Chương 266:
Viện Hàn Lâm đã sắp xếp để hắn đến giảng kinh sử cho Thánh Thượng là hai ngày sau.
Mặc dù Cố Thiệu sống ở Hàn Lâm viện vẫn thường không như ý, nhưng dù hắn có trộn lẫn thế nào cũng biết phân biệt nặng nhẹ. Làm việc cho Hoàng Thượng không được mơ hồ. Nhất là bên cạnh còn có một lão già dở hơi, luôn nói những lời khó nghe.
Nhắc đến Lỗ Tề Lâm này, hiện tại Cố Thiệu ngày càng chán ghét.
Người này giống như ruồi bọ, đuổi cũng đuổi không đi. Lúc đầu Cố Thiệu còn thắc mắc tại sao ông ta cứ giở thủ đoạn với mình hắn, sau này biết rõ mối quan hệ của ông ta với Lý thị lang, Cố Thiệu không còn ngạc nhiên nữa. Những kẻ có thể ở cùng một chỗ với Lý thị lang thì có được bao nhiêu kẻ là người tốt.
Vốn dĩ Lỗ Tề Lâm thấy hắn không thoải mái, nhất định là bởi vì Lý thị lang, chẳng qua hiện tại, không còn vì Lý thị lang nữa. Bọn họ từ đơn phương không ưa nhau, hiện tại đã biến thành hai bên cùng căm hận.
Cố Thiệu nghe Lỗ Tề Lâm cả ngày ở bên kia âm dương quái khí, trong lòng thật sự là vô cùng bực bội. Cố Thiệu còn đang xem kinh thư, không biết bên kia lại đụng phải dây thần kinh nào, lại ở đó lải nhải không ngừng. Cố Thiệu đổi hướng ngồi, ngược lại người kia càng nói lớn hơn.
Thực sự là vô cùng phiền phức! Cố Thiệu dứt khoát giật một đống giấy vệ sinh ra, nhét vào lỗ tai trước mặt người kia.
Lỗ Tề Lâm thấy vậy, cười khẩy một tiếng. Người đối mặt với Lỗ Tề Lâm cũng vô cùng xấu hổ, hai người này dùng lời nói sắc bén đánh nhau, kết quả người xui xẻo lại là hắn. Lỗ đại nhân châm chọc Cố Trạng Nguyên, kết quả lại phun với hắn, trên bàn của hắn đã bị phun ướt.
Trên mặt cũng bị văng hai giọt, chậc, ghét bỏ cũng không dám nói ra, hắn đúng là khó chịu chết rồi.
Lỗ Tề Lâm biết Cố Thiệu vẫn có thể nghe thấy, lại nói: “Ta ngược lại muốn nhìn thử xem, loại người không thể lên được mặt bàn kia, cho dù gặp được kỳ ngộ thì có thể phách lối đến khi nào?”
Động tác lật sách của Cố Thiệu dừng lại một lúc.
Có thể phách lối đến khi nào? Có thể phách lối cả đời ngươi có tin hay không? Cái lão già chết tiệt này!
Cho dù vì muốn đánh mặt tên ngu xuẩn này, Cố Thiệu cũng phải cố gắng nghiên cứu những cuốn kinh sách này. Huống chi, hắn vốn dĩ đọc không ít sách, từ thi Hương đến thi Hội, có cái nào mà không cần dùng đến? Đọc được nhiều thì đề làm được cũng nhiều, cho dù Cố Thiệu không muốn quen thuộc cũng khó. Hiện tại lại xem, cũng chỉ coi là ôn lại kiến thức cũ và học thêm kiến thức mới thôi.
Buổi chiều ngày thứ hai, Cố Thiệu cuối cùng cũng vào cung lần nữa.
Nơi giảng kinh cho Hoàng Thượng là ở điện Thái Cực. Lúc Cố Thiệu đi qua, tiểu thái giám canh cửa không thông báo đã đưa hắn đi vào. Lúc vào trong, Hoành Thượng đang ngồi trên long sàng một mình chơi cờ, lúc khóe mắt liếc thấy Cố Thiệu đến, trên mặt liền hiện lên ý cười, nhưng đợi đến lúc nhìn thấy kinh thư mà Cố Thiệu ôm trong tay, nụ cười bỗng nhiên không còn vui vẻ nữa.
Sau khi hành lễ xong, Cố Thiệu được cho phép ngồi bên cạnh Hoàng Thượng.
Có thể ngồi chung hai bên với Thánh Thượng là vinh hạnh đặc biệt cỡ nào? Cố Thiệu cảm thán sự bình dị gần gũi của Thánh Thượng, trong lòng cũng không tránh được mấy phần kích động. Ngón tay vuốt ve sách, Cố Thiệu âm thầm hạ quyết tâm muốn giảng tốt một chút, liền kiềm chế trái tim đang kích động, chủ động hỏi: “Hoàng Thượng, có thể bắt đầu được chưa?”
Hoàng Thượng vốn đang nghĩ chơi trước một ván cờ: “…Vậy, ngươi nói đi.”
Cố Thiệu hít sâu một hơi, chậm rãi mở cuốn sách ra. Dù sao cũng quen thuộc, Cố Thiệu lúc này vô cùng tự tin, sau khi mở miệng nói hai câu, thì giọng điệu cũng dần vững vàng hơn, nói chuyện cũng dần trôi chảy lên.
Hắn cảm thấy bản thân mình nói rất kín kẽ không một kẽ hở, lại không nghĩ đến Thánh Thượng ở đối diện lại không có bao nhiêu hứng thú.
Đợi đến khi Cố Thiệu nói xong, trên mặt Thánh Thượng đã có chút mệt mỏi.
Trong lòng hắn đột nhiên chấn động, chợt nhớ tới những lời Lỗ Tề Lâm đã nói lúc trong Hàn Lâm viện. Chẳng lẽ những người đến giảng kinh sử trước đây đều chưa tới nữa ngày đã bị Thánh Thượng đuổi ra ngoài rồi sao? Vậy có phải hắn cũng sẽ bị… Cố Thiệu giật mình, trong nháy mắt sợ tới mức lập tức đóng sách lại.
Thánh Thượng bỗng nhiên tỉnh táo lại: “Xảy ra chuyện gì sao?”
Cố Thiệu ngại ngùng nói: “Thánh Thượng, thần đã nói xong.”
“A, nói xong rồi sao?” Vẫn không có hứng thú lắm.
Cố Thiệu cảm thấy việc này không hiệu quả, vốn dĩ hắn và Lỗ Tề Lâm đã không hợp nhau, nếu lúc này thật sự giống như lời ông ta nói, vậy sau này không phải hắn sẽ bị ông ta đè đầu khi dễ sao. Cố Thiệu bắt đầu lo lắng, cả gan hỏi: “Thần thấy Thánh Thượng hình như có chút mệt mỏi, có lẽ là thần ăn nói không tốt, hay là thần nói với Hoàng Thượng cái gì đó khác?”
Hoàng Thượng sau khi nghe xong, cũng sinh ra hai phần hứng thú, nghĩ đến có thể từ trong miệng Cố Thiệu nghe được một chuyện gì khác, liền nghiêng người hỏi: “Còn có cái gì sao?”
Cố Thiệu đoán rằng Thánh Thượng không thích nghe kinh thư, liền nói một chút điều thú vị của lịch sử, sau khi suy nghĩ một lúc liền nói: “Hay là nói một chút về Liên minh Nội các vàng (*)?”
(*) Kim quỹ chi minh: thường được gọi là Liên minh nội các vàng, đề cập đến các ghi chép lịch sử rằng Đỗ Thái hậu của nhà Tống (mẹ ruột của Triệu Khuông Dận, Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Mĩ) đã gọi Triệu Phổ vào cung điện ghi lại bản di ngôn khi bà đang hấp hối, ra lệnh cho Triệu Khuông Dận truyền vị lại cho thân đệ là Triệu Quang Nghĩa. Bức thư tuyệt mệnh này được giấu trong phòng chứa vàng nên được đặt tên là “Liên minh Nội các vàng”
Hoàng Thượng nghe vậy, chỉ cảm thấy nhàn nhạt, không có phản ứng gì.