĩ rất đương nhiên.
Biểu tình phụ tử này vừa thể hiện ra, lọt vào trong mắt mấy hoàng tử còn lại, lại là làm ra một vở kịch lớn. Chỉ là trước mắt bao người, ai cũng không tiện phát tác, chỉ có thể nhìn người ở trên dàn tế kia tiếp tục phong cảnh đắc ý.
Đúng là Đại hoàng tử cũng rất đắc ý, trong mấy huynh đệ hoàng gia, chỉ có một mình hắn ta có được phần vinh dự này, sao hắn ta có thể không đắc ý?
Sau khi lễ cầu mưa kết thúc, mọi người theo Hoàng Thượng bãi giá trở về thành. Trên đường, Hoàng Thượng một mình ngồi ở bên trong kiệu, còn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn không nghĩ ra được, lại sai người gọi Vương hàn lâm đến đây.