Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 272: Chương 271:

Chương 271:

Cố Thiệu nhạy bén mà nghe được hai chữ Tấn An, cho tới hôm nay, mới biết được Tấn An tiên sinh đi làm cái gì. Tuy là trong lòng ngàn tư trăm chuyển, nhưng trên mặt lại chỉ coi như không nghe thấy, khom người đứng lên, chuẩn bị cáo từ.

Hoàng Thượng lưu luyến mà phân phó hắn vài câu: “Lần sau khi đến đây thì nhớ tới sớm một chút đó.”

Tới sớm một chút, thì ông ta có thể nghe nhiều một chút.

“Vi thần ghi nhớ.”

Khi Cố Thiệu lui xuống, vừa vặn gặp thoáng qua Tiêu thừa tướng. Cố Thiệu gật đầu hành lễ, sau khi Tiêu thừa tướng ở bên kia nhìn thấy, cũng đáp lễ lại hắn một cái.

Lúc nãy khi ở bên ngoài ông ấy đã nghe nói, Thánh Thượng đang ở bên trong nghe Cố Trạng Nguyên giảng kinh. Lại nghe nói Thánh Thượng vì không cho người khác quấy rầy, còn cố ý cho lui hết người hầu hạ, lại còn đã nghe hết nửa canh giờ rồi. Việc này trước kia, đều là chuyện không có khả năng, đừng nói nửa canh giờ, dù thời gian là hai nén hương thôi, cũng chưa chắc Thánh Thượng chịu đựng được. Lần này, thực sự khiến cho người ta ngạc nhiên.

Tuy nhiên Tiêu thừa tướng có kinh ngạc, lại cũng không nghĩ nhiều.

Mấy đồng liêu xung quanh đều đánh giá Cố Trạng Nguyên này vô cùng không tồi, cho dù là Vương hàn lâm, Trịnh thượng thư hay là Tấn An tiên sinh, khi nhắc tới Cố Trạng Nguyên luôn thiên vị một chút theo bản năng. Tiêu thừa tướng cùng làm việc với bọn họ nhiều năm, biết bọn họ là người như thế nào, người có thể khiến cho bọn họ thiên vị, nhất định sẽ không kém.

Người như vậy đặt ở trước mặt Thánh Thượng, cũng không đến mức làm Thánh Thượng học cái xấu. Nghĩ như vậy, Tiêu thừa tướng càng yên tâm hơn vài phần, bước nhanh về phía trước, đi vào trong điện.

Cố Thiệu còn không biết, chỉ mới đối mặt một chút thôi, người ta cũng đã suy nghĩ nhiều như vậy. Càng không nghĩ tới, ngày hôm nay hắn kể dã sử cho Thánh Thượng nghe, ở trong mắt thừa tướng đương triều người ta, thế mà còn là một người tốt.

Sau khi trở về Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu vốn định tìm Lỗ Tề Lâm trò chuyện cho kỹ càng, lại không nghĩ sau khi nhìn một vòng cũng không tìm được người. Cố Thiệu vốn tưởng rằng đối phương lại đi thay quần áo, sau khi hỏi ra mới biết được, không phải người ta đi thay quần áo, mà là trực tiếp tìm cái cớ, trực tiếp xin nghỉ về nhà.

Sau khi nghe thấy tin tức này, Cố Thiệu suýt nữa đã cười ra tiếng.

Hàn Tử Lãng thấy tâm tình của hắn không tồi, ở bên cạnh hỏi: “Nếu ngày mai ông ta đến đây, Cố huynh còn muốn đối đầu với ông ta không?”

Cố Thiệu vuốt cằm suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng lắc lắc đầu: “Ông ta xin nghỉ trở về, đã tỏ ra vẻ yếu thế.”

Dẫu sao còn phải ở chung dưới một mái hiên mấy năm nữa, Cố Thiệu cũng không muốn làm việc đến mức tuyệt tình. Nếu có thể lập tức đuổi người đi, vậy đương nhiên mới là tốt nhất, nhưng hôm nay hắn cũng không thể làm được. Cho nên, cho chút sắc mặt để ông ta không dám lại làm mấy động tác nhỏ nữa là được, còn lại thì cứ mặc kệ ông ta thôi, dù sao hắn cũng không sợ cái gì?

Y như lời Cố Thiệu đã nói vậy, hôm sau Lỗ Tề Lâm không tình nguyện mà tới Hàn Lâm Viện làm việc, quả nhiên Cố Thiệu không có nhắc lại chuyện này nữa. Lỗ Tề Lâm thấy may mắn, đồng thời cũng lại lần nữa ước lượng một chút về bản lĩnh của Cố Thiệu.

Xem thái độ này của Thánh Thượng, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là sẽ không vắng vẻ người này. Một khi đã như vậy, vậy ông ta vẫn nên ngừng nghỉ một chút đi, còn chuyện muội phu nói lúc trước à, ông ta chỉ coi như không nghe thấy là được.

Cho dù như thế nào, thành tích hai lần đến ngự tiền giảng kinh của Cố Thiệu đã nổ ra phát súng đầu tiên ở Hàn Lâm Viện. Có người hỏi thăm, còn hỏi thăm ra được chuyện lần đầu Cố Thiệu tiến cung, Thánh Thượng ngự tứ nghiên mực. Bởi vì đương sự là Cố Thiệu đây không có khoe khoang chuyện này, cho nên người biết được cũng không nhiều.

Cho tới hôm nay bị hỏi thăm ra, mới dần dần bắt đầu truyền lưu ở bên trong Hàn Lâm Viện. Hàn Lâm Viện chỉ lớn như vậy, mỗi năm người tiến vào cũng chỉ nhiều như thế. Năm nay có một vụ này, bởi vì có hai người trẻ tuổi tài năng Cố Thiệu và Chu Bá Kỳ, mới khiến cho người ta chú ý hơn vài phần. Ban đầu mọi người đều cho rằng, Chu Bá Kỳ kia hẳn là sẽ lộ mặt trước Cố Thiệu. Dù sao, dường như người ta chung đụng với quan trên cũng không tồi, lại còn được quan trên khen mấy lần.

So sánh ra thì, nhìn Cố Thiệu bên kia không được tốt lắm.

Điều khiến cho bọn họ làm thế nào cũng không nghĩ tới chính là, Cố Thiệu này im lặng thì thôi, lên tiếng thì lại kinh người, mấy ngày trước còn đau khổ dãy dụa ở dưới tay của Lỗ Tề Lâm, bây giờ thì đã một bước lên trời, bay đến trước mặt Thánh Thượng. Nếu có thể tiếp tục cầm giữ được công việc này, vậy thì Chu Bá Kỳ kia, so ra thì đã hoàn toàn bị lép vế rồi.

Mấy lời đồn trong Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu không thèm để ý, nhưng Chu Bá Kỳ lại không thể không thèm để ý. Ban đầu bởi vì Cố Thiệu muốn thể hiện yếu thế mà đã mềm lòng xuống, nay bởi vì những lời đồn này, lại cứng rắn hơn vài phần.

Hắn ta và Cố Thiệu, quả nhiên không có khả năng hòa hảo.

Đào Nhị nghe người xung quanh đều thảo luận về vị Cố Trạng Nguyên kia, lại quay đầu lo lắng mà nhìn Chu Bá Kỳ một cái. Đến khi nhìn thấy đối phương nắm chặt nắm tay, Đào Nhị không tiếng động mà thở dài một tiếng.

Đây thật đúng là đã sinh Du, sao còn sinh Lượng, đều là chuyện khó chịu gì vậy không biết.

Không chỉ có một bên đó, phủ trưởng công chúa bên này, cũng có người đang suy nghĩ đến Cố Thiệu.

Xe của Cao Lẫm mới vừa về đến phủ, đã bị nha hoàn của tiểu muội tìm tới với vẻ vô cùng lo lắng. Nhìn tư thế này thôi, cũng biết lúc này nhất định không phải chuyện gì tốt. Cao Lẫm nhận mệnh mà đi qua, quả nhiên, mới đến cửa, đã phải đón lấy một cái gối đầu đánh vào mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!