Chương 269:
Lỗ Tề Lâm từ bên cạnh đi đến, sau khi nghe thấy lời này, châm chọc cười: “Còn vào mắt quý nhân? Buồn cười! Chẳng qua cùng lắm là đắc tội Hoàng Thượng, bị liên lụy thôi.”
Vốn dĩ Hàn Tử Lãng cũng không muốn đối đầu với Lỗ Tề Lâm lắm, bất đắc dĩ miệng của người này thật sự là tiện, làm hắn ta không nhịn được muốn phản bác: “Lỗ đại nhân cũng không thể nói như vậy, lỡ như Cố huynh lọt vào mắt Thánh Thượng thì sao?”
Lỗ Tề Lâm liếc mắt nhìn hắn ta: “Hàn Lâm Viện đã phái bao nhiêu người đi giảng kinh cho Thánh Thượng? Có được người nào lọt vào mắt Thánh Thượng à?”
“Việc này…” Tuy Hàn Tử Lãng muốn phản bác, nhưng cũng không tìm thấy điểm để có thể phản bác, chỉ kiên trì nói, “Tóm lại là Cố huynh khác biệt.”
“Đúng vậy, đúng là khác biệt, làm Trạng Nguyên lang còn có thể bị Thánh Thượng ghét bỏ, cũng chỉ có mỗi hắn.”
Lỗ Tề Lâm nói xong, thấy bọn họ còn mang vẻ mặt không phục, lập tức giọng điệu lại ác liệt thêm vài phần: “Không tin, các ngươi cứ chờ đi, lần này hắn trở về, nhất định là tinh thần sẽ vô cùng suy sụp, lại còn không được Hoàng Thượng triệu kiến lần thứ hai!”
Trước kia cũng không phải không có người nào kinh tài diễm diễm đi giảng kinh cho Thánh Thượng, cuối cùng thế nào, tất cả đều bị vắng vẻ. Vốn dĩ Thánh Thượng không thích nghe cái này! Còn cần ông ta lặp lại bao nhiêu lần nữa! Cố Thiệu này, tới Hàn Lâm Viện không bao nhiêu ngày, ngược lại đã thu mua sạch sẽ hết những người ở trước mặt ông ta!
Nhưng mà bây giờ cũng tốt, khiến cho Thánh Thượng hoàn toàn ghét bỏ hắn, sau này trước mắt ông ta cũng có thể bớt đi một người làm phiền lòng.
Hàn Tử Lãng thật sự rất bất mãn với cách nói của Lỗ Tề Lâm: “Vậy nếu như Cố huynh lại được Hoàng Thượng triệu kiến, Lỗ đại nhân sẽ làm thế nào?”
Lỗ Tề Lâm cười lạnh: “Ta đây sẽ lấy đầu xuống cho hắn làm cầu đá!”
“Vậy Lỗ đại nhân nên chuẩn bị đầu của mình sớm một chút đi.”
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói.
Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy Cố Thiệu đi vào từ bên ngoài, mà nhìn sắc mặt xem, cũng không có bất cứ vẻ suy sụp tinh thần chút nào.
Lỗ Tề Lâm lạnh mắt nhìn Cố Thiệu, không biết câu hắn nói là có ý gì. Cố Thiệu cố ý đặt nghiên mực lên trên bàn ở ngay trước mặt ông ta. “Đoang” một tiếng, tựa như đập vào trong lòng Lỗ Tề Lâm. Ông ta nhìn nghiên mực kia, trong lòng có suy đoán hơi không tốt một chút.
“Nghiên mực thật là độc đáo,” Hàn Tử Lãng lập tức chen đi lên: “Cố huynh, đây là ở đâu ra thế?”
“Thánh Thượng ban đó.” Cố Thiệu nhẹ nhàng bâng quơ đáp lại một câu.
“Thánh Thượng ban á?”
Cái này còn không lợi hại à? Mọi người nghe vậy, đều là kinh ngạc một tiếng, rồi sau đó vội vội vàng vàng mà chen lại đây, không gần không xa mà vây quanh cái bàn ở trước mặt Cố Thiệu, đánh giá nghiên mực trên bàn, dáng vẻ như muốn nhìn chằm chằm vào nghiên mực kia đến mức nó xuất hiện mấy cái lỗ luôn.
“Nghiên mực ngự tứ, chẳng phải có nghĩa là Thánh Thượng rất vừa ý với việc Cố huynh giảng kinh thư sao?”
Cố Thiệu hếch cằm lên: “Cũng không chắc là vừa ý, chỉ là Thánh Thượng dặn dò, bảo ta khi trở về thì xem sách nhiều hơn, lần sau có đi qua thì cũng dễ nói cho Thánh Thượng nghe.”
Lỗ Tề Lâm ngơ ngẩn mà đứng ở tại chỗ, hận không thể đẩy mọi người ra để nhìn nghiên mực kia một cái.
Thánh Thượng ban cho? Sao có thể chứ? Thánh Thượng chưa bao giờ thích kinh sử, sao có thể ngự tứ nghiên mực cho người giảng kinh sử chứ? Chẳng lẽ tài học của Cố Thiệu này, còn có thể so sánh với những đại nho kia chắc?
“Không có khả năng!” Lỗ Tề Lâm đột nhiên lên tiếng.
Cố Thiệu nhướng mày: “Như thế nào, Lỗ đại nhân không tin?”
Lỗ Tề Lâm trầm mặc, một đôi mắt xếch trừng Cố Thiệu.
Cố Thiệu không sao cả mà cười cười: “Lỗ đại nhân không tin, trực tiếp vào trong cung hỏi thăm là được, mấy đồ vật ngự tứ này đều có ghi lại, ta cũng không dám dễ dàng giả mạo. Nếu Lỗ đại nhân không chê phiền toái, tự bản thân đi tra đi, nếu là giả, ta đây cũng chỉ có thể bỏ cái đầu này, đưa cho Lỗ đại nhân làm cầu đá là được.”
Hắn đột nhiên nhắc tới việc lúc nãy, khiến cho Lỗ Tề Lâm lập tức trở nên quẫn bách.
Cố Thiệu nói xong, lại nhìn một cái về phía Lỗ Tề Lâm, chỉ thấy khuôn mặt của lão già kia đã xanh một khối, trắng một khối, trông rất đẹp mắt. Cố Thiệu nghĩ đến lời nói hùng hồn vừa nãy của ông ta, càng không muốn buông tha cho ông ta như vậy: “Lỗ đại nhân hẳn là biết đạo lý nói là làm chứ nhỉ?”
Lỗ Tề Lâm nhìn chằm chằm nghiên mực kia, lại nhìn chằm chằm vào mặt Cố Thiệu, hơn nửa ngày mới nghẹn ra một câu: “Thánh Thượng còn chưa triệu kiến ngươi nữa kia mà.”
“Vậy cũng không vội, dù sao cũng chỉ là chuyện hai ba ngày nữa. Đến lúc đó, Lỗ đại nhân lại chuẩn bị đầu cho tốt là được.”
Lỗ Tề Lâm muốn trực tiếp mắng chết Cố Thiệu, cũng muốn chối bỏ lời nói tàn nhẫn kia trực tiếp không nhận. Nhưng nhìn những đôi mắt xem kịch vui xung quanh, bỗng nhiên Lỗ Tề Lâm cảm thấy mặt đau.
“Ta… Ta đi thay quần áo.”
Tất cả bất đắc dĩ, đành phải đi thay quần áo. Nói xong, Lỗ Tề Lâm liền vội vàng bỏ chạy.
Một chân mới bước ra khỏi phòng, phía sau đã truyền đến từng đợt cười vang. Lỗ Tề Lâm chỉ cảm thấy bị bọn họ cười đến nóng cả mặt, lại cảm thấy bản thân mình giống như một con chuột xám, thật sự là thảm.
Từ sau khi đối đầu với thằng nhãi chó đẻ Cố Thiệu này, chẳng có mấy lần ông ta được tốt, không chỉ có làm trò cười cho thiên hạ ở ngay trước mặt Vương hàn lâm, ở trước mặt mấy tiểu bối cũng bị mất hết mặt mũi. Nhưng ông ta thì mất mặt, đối phương lại từng bước thăng chức, số phận tốt đến dọa người.
Lỗ Tề Lâm cắn răng, thậm chí còn hoài nghi có phải lúc trước bản thân mình đã làm sai hay không.