Chương 267:
Cố Thiệu nhíu mày, vắt óc suy nghĩ: “Võ đế phong thiện (thời xưa chỉ vua chúa lên núi Thái Sơn cúng tế trời đất) trên núi Thái Sơn?”
Vẫn không có phản ứng gì.
Cố Thiệu nhắm hai mắt lại, miệng nhanh hơn não một bước, vò đã mẻ không sợ rơi: “Vậy Huy Tông và Lý sư ”
Cố Thiệu đột nhiên phản ứng lại mình nói gì, vội vàng che miệng.
Nhưng đã muộn, Hoàng Thượng nghe được mấy chữ kia, hai mắt đột nhiên “vụt” sáng lên, không còn buồn ngủ, ông quay đầu, hai mắt khóa chặt Cố Thiệu, giống như không thể chờ đợi nữa.
Cố Thiệu không nghĩ tới, Thánh Thượng là Thánh Thượng như thế này; Hoàng Thượng cũng không nghĩ tới, Trạng Nguyên lang sẽ là Trạng Nguyên lang như thế.
Nhưng mà hiển nhiên, hai người đều vô cùng vừa lòng với việc này.
Cố Thiệu không thích nhất là đọc những quyển sách đứng đứng đắn đắn gì đó, thích nhất là đọc những loại như dã sử phong lưu, dị văn triều dã. Lúc trước khi hệ thống mới tới, vì hấp dẫn hắn đọc sách, đã cho Cố Thiệu không ít tạp thư, sau đó Cố Thiệu dần dần đọc lại thấy thú vị, cho nên không vứt bỏ nữa. Cho tới bây giờ, thứ hắn thích đọc nhất cũng vẫn chính là những thứ đó.
Trong số những tạp thư mà hệ thống cho hắn, Cố Thiệu đã từng đọc một quyển 《 Lý Sư Sư ngoại truyện 》, sau khi đọc xong cảm thấy rất là hứng thú, vì suy nghĩ đến dã sử giữa Lý Sư Sư và Tống Huy Tông, Cố Thiệu còn tìm hệ thống đòi thêm cái khác, chỉ tiếc hàng tồn của hệ thống bên kia cũng không có bao nhiêu, cho nên thứ có thể cho Cố Thiệu cũng không nhiều lắm. Nhưng dù vậy, Cố Thiệu cũng vẫn xem đến mức tâm trí hướng về.
Cho nên lúc này mới có một câu buột miệng thốt ra như vậy.
Vậy mà không nghĩ tới, thế mà Thánh Thượng cũng cảm thấy hứng thú với cái này. Hai người ăn nhịp với nhau, chỉ trong nháy mắt hứng thú cũng cao lên. Vì không để cho người khác phát hiện bọn họ đang đàm luận cái gì, Hoàng Thượng còn cố ý vẫy lui thái giám trong điện, sai bọn họ đều chờ ở bên ngoài cửa, mỹ kỳ danh rằng, đừng nên quấy rầy việc ông ta và Trạng Nguyên lang đàm luận kinh sử.
Cung nhân không nghi ngờ ông ta, lập tức khom người lui xuống, trước khi đi, còn cảm thán một câu về mức độ Trạng Nguyên lang được sủng ái.
Hoàng Thượng nghe động tĩnh, cảm giác bọn họ đều đã đi ra ngoài cửa rồi, lúc này mới đè thấp giọng thúc giục nói: “Mau nói mau nói.”
Bộ dáng này, khiến Cố Thiệu nhìn thấy mà lại hoảng hốt một chút, tựa như nhìn thấy chính mình khi mà hắn tìm hệ thống thúc giục đòi sách để xem lúc trước. Thánh Thượng ở trước mặt, Cố Thiệu không dám phân thần nữa, sắp xếp lại một chút, sau đó thì nhanh chóng bắt đầu chia sẻ dã sử mà mình đã xem cho Thánh Thượng nghe.
Hai người, một người thì kể lại mà sinh động giống như thật, một người thì nghe như si như say.
Mãi đến sau khi kể xong ngoại truyện kia, Hoàng Thượng còn cảm thấy chưa đã thèm cơ: “Còn nữa không?”
Cố Thiệu suy nghĩ, lại thêm Chu Đại tài tử kia vào. Khi không có Chu Đại tài tử, chẳng qua chỉ là một câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt, có Chu Đại tài tử vào, lại biến thành câu chuyện yêu hận tình thù làm người ta cào tim cào phổi. Cố Thiệu lại là người tinh thông thoại bản, vốn đã am hiểu những cái này, một câu chuyện bình đạm ban đầu, lại thêm vào rất nhiều cành cành lá lá, kể ra cũng khiến cho người ta cảm động.
Tuy nhiên cũng không biết có phải là bởi vì Hoàng Thượng có thân phận tương tự với Huy Tông kia, cho nên cũng đứng về phía ông ta (Huy Tông) hay không. Sau khi Cố Thiệu kể về Chu Đại tài tử xong, Hoàng Thượng liền nói: “Đáng bị biếm lắm, nên biếm hắn đến nơi xa thật xa vào! Loại người làm hỏng việc!”
Sao có thể chen chân vào người khác chứ! Tài tử cũng không được.
Cố Thiệu giương mắt nhìn Thánh Thượng một cái, cảm thấy có vẻ ông ta kích động quá mức. Hoàng Thượng cũng phát hiện điểm này, sau khi lau mặt một phen, quay trở về bộ dáng đứng đắn một lần nữa, nói: “Lời ngươi mới vừa kể kia, thật sự giống nằm dưới gầm giường nghe lén rồi viết ra… là chuyện lạ có thật sao?”
“Việc này?” Cố Thiệu do dự một chút, nhìn thái độ của Thánh Thượng, đương nhiên hắn không thể nói là giả, cho nên đành nói, “Sở dĩ gọi là dã sử, bởi vì bản thân nó đã khó phân biệt thật giả, người tin thì tất nhiên sẽ hết lòng tin theo; người không tin, cũng chỉ cho là chuyện vui, cười cho qua, cũng không nhập tâm vào.”
Trong lòng Hoàng Thượng cảm khái một câu, dù sao thì ông ta cũng tin.
“Còn nữa không?” Ông ta lại hỏi.
Cố Thiệu ngẩn ra một chút, chợt đỏ mặt lên: “Câu chuyện về Đường Minh Hoàng cùng Dương Quý Phi, Thánh Thượng có nghe không?”
Hoàng Thượng vỗ bàn một cái, kích động nói: “Nghe!”
Cái này ông ta càng thích nghe hơn.
Thật ra cũng không trách Hoàng Thượng kích động như thế, thật sự là những người bên cạnh ông ta, luôn nhạt nhẽo quá mức, bỗng nhiên được nghe chuyện kích thích như vậy, sao có thể khiến ông ta không có hứng thú? Tuy nói ông ta là Hoàng Thượng, giàu có tứ hải, hưởng tiếng tăm khắp thiên hạ, mà làm Hoàng Thượng cũng có cái khổ của Hoàng Thượng. Đương kim Thánh Thượng sinh ra đã là Thái Tử, khi tiên đế còn tại vị, vì muốn dạy dỗ Thái Tử thành một vị hoàng đế nhân thiện, mọi chuyện đều ôm vào thân, cho dù là Thái Tử đọc sách, viết văn chương, cũng chưa bao giờ từng chậm trễ. Thế cho nên, từ nhỏ Hoàng Thượng đã bị tiên đế đè nặng, đọc những thứ như tứ thư ngũ kinh, bị bắt học tập đạo làm vua, phương pháp thống trị. Cho dù thật ra ông ta cũng không phải là thích lắm, nhưng mà chẳng ai thèm để ý đến tột cùng là ông ta có thích hay không.
Chờ đến sau khi tiên đế qua đời, Thái Tử biến thành hoàng đế, ông ta vốn tưởng rằng bản thân mình có thể nhẹ nhàng, kết quả quay đầu, lại rơi xuống trong tay đám người Vương hàn lâm. Hoàng Thượng thật sự là khổ mà không nói nên lời.*