Chương 268:
Đối với kinh sử, Hoàng Thượng đã nghe đủ, cũng không muốn nghe nữa. Ngày ấy bảo Cố Thiệu đến đây giảng kinh chỉ là cảm thấy thú vị, muốn nói chuyện nhiều hơn với hắn, đâu phải là thật sự muốn nghe hắn đến đây giảng. Cho nên hôm nay Cố Thiệu vừa đến đây lại còn cầm sách theo, trong lòng Hoàng Thượng cũng có chút thất vọng. Lại chưa từng nghĩ rằng, sau khi thất vọng, còn có một kinh hỉ như vậy chờ ông ta.
Những gì Cố Thiệu đã kể, đối với Hoàng Thượng mà nói, quả thực chính là mở ra một cánh cửa khác.
Hoàng Thượng càng nghe, càng cảm thấy rất thú vị. Cho dù là Lý Sư Sư, hay là Dương Quý Phi, Hoàng Thượng nghe vào đều cảm thấy thú vị như nhau.
Cố Thiệu nói xong, chỉ cảm thấy miệng cũng đã khô, nhìn Hoàng Thượng vẫn là dáng vẻ vô cùng hứng thú, lớn mật hỏi một câu: “Mấy cái này cũng không phải chuyện xưa ly kỳ, người kể chuyện ở khách điếm bên ngoài, cũng thường xuyên kể những chuyện này, chẳng lẽ trước giờ Thánh Thượng đều chưa từng nghe nói sao?”
“Ngươi có điều không biết.” Hoàng Thượng thở một tiếng thật dài, có lẽ là có hai đoạn chuyện xưa ở phía trước, ông ta cũng có thêm hai phần thân thiết với Cố Thiệu, “Trẫm là quân, từng cử chỉ hành động, đều được mọi người cúng bái.”
Bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào ông ta kìa, sao ông ta có thể xem những thứ đó? Nhưng mà muốn ông ta lén lút xem, Thánh Thượng cũng không thể kéo mặt mũi xuống làm chuyện như vậy! Nghĩ rồi Hoàng Thượng lại nhìn Cố Thiệu một cái: “Trạng Nguyên lang thì sao, sao mà lại xem những thứ này?”
Cố Thiệu ngượng ngùng nói: “Đọc sách nhiều mà, lâu lâu cũng phải thả lỏng một chút, cho nên mới xem.”
Hoàng Thượng đột nhiên cảm thấy ghen ghét: “Chỗ của Trạng Nguyên lang, có phải có rất nhiều loại sách này hay không vậy?”
Lời này, bảo Cố Thiệu trả lời như thế nào đây? Hắn chỉ có thể khô cằn nói: “Cũng không tính là nhiều, miễn cưỡng đủ xem thôi.”
Khi nói chuyện nghe giọng còn hơi khàn khàn, hiển nhiên là đã nói nhiều. Tính canh giờ một chút, Cố Thiệu đã ở Thái Cực Điện được một canh giờ rồi. Vốn nên đi từ sớm, kết quả bởi vì lại nói thêm hai đoạn chuyện xưa, đủ cho Thánh Thượng đã thèm, cho nên vẫn luôn ở lại tới bây giờ.
Hoàng Thượng lại nhìn Cố Thiệu một cái, ông ta biết hôm nay Cố Thiệu đã nói cũng đủ nhiều, nếu mà không thả người ta đi nữa, chỉ sợ sẽ làm người ta chậm trễ giờ tan tầm.
Hoàng Thượng tự nhận là một hoàng đế tốt thiện giải nhân ý, với lại hôm nay đúng là ông ta đã nghe được thật sự thỏa mãn, cho nên hào phóng cho Cố Thiệu đi về, vì thể hiện sự vừa lòng, còn cố ý thưởng cho Cố Thiệu một nghiên mực.
Cố Thiệu bê nghiên mực kia, biết vận khí của mình thật đúng là tốt đến mức không còn lời gì để nói.
Vừa ra chiêu hiểm, thế mà lại đúng vào ý thích của Thánh Thượng, nếu cứ tiếp tục giảng như vậy tiếp, hình như hắn cũng cách phong hầu bái tướng không xa. Trong lòng Cố Thiệu vui mừng, trong lúc nhất thời tràn đầy tự tin, ngay cả lưng cũng thẳng lên.
Hắn cảm thấy phong hầu bái tướng gì đó, hẳn cũng không phải khó làm lắm.
Cung nhân bên cạnh được cho tiến vào, thấy một màn như vậy, trong lòng đều có chút kinh ngạc. Cố Trạng Nguyên này, thế mà lại được ý Thánh Thượng như vậy? Cũng là kỳ quái.
Lúc gần đi, Hoàng Thượng vì lần sau có thể nghe được nhiều “Kinh sử” hơn, còn ám chỉ một câu: “Lần sau khi Trạng Nguyên lang đến đây, nhớ nhiều đọc sách hơn nha.”
Cố Thiệu ngầm hiểu: “Thánh Thượng yên tâm, thần nhất định không phụ gửi gắm.”
Mọi người lại kết luận lần nữa, lần này Trạng Nguyên lang giảng kinh sử, nhất định là nói vô cùng hay. Nếu không phải vậy, sao Thánh Thượng còn có thể cố ý dặn dò một câu. Phải biết rằng, khi xưa những người giảng kinh sử cho Thánh Thượng, sau khi nói một lần, lần sau lại không thấy Thánh Thượng triệu kiến nữa. Có thể thấy được Cố Trạng Nguyên này là có thực học.
Mọi người nhìn theo Trạng Nguyên lang ra khỏi Thái Cực Điện, trong lòng đều cực kỳ cảm khái.
Chỉ sợ từ sau lần này, Thái Cực Điện lại có thêm một vị khách quen.
Cố Thiệu từ Thái Cực Điện đi ra ngoài, trên đường chuẩn bị xuất cung, còn đụng phải một đoàn người.
Mấy người đi đầu tuổi đều không lớn, mà số tuổi cũng không cách nhau xa. Cố Thiệu chỉ nhận ra một người, là Đại hoàng tử trong số đó.
Khi nghênh diện đối mặt, thái giám bên cạnh Cố Thiệu một mặt tiến lên hành lễ, một mặt cũng là nhắc nhở cho Cố Thiệu một chút, như thế Cố Thiệu cũng mới biết được, thì ra mấy vị đây là Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử.
Cố Thiệu cũng khom lưng hành lễ.
Đại hoàng tử tự mình đỡ người dậy: “Cố Trạng Nguyên đây là tới giảng kinh cho phụ hoàng?”
Cố Thiệu chỉ cảm thấy Đại hoàng tử quá mức khách khí, đáp lại một câu: “Đúng là như thế.”
Đại hoàng tử nhìn qua nghiên mực trong tay Cố Thiệu, ý cười càng sâu hơn, ngại bên cạnh còn có người khác, nên không giữ Cố Thiệu lại thêm.
Cố Thiệu thuận thế rời đi.
Trừ Đại hoàng tử bên ngoài, hai vị hoàng tử còn lại, hoàn toàn không mở miệng. Trạng Nguyên lang này bọn họ cũng từng nghe nói, chỉ là ngoại trừ một cái tên tuổi Trạng Nguyên, gia thế không vẻ vang, bản lĩnh cũng còn chưa biết, bàn đến mức độ mấu chốt còn xa không bằng Chu Bá Kỳ kia, cho nên bọn họ cũng không để bụng với việc này lắm.
Đương nhiên, Cố Thiệu còn ước gì bọn họ không để bụng kìa.
Hàn Lâm Viện bên này, mọi người còn đang nhỏ giọng mà đàm luận về Cố Thiệu.
Từ lúc ra cửa đến bây giờ, cũng đã hơn một canh giờ. Cũng sắp đến giờ Hàn Lâm Viện phải tan làm rồi, kết quả thế mà người còn chưa trở về. Trong lòng mọi người tò mò, cho nên đang đoán đến tột cùng Cố Thiệu ở trong cung đã gặp chuyện gì.
Có người nói, chắc là Cố Thiệu lọt vào mắt của quý nhân, cho nên mới phải trì hoãn lâu như vậy.