Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 271: Chương 270:

Chương 270:

Có chắc là không phải muội phu hố ông ta chứ?

Người này, đối đầu chính là thua, chắc không phải là có tà tính gì đấy chứ?

Có một thì có hai.

Cố Thiệu vốn tưởng rằng lần này qua đi, cũng phải một thời gian nữa Hoàng Thượng mới có thể triệu bản thân mình vào cung, không ngờ rằng mới hai ngày trôi qua, trong cung lại phái thái giám tới nữa, nói là mời Cố Thiệu tiến cung giảng kinh sử cho Hoàng Thượng. Sau khi người trong cung tới, sắc mặt của mấy vị tu soạn bên này đều có vài phần cổ quái, tầm mắt luôn nhìn về một chỗ như có như không.

Tiểu thái giám thấy không khí trong phòng thật sự quỷ dị, còn cố ý hỏi một câu: “Có phải hôm nay Cố đại nhân còn có chuyện khác phải làm hay không?”

“Không có.” Cố Thiệu lập tức quay đầu lại, thu hồi ánh mắt đặt ở trên người Lỗ Tề Lâm trở về, cười nói, “Việc có lớn hơn nữa, cũng không gấp được bằng giảng kinh cho Thánh Thượng.”

Vua nịnh nọt, Lỗ Tề Lâm bên kia không rên một tiếng, trong lòng cũng đã bắt đầu mắng mỏ. Thánh Thượng không có đuổi người này đi, có khi chính là bởi vì biết vuốt mông ngựa đấy nhỉ! Tuổi không lớn, ngược lại công lực vuốt mông ngựa không nhỏ.

Tiểu thái giám vừa nghe lời này lại lập tức cười lên, nghiêng người đi một chút: “Vậy nô tài đưa Cố đại nhân đi trước nhé?”

Cố Thiệu gật đầu, theo hắn ta cùng ra cửa. Trở về lại nói sau đi, tuy rằng cũng không thể muốn đầu của Lỗ Tề Lâm, nhưng mà châm chọc vài câu cho ông ta biết chút giáo huấn thì vẫn có thể.

Sau khi Cố Thiệu rời đi, mấy người trong phòng đều liếc nhìn nhau, đều là nụ cười chế nhạo. Lỗ đại nhân lần này, đúng là đá phải ván sắt rồi, ai biết Cố Trạng Nguyên người ta lại được coi trọng như vậy chứ.

Tuy nhiên lại nói tiếp, hình như Cố Trạng Nguyên vẫn luôn rất được coi trọng nhỉ, nếu không phải như thế, sao có thể được khâm điểm làm Trạng Nguyên, lại còn có lời đồn, ở trong Quỳnh Lâm Yến, Thánh Thượng cũng đã hung hăng mà khen một hồi. Đây rõ ràng là cực kỳ thích mà, vì sao lúc trước bọn họ lại tin Lỗ đại nhân, cảm thấy Cố Trạng Nguyên không được sủng ái chứ?

Muốn hỏi đến việc này, Lỗ Tề Lâm lại đầy một bụng hỏa khí kia kìa. Sao lúc trước ông ta lại tin muội phu của ông ta ngay kia chứ, cảm thấy Cố Thiệu không được thánh tâm, dùng một đầu ngón tay là có thể bóp chết?

“Nhìn, nhìn cái gì mà nhìn!” trong bụng Lỗ Tề Lâm sầu lo, phát hiện đám nhãi ranh này còn đang lén nhìn ông ta, trong lòng càng khó nhịn được lửa giận, lập tức mắng qua, “Làm xong hết tất cả mọi việc rồi đấy hả? Một đám rảnh rỗi đến mức này rồi à!”

Mọi người vội quay đầu đi, lại không dám nhìn ông ta nữa, chỉ là chửi thầm thì cũng vẫn sẽ chửi thầm, ai bảo Lỗ đại nhân luôn vác đá nện vào chân mình cơ chứ.

Lại nói đến Cố Thiệu bên này, từ khi hắn vào cung, sau khi vào Thái Cực Điện, liền nhìn thấy Thánh Thượng đã sớm chờ ở một bên. Nhìn thấy hắn đến đây, Thánh Thượng gấp không chờ nổi mà lại đuổi hết thái giám trong điện đi xuống lần nữa.

Hai người vẫn ngồi ở trên giường giống như lần trước, lần này Hoàng Thượng chuẩn bị càng đầy đủ hơn, bàn cờ sớm đã bị cất đi, thay thế chính là một ấm nước trà, mấy đĩa điểm tâm. Vừa ngồi nghe chuyện xưa, còn vừa có thể ăn ăn uống uống, quả thực vô cùng thích ý luôn, Hoàng Thượng cảm thấy bản thân mình suy xét thật sự rất thoả đáng.

Sau khi Cố Thiệu ngồi xuống, Hoàng Thượng liền vội vàng hỏi: “Hôm nay kể cái gì?”

Cố Thiệu cao thâm khó đoán mà cười một tiếng: “Chuyện kể hôm nay là Quang Võ Đế cùng với hai đời Hoàng Hậu của ông.”

Hoàng Thượng lập tức bị câu nói của Cố Thiệu hấp dẫn đi qua, thúc giục Cố Thiệu nhanh chóng bắt đầu kể. Cố Thiệu cũng không trì hoãn, câu chuyện này chính là hắn chọn lựa kỹ càng mới chọn ra được, thiên hồi bách chuyển, nắm giữ lòng người, chỉ là nghe thôi cũng khiến người ta người muốn ngừng mà không được. Quả nhiên, Cố Thiệu vừa mở miệng, không lâu sau Hoàng Thượng ở bên cạnh đã nhập diễn. Cũng bởi vì phần đầu Cố Thiệu kể chính là Quang Võ Đế đăng cơ, theo sự phát triển của câu chuyện mà dần dần thêm vào chuyện của m Hậu, thế cho nên Hoàng Thượng đứng bên phía Quách Hậu.

Cố Thiệu càng kể càng chìm đắm vào, cảm xúc của Hoàng Thượng cũng càng lúc càng lớn.

“Sao có thể như thế? Nếu không có Quách gia, thì ông ta có ngôi vị hoàng đế như thế nào?”

“Thê giả, tề dã*, sao mà ngay cả đạo lý này mà ông ta cũng không hiểu, làm hoàng đế mà lại như vậy, hậu cung còn không lộn xộn chắc?”

*Có nghĩa là vợ chồng có địa vị ngang bằng nhau.

“Không được không được, tức chết trẫm, đúng thật là một thứ hồ đồ!”

“Loạn rồi loạn rồi, đều loạn hết rồi!”

Cố Thiệu nghe vậy, đột nhiên dừng lại, miễn cho Thánh Thượng thật sự bị tức giận. Sau khi hắn dừng lại, Hoàng Thượng lại đột nhiên cảm thấy kỳ quái: “Sao ngươi không nói nữa?”

“Thần…” Cố Thiệu nhíu mày, “Thần thấy Thánh Thượng tức giận, không tiện kể phần sau nữa.”

Hoàng Thượng vỗ ngực, vẫn không hoà hoãn được cơn tức kia, nhưng bởi vì thật sự muốn nghe phần sau câu chuyện, cho nên vẫn thúc giục hắn một câu: “Không có việc gì, ngươi cứ tiếp tục kể tiếp đi, trẫm chịu đựng được!”

Ông ta tức quá!

Nhưng mà không thể không nghe!

Cố Thiệu im lặng, chỉ có thể tiếp tục nói tiếp. Câu chuyện xưa lần này có hơi dài, chờ đến cuối cùng Cố Thiệu cũng kể xong, nửa canh giờ đã trôi qua. Vốn Hoàng Thượng còn muốn kêu Cố Thiệu kể tiếp một chuyện nữa, chỉ là bên ngoài đột nhiên có người tới, nói là thừa tướng đến đây.

Sau khi Hoàng Thượng rối rắm một chút, vẫn tiếc nuối mà nhìn Cố Thiệu một cái xong, cùng lúc đó, trong miệng lại lẩm bẩm lầm bầm: “Chắc có lẽ lại là vì chuyện Hoàng Hà. Loại việc thế này, trẫm lại không rõ ràng lắm, nào có thể cho ra ý kiến gì được chứ, có Tấn An tiên sinh ở bên ngoài nhìn chằm chằm không phải được rồi à? Ngày nào cũng tới chỗ của trẫm thúc giục, sửa một con sông thôi mà đến tận hôm nay, cũng không gặp được người nào chân chính sửa được tốt.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!