Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 265: Chương 264:

Chương 264:

Hắn vừa bước ra một bước, phía sau liền truyền đến một trận tiếng bước chân. Cố Thiệu lần theo âm thanh quay đầu nhìn lại, lại nhìn thấy đám người Chu Bá Kỳ. Còn phía sau đám người Chu Bá Kỳ, Cố Thiệu nhìn qua giống như là Ngô Triệt. Cố Thiệu giơ tay tính toán, cũng đã mấy ngày rồi hắn không gặp Ngô Triệt, liền đứng lại chuẩn bị chờ hắn.

Chu Bá Kỳ cùng đám người bên cạnh hắn cũng nhìn thấy Cố Thiệu đứng ở đó, dường như còn quay đầu nhìn bọn họ. Đứng gần Chu Bá Kỳ nhất cũng là một thứ cát sĩ, bản thân đứng thứ hai trong kì thi Đình, chính là Đào gia tiểu công tử.

Nhìn thấy Cố Thiệu, Đào Nhị liền đụng nhẹ cánh tay Chu Bá Kỳ: “Bá Kỳ, ngươi nhìn xem, Cố Thiệu đứng đó có phải đang chờ chúng ta không?”

“Không có việc gì thì hắn chờ chúng ta làm cái gì?” Một người bên cạnh vừa nói vừa cười: “Hiện giờ hắn vô cùng nổi bật, chẳng lẽ đến để diễu võ dương oai sao?”

Những tiến sĩ xuất thân ở Kinh Thành như bọn họ, trước giờ đều không thích những người ở Giang Nam, đối với người vừa vào Hàn Lâm viện đã giành được sủng ái của Thánh Thượng như Cố Thiệu, càng là bất mãn đến tận xương tủy.

Đào Nhị nói: “Sao lại không thể, biết đâu hắn đến để tỏ ra yếu thế với chúng ta?”

“Hắn bây giờ đang vô cùng phong quang.” Lại có người phản bác.

“Chưa chắc là phong quang thật. Ta nghe nói Lỗ đại nhân ở tu soạn bên kia vô cùng không thích hắn, lần này nói là cho hắn ra mặt, thật ra ban đầu chỉ là muốn để hắn mất mặt thôi. Một mình hắn ở bên đó, nói là một bước khó đi cũng không sai. Bây giờ tuy hắn có việc giảng kinh, nhưng Thánh Thượng của chúng ta lại không quá thích kinh thư, ai biết việc này có thể kéo dài bao lâu.”

“Hắn hiện tại biết rõ tốt xấu, cũng sẽ không lại cứng đối cứng với chúng ta, đều là đồng nghiệp, hắn đương nhiên là muốn làm dịu mối quan hệ lại một chút.”

Đám người Đào Nhị bài xích Cố Thiệu, nên luôn cảm thấy Cố Thiệu đối với bọn hắn như nước với lửa, hiện tại thấy Cố Thiệu nguyện ý đứng lại đợi bọn họ, trong lòng liền trở nên hưng phấn, một khi hưng phấn lên liền suy nghĩ rất nhiều: “Nhất định là như vậy! Biết rõ cái gì tốt xấu, hắn nhất định là đến giảng hòa với chúng ta. Đúng rồi, Bá Kỳ, đợi lát nữa nếu hắn thật sự tỏ ra yếu thế thì ngươi định làm gì?”

Chu Bá Kỳ cũng không lên tiếng, chỉ nhìn Cố Thiệu vài lần. Mà lúc hắn nhìn qua, Cố Thiệu đúng lúc nhìn về phía bên này, Chu Bá Kỳ híp mắt lại, không biết bản thân cuối cùng là muốn gì.

Cố Thiệu hắn, thật sự là yếu thế? Chu Bá Kỳ không xác định.

Bọn họ ở bên kia nói chuyện phiếm, còn liên tục nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu bên này, Cố Thiệu cũng không phải là người ngu, làm sao lại không nhìn thấy. Đối với những người thích nói xấu sau lưng hắn như vậy, Cố Thiệu cũng không cần phải thích; còn có Chu Bá Kỳ kia, kỳ kỳ quái quái, Cố Thiệu càng không hiểu được.

Chỉ một lát sau đám người đã bước đến gần, lúc đến trước mặt Cố Thiệu mới ngừng lại.

Kiếm chuyện? Cố Thiệu mím môi, có chút muốn bảo bọn họ mau tránh ra, đừng cản hắn chờ Ngô Triệt. Nhưng trực tiếp bảo bọn họ rời đi, có phải không được tốt cho lắm không? Cố Thiệu rơi vào trầm tư.

Chu Bá Kỳ nhìn Cố Thiệu “muốn nói lại thôi”, trong lòng liền hiểu rõ: “Không cần phải như vậy.”

“Hửm?” Cố Thiệu nhíu mày, cảm thấy người này ngày càng kì quái: “Không cần cái gì?”

“Chuyện giữa ta với ngươi nhất định phải phân rõ cao thấp. Chưa tìm được người thắng thì không cần phải cầu hòa.” Chu Bá Kỳ nói xong, liền dẫn đám người rời đi.

Cố Thiệu đứng tại chỗ, quay đầu nhìn bọn họ mấy lần. Sau khi Chu Bá Kỳ nói một câu không đầu không đuôi xong liền dứt khoát bước đi, ngược lại mấy người không biết tên đi phía sau lại quay đầu nhìn hắn mấy lần, trên mặt lại mang vẻ chế nhạo như thể đang xem một trò đùa.

“Cười cái gì mà cười? Các ngươi bị bệnh sao.” Cố Thiệu bị bọn họ nhìn như vậy có chút tức giận.

“Ngươi đang nói ai vậy?” Ngô Triệt từ phía sau đi tới, nhìn thấy Cố Thiệu xụ mặt, cảm thấy có chút buồn cười.

Cố Thiệu tức giận nói: “Lúc nãy những người đó vừa mới đi ngang qua, bọn họ nói cái gì ta nghe một chữ cũng không hiểu, sau đó lúc rời đi, nhìn bọn họ cũng rất kì lạ, không biết cuối cùng là bọn họ đang nghĩ gì.”

Ngô Triệt dứt khoát nói: “Nếu không hiểu rõ thì thôi đừng nghĩ nữa, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta tranh thủ đi tìm chỗ ăn tối thôi.”

Hôm nay Ngô Triệt không muốn về quá sớm, hắn nghe nói Cố Thiệu lần này được rất nhiều người chú ý, nên đang muốn tìm hắn để hỏi chuyện một chút. Về phần Cố Thiệu, hắn cũng đang muốn tìm người để nói khoác một chút, hai người hiểu ý nhau, liền đưa ra quyết định.

Hiện tại còn sớm, hai người tìm đến một tửu lầu, chọn vài món ăn, sau khi ăn ăn uống uống xong, sắc trời vẫn còn chưa tối.

Ngô Triệt đưa Cố Thiệu về hẻm Đông Thanh trước, sau đó mới ngồi xe ngựa trở về.

Khi ăn ở tửu lầu Cố Thiệu đã uống không ít rượu, lúc trở về trên mặt còn có chút hồng hồng, say đến đầu óc hắn có chút choáng váng. Đợi lúc hắn từ trong ngõ trở về, lại nhìn thấy có một người đang đứng trước cửa nhà hắn.

Cố Thiệu giật mình, mùi rượu lập tức tản đi không ít, hắn lại bước về phía trước mấy bước, mới phát hiện là người quen. Không phải ai khác mà chính là tiểu thư đồng của Trịnh tiên sinh.

“A? Sao ngươi lại ở đây, Trịnh tiên sinh đâu?”

Tiểu thư đồng vốn đang đứng cạnh cửa, nghe tiếng nói lập tức quay đầu lại, nhìn thấy là Cố Thiệu liền vui vẻ nói: “Cố đại nhân đã về rồi. Vừa nãy tiên sinh nhà ta đã đến đây một chuyến, nhìn thấy cửa đóng liền rời đi rồi.”

“Tiên sinh đến đây sao?” Cố Thiệu vỗ đầu, thầm trách bản thân đúng là không nên. Lúc nãy đúng là hắn đã ở trong tửu lâu quá lâu, kết quả lại để tiên sinh bị nhốt ngoài cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!