Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 264: Chương 263:

Chương 263:

Khi Vương hàn lâm lại đây, Hoàng Thượng đã nhấc mành lên, chờ đã lâu. Thấy thế, Vương hàn lâm vội vàng thỉnh tội.

Hoàng Thượng không để bụng mà xua tay: “Đâu ra nhiều lễ nghĩa như vậy, chỉ bảo ngươi đến đây hỏi mấy câu thôi.”

Vương hàn lâm yên lặng lắng nghe.

Hoàng Thượng mang vẻ mặt nhất định cái gì ngươi cũng biết, hỏi: “Bài tế văn hôm nay lễ quan kia đọc, rốt cuộc là ai viết, khẳng định là người Hàn Lâm Viện các ngươi đúng không?”

Vương hàn lâm không phủ nhận.

Hoàng Thượng kích động, nhìn đi, quả nhiên ông ta không đoán sai, ông ta biết mà!

“Là ai?”

Vương hàn lâm đang muốn trả lời, lại bị Hoàng Thượng ấn xuống: “Từ từ, để trẫm đoán trước xem.” Hoàng Thượng cảm thấy với sự anh minh thần võ của mình nhất định là có thể đoán được, “Chẳng lẽ là ái khanh viết?”

Vương hàn lâm lắc đầu: “Việc ở Hàn Lâm Viện khá nhiều, vi thần không có thời gian viết những thứ đó.”

Hoàng Thượng nghĩ cũng phải, không nói đến việc nhiều hay không, chỉ cần bản thảo cho một lễ quan, là việc tuyệt đối không thể mời được Vương hàn lâm. Cũng là ông ta nghĩ đến đương nhiên, cảm thấy bản thảo này chỉ có Vương hàn lâm mới có thể viết ra được, dẫu sao, đoạn ở đằng trước kia rất phù hợp với tính tình lo cho nước cho dân của ông ấy, không phải sao?

“Vậy thì, là Thẩm Tông Nghi viết?”

Vương hàn lâm vẫn lắc đầu: “Lúc này Thẩm đại nhân cũng rất bận.”

Không phải Vương hàn lâm, cũng không phải Thẩm Tông Nghi, Hàn Lâm Viện còn có ai có thể viết ra được. Văn chương này, nhìn rất là lão luyện, thu phóng tự nhiên, thật sự không phải người bình thường có thể viết ra được mà. Hoàng Thượng càng tò mò hơn, còn nhất định phải đoán ra mới được. Ông ta trầm tư suy nghĩ một hồi lâu, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy ý cười mờ nhạt trên gương mặt của Vương hàn lâm, lập tức đột nhiên nhanh trí: “Chẳng lẽ là… Chẳng lẽ là Trạng Nguyên lang của trẫm?”

Lần này Vương hàn lâm không lắc đầu nữa.

Hoàng Thượng vỗ tay: “Quả nhiên như thế!”

Nhất thời ông ta nghĩ cuối cùng mình cũng đoán đúng rồi, nhất thời lại nghĩ quả nhiên mình tuệ nhãn thức kim, chọn ra được Trạng Nguyên lang tốt như vậy. Hoàng Thượng cảm thấy Trạng Nguyên lang này thật sự là chọn đúng rồi, lại hỏi: “Trạng Nguyên lang ở Hàn Lâm Viện bên kia tất cả đều tốt chứ?”

“Khá tốt, là một người thông minh, cũng chịu tiến tới. Tế văn lần này, là hắn suy nghĩ mất cả mười ngày mới nghĩ ra được.”

“Thông tuệ còn nguyện ý chịu khổ, rất tốt!” Hoàng Thượng vui vẻ, lập tức cười tủm tỉm mà phân phó, “Nếu như hắn cũng làm tu soạn, sau này để hắn giảng kinh sử cho trẫm là được rồi.”

Vương hàn lâm nghe vậy, cũng không phản bác gì.

Hoàng Thượng tự cảm thấy lại làm được một việc chính xác, long tâm đại duyệt. Sau khi buông mành xuống, dựa vào trên xe liễn, thậm chí còn bắt đầu ngâm nga.

Ông ta rất thích người thông minh!

Cách mành, Vương hàn lâm cũng nghe được động tĩnh ở bên trong, biết tâm trạng của Hoàng Thượng vui vẻ, Vương hàn lâm cũng hiểu ý mà cười. Đứa nhỏ kia, cuối cùng cũng thông minh một lần, cũng bắt được cơ hội lần này.

Sau khi mọi người hồi triều, tin tức liên quan đến bản thảo tế văn kia xuất phát từ ai tay cũng lan truyền nhanh chóng. Trong số những người nghe được, hâm mộ có, bội phục có, ganh ghét cũng có. Lỗ Tề Lâm là một người ganh ghét tới mức có thể ép ra nước được.

Chỉ tiếc, trong phòng cũng không có ai nguyện ý phản ứng lại với ông ta, bây giờ mọi người đều vây lại ở đằng trước Cố Thiệu, một đám người đang hâm mộ kìa. Dù sao đó cũng là giảng kinh sử cho Thánh Thượng, tuy rằng tu soạn bọn họ cũng có chức trách này, nhưng thật ra Thánh Thượng không thích nghe kinh sử cho lắm, sau khi nghe được mấy lần thì không cho bọn họ giảng nữa. Cho nên, bây giờ Cố Thiệu chính là người đầu tiên trong số tu soạn bọn họ!

Hàn Tử Lãng có chung vinh dự: “Cố huynh, đây chính là thiên đại hỉ sự, ít nữa huynh phải mời khách đấy!”

“Dễ nói dễ nói thôi, ít lâu nữa nhất định sẽ mời.” Cố Thiệu đồng ý hết cả.

Những người khác cũng ồn ào theo, muốn đến chỗ nào, muốn uống rượu gì, đều đã bắt đầu bàn bạc rồi. Cố Thiệu vui vẻ mà ngồi ở chỗ đó, cái gì cũng dễ nói, cái gì cũng đồng ý.

Hệ thống nhìn dáng vẻ ngây ngốc của hắn, cảm thấy hẳn là nên cho hắn một chút giáo huấn. Bây giờ đồng ý nhanh bao nhiêu, sau này sẽ càng hối hận bấy nhiêu, chắc có lẽ ký chủ còn tưởng rằng, lương tháng của tu soạn cũng khá cao nhỉ.

Cố Thiệu bên này hoà thuận vui vẻ, Lỗ Tề Lâm bên kia lại càng nghĩ càng tức giận.

Dẫu sao cũng là ông ta muốn cho Cố Thiệu một cái giáo huấn, mà không phải muốn nhìn thấy Cố Thiệu được lộ diện. Cục diện bây giờ đây, làm sao Lỗ Tề Lâm có thể không tức cho được? Sớm biết vậy lúc trước ông ta không nên vì ra oai với Cố Thiệu một lần, đòi lấy tế văn kia ra ngay trước mặt mọi người, nếu như đòi trong âm thầm, vậy thì còn có thể động tay động chân một chút.

Hối hận thì đã muộn!

Trong lòng Lỗ Tề Lâm vô cùng hận, thấy bọn họ cãi cọ ồn ào, càng buồn bực thêm vài phần, không khỏi hừ lạnh nói: “Trước kia cũng không phải không có ai giảng kinh sử cho Thánh Thượng, nhưng có ai được giữ lại đâu, đắc ý cái gì chứ, không chừng cũng chỉ là công việc trong một ngày.”

Cố Thiệu trả lời lại một cách mỉa mai: “Dù vậy, đó cũng là Thánh Thượng khâm điểm. Nhưng nói ra thì, ta có thể có được tạo hóa như bây giờ, ít nhiều đều là nhờ Lỗ đại nhân cất nhắc đấy.”

“Ngươi ——” Lỗ Tề Lâm chỉ vào Cố Thiệu, sau một lúc lâu mới phẩy tay áo, thở hồng hộc mà rời đi.

Đức hạnh gì vậy chứ, trong lòng Cố Thiệu không vui.

Người này càng nói hắn không được, hắn càng phải làm việc này cho thật tốt.

Vào buổi tối, sau khi kết thúc công việc, Cố Thiệu nhẹ nhàng bước chân ra khỏi Hàn Lâm viện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!