Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 274: Chương 273:

Chương 273:

Sau khi Trịnh tiên sinh rời đi, căn nhà kia của Cố Thiệu xem như hoàn toàn trở nên quạnh quẽ, có đôi khi bản thân Cố Thiệu quay về nhà, cũng cảm thấy bên trong trống rỗng đến dọa người.

Tuy nhà không tính là to, nhưng dù không to thì cũng có mấy gian phòng, cộng thêm một cái sân lớn nữa. Một mình Cố Thiệu ở nơi này, nghe nhà bên cạnh ngẫu nhiên truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn từ nhà người khác, trong lòng vẫn có chút mất mát.

Cũng không biết cha nương bọn họ, có thể đến đây hay không nữa.

Ngày nào cũng cô đơn như vậy, cũng chỉ có khi nghỉ tắm gội đến phủ thượng thư vấn an Hồ lão phu nhân một chút, hoặc là Trịnh Gia Thụ sẽ mang theo mấy người Trương Nhược Linh tới chỗ này của Cố Thiệu chơi một chuyến. Nhờ phúc mấy người này, mỗi ngày bọn họ đều ở bên ngoài thổi phồng, ấn tượng đối với Cố Thiệu ở trong lòng không ít ăn chơi trác táng của kinh thành, đều là không tồi. Ít nhất so với Chu Bá Kỳ cứ nghiêm mặt mãi, thì Trạng Nguyên lang Cố Thiệu có thể cùng chơi với Trịnh Gia Thụ bọn họ, thật sự là dễ thân hơn nhiều.

Mấy người ồn ào nhốn nháo, xem như tạm thời làm cái nhà này trở nên náo nhiệt hơn. Tuy nhiên Cố Thiệu cũng nhớ kỹ lời dặn của Trịnh tiên sinh trước khi rời đi, cũng không dám chơi cùng bọn họ đến mức điên cuồng.

Một ngày này, trôi qua cũng rất nhanh.

Khi có công việc, Cố Thiệu liền vào trong cung vui sướng chia sẻ những câu chuyện mới cùng Thánh Thượng; khi không có công việc, thì một mình ở bên trong Hàn Lâm Viện lăn lộn qua ngày giết thời gian.

Lần này Lỗ Tề Lâm cũng đã học ngoan, sẽ không dễ đối đầu với Cố Thiệu nữa. Đối với việc này, Cố Thiệu cảm thấy vui mừng. Điều duy nhất đáng giá cho Cố Thiệu để bụng, đó là chỗ Thánh Thượng, cơ mà Thánh Thượng bên kia cũng còn dễ đối phó, chỉ cần tốn chút tâm tư, đi thu thập một vài câu chuyện dã sử là được.

Đôi khi nghe dã sử chán rồi, Cố Thiệu sẽ còn nói với Thánh Thượng một vài thoại bản thú vị. Dù sao trong bụng Cố Thiệu trữ hàng nhiều, Thánh Thượng muốn nghe thể loại gì, hắn sẽ có thể loại đấy. Thường xuyên qua lại, quân thần hai người ở chung dần dần hòa hợp, thậm chí có đôi khi kể chuyện xưa xong, Thánh Thượng còn càu nhàu với Cố Thiệu nữa.

Bởi vì Thánh Thượng phát hiện, Trạng Nguyên lang là một người cực kỳ đáng tin cậy!

Không có lý do gì, ông ta chỉ là cảm thấy như vậy. Nguyên nhân chính là vì như thế, có khi Thánh Thượng gặp chuyện gì đó, khi mà trong lòng thật sự không nhịn được nữa, muốn nói ra vài câu, đều là nói ra trước mặt Cố Thiệu.

Dù sao Trạng Nguyên lang cũng sẽ không nói ra ngoài.

Thế cho nên, Cố Thiệu không cẩn thận một cái, đã nghe được không ít bí mật mới.

Ví dụ như, Đại Lý Tự Khanh Hồng đại nhân được xưng là đoan chính cương trực, thật ra là một vua nịnh nọt, lại còn không biết vỗ mông ngựa cho tốt, vừa trực tiếp lại vừa không có nội hàm, mỗi lần sổ con của hắn ta được trình lên, đều khiến cho Thánh Thượng xem đến vô cùng bất đắc dĩ, thầm bảo người này thật vô dụng, vỗ mông ngựa cũng không vỗ cho tốt; lại có, Lễ Bộ thị lang Trần đại nhân nổi tiếng là ngưỡng mộ thê tử ở kinh thành, thật ra cũng không phải là ngưỡng mộ thê tử, mà là thê quản nghiêm, sợ vợ muốn chết, cố tình còn không quản được nửa người dưới; lại có Thạch hàn lâm kia ở Hàn Lâm Viện, keo kiệt đến mức làm người ta giận sôi, một cái áo trong mặc năm sáu năm còn luyến tiếc đổi, đối xử với ai cũng là keo kiệt bủn xỉn, lu gạo thấy đáy mới có thể móc tiền ra để thê tử đi ra bên ngoài mua thêm một chút, keo đến mức như vậy, ngay cả người nhà ông ta cũng không nhịn ông ta được…

Mỗi lần Cố Thiệu nghe đến mấy cái này, vẻ mặt lù lù bất động, trong lòng lại sóng gió mãnh liệt. Thật không nghĩ tới, thế mà bọn họ lại là đại nhân như thế.

Mấy chuyện này nghe rất là kích thích, tuy nhiên Cố Thiệu cũng âm thầm cảnh giác bản thân mình, tuyệt đối, tuyệt đối không thể để mình sau này cũng biến thành một trong những người bị Thánh Thượng chửi thầm!

Ngày hôm nay, Cố Thiệu theo lệ kể chuyện xong, lại kể một thoại bản về một tiểu thư khuê các và tú tài nghèo túng cùng nhau bỏ trốn vì tình, vốn nên thức thời mà lui xuống, không nghĩ Thánh Thượng lại đột nhiên gọi hắn lại.

“Trạng Nguyên lang à, trẫm nhớ nhà ngươi là ở phủ Trấn Giang, có phải hay không?”

Cố Thiệu dừng một chút, rồi sau đó nói: “Hoàng Thượng thánh minh, đúng là thần có xuất thân từ phủ Trấn Giang.”

Hoàng Thượng giống như là mở ra máy hát, lại hỏi: “Vậy trong nhà ngươi còn có những ai?”

“Trong nhà có cha nương, còn có một đôi đệ muội.”

Hoàng Thượng chớp mắt, thì ra thật sự không có thê tử! Đang muốn vỗ đùi nói với Cố Thiệu, ở chỗ ông ta có một người cực kỳ thích hợp để chọn, nhưng lời nói đến bên miệng, vẫn ngừng lại trước, ma xui quỷ khiến mà lại hỏi một câu: “Trẫm thấy Trạng Nguyên lang cũng tới tuổi rồi, sao mà lại chưa thành thân, chẳng lẽ là còn chưa có người ái mộ à?”

Cố Thiệu ngượng ngùng mà cúi đầu một chút: “Thần có một vị hôn thê, chỉ là bởi vì muốn thi khoa cử, chậm trễ hôn sự.”

“Vị hôn thê?!” Hoàng Thượng trợn tròn mắt, chuyện này trưởng công chúa không nói với ông ta mà!

Cố Thiệu kinh ngạc với phản ứng của Thánh Thượng, nhưng vẫn nói: “Đúng là có một vị hôn thê, trong nhà thần không có tài sản gì, trước kia được gia đình vị hôn thê tiếp tế rất nhiều.”

Thì ra là như thế này, Hoàng Thượng nghe Cố Thiệu nói xong, không khỏi nhớ tới một thoại bản lúc trước đã được kể, trong số đó có một câu chuyện, chính là Trạng Nguyên lang vì quyền mà vứt bỏ người vợ tào khang. Lúc ấy Hoàng Thượng nghe, thật sự nghiến răng nghiến lợi với Trạng Nguyên lang trong thoại bản kia, hận không thể bắt hắn ta lại rồi đánh chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!