Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 266: Chương 265:

Chương 265:

Nếu biết sớm thì hắn đã không nên tham ăn mà kêu thêm một món ăn cuối cùng kia!

Tiểu đồng gật đầu: “Hôm nay sau khi đại lão gia quay về, không biết nói gì với tiên sinh, kết quả lúc tiên sinh đi ra, vẻ mặt rất vui mừng, nói là đến xem Cố đại nhân. Kết quả đại nhân ngài không ở nhà, tiên sinh đợi một lúc cũng không thấy người về liền bảo ta ở lại đây đợi, để ta đem đồ vật giao cho đại nhân.”

Nói xong, tiểu đồng liền đưa hộp cơm trong tay cho Cố Thiệu.

Sau khi nhận lấy Cố Thiệu chỉ cảm thấy nặng trĩu, có chút tò mò: “Cái gì vậy?”

“Là thịt kho mới được nữ đầu bếp trong phủ hun khói. Tiên sinh đặc biệt sai nữ đầu bếp chuẩn bị thêm một ít, để dành cho đại nhân mang về từ từ ăn.”

Cố Thiệu nghe hắn nói thịt khô hun khói, trong đầu bỗng nhiên nhớ tới, thời điểm cuối năm trước, hắn đi theo Tấn An tiên sinh ở ngoài thành chịu khổ, lúc đó khi trở về phủ Thượng Thư một chuyến liền mang theo không ít thịt khô đi. Khi đó Cố Thiệu còn tưởng là Hồ lão phu nhân cho, hiện giờ xem ra, chỉ sợ cũng là tiên sinh phân phó.

Cố Thiệu vuốt ve hộp đồ ăn, thở dài trong lòng:

Tiên sinh đối xử với hắn thật là tốt quá!

Lúc quay lại nhìn tiểu đồng, Cố Thiệu vẫn còn hơi xúc động, có chút nghẹn ngào: “Khiến tiên sinh nhọc lòng rồi, đợi khi Hàn Lâm viện bên này cho nghỉ, ta nhất định sẽ tự mình đến thăm hỏi tiên sinh.”

“Cố đại nhân, thực ra ngài không cần đi…” Tiểu đồng gãi đầu, không biết nên nói với Cố đại nhân thế nào.

Cố Thiệu sửng sốt: “Tại sao vậy?”

“Thực ra, ngày mai tiên sinh nhà ta sẽ trở lại huyện Kim Đàn.”

“Cái gì?” Cố Thiệu cả kinh: “Sao đột nhiên lại như vậy, trước đó tiên sinh cũng không nói ta biết.”

Cái này sao, tiểu đồng cũng không biết rõ mọi chuyện, chỉ biết là lần này tiên sinh đi chính là chuẩn bị giải quyết cho xong chuyện từ chức ở huyện Kim Đan bên đó, đợi lần sau ngài ấy trở về là có thể yên tâm ở lại Kinh Thành rồi. Đây là chuyện tiên sinh đã xác định từ trước, nhưng chỉ mất hai ngày để quyết định khi nào xuất phát.

Hôm nay tiên sinh nhà bọn họ nhận được tin tốt, vốn là vô cùng vui mừng đi đến ngõ hẻm Đông Thanh, một là muốn nói với Cố đại nhân chuyện này, thứ hai cũng là vì ông ấy vô cùng hạnh phúc và tự hào. Kết quả đứng đợi nửa ngày, vẫn không thấy Cố đại nhân trở về. Tiểu đồng nhớ lại khuôn mặt tối sầm lúc đó của tiên sinh nhà mình, không khỏi rùng mình.

Lại tưởng tượng đến việc tiên sinh mắng Cố đại nhân, tiểu đồng càng cảm thấy không có cách nào để nhìn Cố đại nhân, chỉ nói: “Dù sao lúc này tiên sinh trở về là vì muốn từ quan, không bao lâu là có thể quay về, Cố đại nhân cứ yên tâm.”

Cố Thiệu vẫn cảm thấy trong lòng bị tổn thương. Chuyện quan trọng như vậy mà tiên sinh lại không nói cho hắn. Hắn có phải là học trò mà tiên sinh yêu thương nhất không?

Sau khi tiểu đồng nói xong, nhớ đến lời dặn dò của Trịnh Viễn An, cảm thấy không nói thì không được, liền nhắm mắt lại nói hết một lần: “Cố đại nhân, tiên sinh nhà ta trước khi đi còn bảo ta nhắn nhủ lại ngài hai câu.”

Cố Thiệu thấy nét mặt kỳ quái của hắn, chăm chú nhìn kỹ: “Ngươi nói đi.”

Sắc mặt tiểu đồng có chút lúng túng, một lúc sau, dường như cuối cùng hắn cũng đã hạ quyết tâm, nhớ lại giọng điệu dặn dò của Trịnh tiên sinh trước khi rời đi, bắt chước nói: “Tiên sinh nói, sau khi ngài rời khỏi thì Cố đại nhân tốt nhất nên thành thành thật thật, đừng gây chuyện thị phi, đừng đi theo đám người Gia Thụ thiếu gia ra ngoài chơi đùa, lại trêu chọc một đống chuyện phiền toái. Nếu dám xảy ra chuyện gì sai lầm, chờ tớ lúc ngài ấy trở về, Cố đại nhân ngài sẽ chết chắc!”

Nụ cười của Cố Thiệu đông cứng lại trên mặt. Những lời này, rất là quen thuộc.

Sau khi nói ra câu đầu tiên, tiểu đồng liền hoàn toàn tuôn ra hết: “Tiên sinh còn nói, lúc này ngài có thể được chú ý như vậy đều vì may mắn mà thôi, không nên vì một chút danh tiếng liền vui mừng không phân được đông tây nam bắc. Phải biết người giỏi còn có người giỏi hơn, núi cao còn có núi cao hơn, chỉ chút bản lĩnh này của ngươi vẫn là đừng đem đi khoe khoang, đỡ phải đến lúc đó lại làm bản thân khó coi, còn làm mất mặt ông ấy.”

Cố Thiệu: “…”

“Còn có, tiên sinh nghe nói hiện tại Cố đại nhân được Hoàng Thượng nhìn trúng, phải đến ngự tiền giảng kinh. Tiên sinh dặn dò, bảo Cố đại nhân phải chú ý, không được lơi lỏng, nếu để tiên sinh biết, một ngày nào đó Cố đại nhân biểu hiện không tốt bị Thánh Thượng đuổi về, vậy Cố đại nhân cũng không cần đợi tiên sinh quay về xử lý nữa, tự mình kết thúc trước đi, để ngày sau thầy trò có gặp mặt nhau cũng đỡ khó coi!”

Cố Thiệu nở một nụ cười tái nhợt: “Còn, còn nữa không?”

“Một câu cuối cùng.” Tiểu đồng hắng giọng, ho khan một tiếng: “Tiên sinh nói: Đừng có làm chuyện xấu gì, mọi hoạt động của ngài, ông ấy đều cho người quan sát hết.”

Tiểu đồng một hơi nói xong, đột nhiên cảm thấy cả người trở nên nhẹ nhàng khoan khoái. Đột nhiên hắn lập tức hiểu ra, tại sao Trịnh tiên sinh lại hay la mắng Cố đại nhân. Thì ra khi nói những lời này, lại làm thể xác lẫn tinh thần trở nên sung sướng như vậy sao?

Tiểu đồng khẽ cong mắt, mỉm cười ngọt ngào với Cố Thiệu: “Tiên sinh chỉ nhắn nhủ như vậy, ta cũng nói xong rồi, lúc này phải trở về rồi, Cố đại nhân xin hãy dừng bước.”

Tiểu đồng nói xong, hành lễ với Cố Thiệu xong liền lui về, vội vàng xoay người chạy đi. Vừa rồi nói một lúc nhiều như vậy, hiện tại nhớ lại, vẫn có chút nghĩ mà sợ, nên lúc rời đi, tiểu đồng liền chạy thật nhanh, sợ Cố Thiệu không cho hắn rời đi.

Cố Thiệu bưng hộp thức ăn, dựa lưng vào khung cửa, trong lòng như bị nhồi đến cực điểm. Hắn không phải học trò mà tiên sinh yêu thương nhất, mà là người ông ấy ghét nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!