Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 273: Chương 272:

Chương 272:

Không cứng không mềm, đánh vào trên mặt lại rất đau. Cao Lẫm xoa xoa mặt, ném gối đầu cho nha hoàn xong, bản thân thì đi tới bên cạnh tiểu muội: “Muội lại tức giận cái gì thế, hình như gần đây ta không có chọc muội kia mà?”

“Ca còn nói!” Cao Yên banh khuôn mặt nhỏ, tức giận đến mức muốn đấm hắn ta, “Vì sao lúc trước ca không nói cho ta biết, vốn Cố Trạng Nguyên không biết đánh đàn? Rõ ràng là ca biết hết!”

Cao Lẫm sửng sốt một chút, ngay sau đó phủ nhận: “Ta không biết.”

“Ca lừa người!” Cao Yên chắc chắn là hắn ta biết, lại còn bởi vì biết, nên mới cố ý theo ý muốn của nàng ta, mang theo Cố Thiệu đi đến con đường kia. Bây giờ nhớ lại, Cao Yên vẫn còn cảm thấy tức giận, “Rốt cuộc là ca nghĩ như thế nào, ngay cả muội muội ruột thịt của mình cũng không giúp?”

“Không phải ta giúp muội rồi sao?”

“Vậy còn không bằng ca không giúp!”

Hai huynh muội này tranh tới tranh lui, lại không nói được cái gì rõ ràng, nói đến nói đi chẳng qua cũng chỉ là mấy câu như vậy. Cao Lẫm vì không để rơi mất nhược điểm, làm thế nào cũng không chịu thừa nhận rằng mình biết sự việc kia. Cao Yên vốn là vì vấn tội, kết quả cố tình người có tội lại không nhận, có thể nghĩ được nàng ta tức giận đến mức nào.

Hai người cãi tới cãi lui, kết quả cãi nhau thành công đưa trưởng công chúa tới. Trưởng công chúa tới nơi, hai huynh muội lập tức ngừng lại.

“Sao không cãi nữa?” Trưởng công chúa bước vào phòng, khi nhìn lướt qua hai huynh muội, mặt như sương lạnh.

Hai người bọn họ đâu còn dám lỗ mãng.

Tuy rằng trưởng công chúa thương con trai con gái, nhưng quy củ nên có thì vẫn không thể thiếu được. Cho dù là Cao Lẫm hay là Cao Yên, ngày thường có thể nhõng nhẽo với trưởng công chúa, nhưng tới khi trưởng công chúa tức giận, lại chỉ có thể làm rùa đen rụt đầu.

Không khí trong phòng, lập tức trở nên cứng lại.

Sau một lúc lâu, chờ đến sau khi trưởng công chúa ngồi xuống, Cao Yên nhìn sắc mặt nương của nàng ta khoan khoái một chút, lúc này mới vội vàng đi lên giải thích, ngập ngừng nói: “Nương, chuyện này không thể trách con gái, muốn trách thì phải trách nhị ca!”

Cao Yên chỉ vào Cao Lẫm, lập tức trở nên tự tin: “Ca ấy biết rõ Cố Trạng Nguyên không biết đánh đàn, còn để con gái ở trong đình đánh đàn rồi dẫn Cố Trạng Nguyên đến, nương ngài nói xem, ca ấy có rắp tâm gì chứ? Huynh muội ruột thịt cùng một nhà, thế mà lại bẫy nhau như vậy, có còn một chút tình cảm huynh muội nào hay không?”

Cao Lẫm bị nàng ta trả đũa mà sợ ngây người. Tiểu muội của hắn ta, từ khi nào lại vô lý vô cớ như vậy?

Cao Lẫm ngơ ngác mà nhìn chằm chằm vào Cao Yên, Cao Yên lại trừng hắn ta một cái, tiếp tục nói: “Bây giờ con tìm ca ấy tới hỏi cho rõ ràng chuyện này, kết quả thế mà nhị ca lại không thừa nhận, quả thật là tức chết con!”

Trưởng công chúa nghe vậy, liếc nhìn về phía con trai thứ hai: “Có việc thế này sao?”

Cao Lẫm há miệng thở dốc, một hồi lâu mới nói: “Con trai… Con trai đúng thật là có biết Cố Trạng Nguyên không biết đánh đàn nhiều.”

“Đâu phải là không biết nhiều, rõ ràng là dốt đặc cán mai!” Đổi lại là người hơi hiểu một chút, đều sẽ không đi ngang qua mà không nghe thử, Cao Yên nghĩ đến sự tình ngày ấy, còn cảm thấy ngực bị nghẹn một hơi. Tuy nhiên, việc này cũng không thể trách Cố Trạng Nguyên, muốn trách thì trách nhị ca!

Nếu không phải bởi vì lần này bên cạnh có người lại nhắc tới Cố Thiệu với nàng ta, dẫn tới Cao Yên không kìm nén được lại phái người tra xét một chút, sao có thể biết sai sót ở chỗ này?

Hai huynh muội, một thì tức giận, một thì khổ mà không nói nên lời.

Sau khi trưởng công chúa nghe cũng gần đủ rồi, thì đều phạt cả hai người, đều là cấm túc mười ngày.

Cao Yên không thể tin được mà nhìn về phía nương của nàng ta, đang muốn biện giải cho bản thân mình, Cao Lẫm bên kia đã ngăn cản nàng ta lại trước một bước, nói với trưởng công chúa: “Nương yên tâm, hai huynh muội chúng con bảo đảm sẽ thành thành thật thật mà ở trong phòng hết mười ngày.”

Cao Yên không phục mà nhéo lấy cánh tay của hắn ta một cái, chính hắn ta đồng ý cấm túc, cũng đừng kéo nàng ta theo chứ.

Cao Lẫm quay đầu lại, trừng mắt nhìn muội muội không bớt lo này một cái. Lại tiếp tục ồn ào nữa, không chừng sẽ bị trừng phạt càng nặng hơn. Muội muội này, khi nào mới có thể nhớ lâu một chút vậy chứ, ngây thơ đến mức như thế này, Trạng Nguyên lang người ta sao có thể nhìn trúng?

Sau khi rời khỏi viện của con gái, trưởng công chúa cũng suy nghĩ đến chuyện này.

Khác với lo lắng của Cao Lẫm, trưởng công chúa lại cảm thấy, nếu Cố Trạng Nguyên này là một kẻ biết tốt xấu, nhất định sẽ hiểu rõ ai thích hợp với hắn hơn. Vốn dĩ trưởng công chúa đã đang dao động không ngừng, nhưng quan sát trong khoảng thời gian này, bỗng nhiên bà ta cảm thấy, Trạng Nguyên lang có xuất thân không hiển hách này có vẻ cũng không tồi. Tuấn tú lịch sự, cũng dễ nắn bóp, nếu thật sự việc thành, ít nhất hắn bị đè dưới uy thế của phủ trưởng công chúa, nhất định sẽ không dám bắt nạt Yên Nhi.

Vả lại, cũng là điều quan trọng nhất, đó là Thánh Thượng thích Trạng Nguyên lang này.

Vậy là đủ rồi.

Trưởng công chúa nghĩ sơ trong chốc lát, liền hạ quyết tâm. Xem ra, khi bà ta tiến cung phải đến chỗ Thánh Thượng bên đó nói chuyện một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!