Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 275: Chương 274:

Chương 274:

Còn may, Trạng Nguyên lang chó má kia chỉ ở trong thoại bản thôi. Trạng Nguyên lang của ông ta vẫn sáng trong trước sau như một, sáng trong như minh nguyệt, học phú ngũ xa, vừa chính trực vừa khiến người ta yêu thích, không phải Trạng Nguyên bình thường có thể so sánh được. Hoàng Thượng nhất thời cảm thấy may mắn, lại vừa lòng với sự cơ trí của bản thân mình, đã hỏi trước một chút, nếu nói lời tiếp theo nữa chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao? Tuy rằng ông ta thích tác hợp uyên ương, nhưng cũng không thích đtác hợp loạn gậy đánh uyên ương, miễn cho biến thành một đôi oán ngẫu.

Ban đầu khi trưởng công chúa tới tìm ông ta, Hoàng Thượng còn cảm thấy chuyện này khá tốt, nhưng hôm nay biết Cố Thiệu đã có vị hôn thê, Hoàng Thượng liền lập tức buông tha cho suy nghĩ lúc trước, nhân tiện còn oán trách trưởng công chúa một chút, cảm thấy chuyện này bà ta làm thật không tốt.

Sao lại không hỏi thăm gì hết đã qua đây nói rồi? Lần tới nhất định phải hung hăng mà phê bình bà ta một trận!

Cho nên, chuyện tứ hôn này, cứ như vậy mà không giải quyết được gì. Đối tượng bị tứ hôn Cố Thiệu đây, từ đầu đến cuối cũng không biết tình hình.

Cố Thiệu còn đang kỳ quái vì sao Thánh Thượng lại đột nhiên hỏi đến cái này, nhưng đợi một lúc lâu, cũng không thấy Thánh Thượng hỏi thêm gì nữa, cuối cùng chỉ có thể quy kết là vì Thánh Thượng tò mò, hỏi nhiều vài câu, không có gì ý khác. Sau khi nói xong hai câu, đương nhiên là Cố Thiệu đi ra khỏi Thái Cực Điện.

Hôm nay còn là một ngày đặc biệt, không liên quan gì đến việc vào cung, mà là ngày trong triều phát bổng lộc.

Tính toán đâu ra đấy, Cố Thiệu vào Hàn Lâm Viện đã hơn một tháng rồi.

Hai ngày trước hắn đã biết ngày hôm nay sẽ được phát bổng lộc, mấy người Hàn Tử Lãng vẫn luôn thảo luận về việc này khi tan làm. Hàn Tử Lãng là một người không thiếu tiền, tuy nhiên dù sao bổng lộc của mình cũng khác với tiền trong nhà cho, đó là tâm huyết của mình, người khác so ra đều kém.

Cố Thiệu ở bên cạnh nghe cũng ngứa lòng, muốn gia nhập vào bọn họ, nhưng lại không muốn bị nói ra số bổng lộc trước. Bổng lộc của mình, hắn muốn giữ lại một chút trì hoãn, cũng giữ lại một chút chờ mong. Lỡ như rất cao thì sao?

Nhìn bọn họ nói thì có vẻ rất cao, lúc trước khi nói chuyện phiếm với Trịnh thượng thư, hình như đối phương cũng nhắc tới, Hộ Bộ thu không đủ chi, một phần nguyên nhân rất lớn chính là bởi vì phải nuôi quan. Quan nhiều, mà quan bổng cũng cao, thế cho nên gánh nặng của triều đình quá lớn.

Ban đầu Cố Thiệu còn không coi đây là một chuyện, bây giờ bản thân mình đã trở thành một trong số những quan lại này, không nhịn được mà bắt đầu lặng lẽ chờ mong, hắn rất mong quan bổng này cao đến dọa người cơ!

Mang theo nỗi niềm chờ mong này, Cố Thiệu nghênh đón khoản bổng lộc đầu tiên trong cuộc đời của mình. Nhét ở bên trong xiêm ý rồi mang về nhà, còn chưa ngồi xuống giường, Cố Thiệu đã gấp không chờ nổi mà đổ đồ vật ra.

Tất cả đều là tiền, còn có gạo thóc linh tinh đã bị Cố Thiệu đặt ở một bên. Cố Thiệu hiếm lạ mà ngồi ở trên giường đếm đi đếm lại, đếm nửa ngày, phát hiện thế mà ở đây có tới khoảng mười quan (một nghìn đồng tiền)! Mười quan đó, nói nhiều thì không nhiều, nhưng tuyệt đối không phải là ít.

Bây giờ Cố Thiệu ở trong hẻm Đông Thanh, hoàn toàn không cần tiêu tiền gì nhiều. Quần áo đệm chăn gì đó đã đặt mua hết ngay từ đầu, trong nhà còn có rất nhiều nguyên liệu Hồ lão phu nhân cho, đến nay còn chưa từng động vào, cũng không lo không có quần áo để mặc. Lâu lâu khi tiến cung, còn có thể được chút ban thưởng, tuy rằng không tiện bán đi, nhưng cũng là một khoản thu vào phải không?

Bây giờ khoản hắn cần phải chi tiêu, chắc cũng chỉ là ba bữa cơm mỗi ngày.

Cố Thiệu trầm tư trong chốc lát, nhìn lại số tiền nặng trĩu này, bỗng nhiên dâng lên vô hạn hào hùng: Mua xe ngựa! Bây giờ hắn đã có tiền, mua!

Hệ thống không cho hắn, vậy thì hắn sẽ tự mua! Nghĩ thôi đã cảm thấy kích động, thậm chí Cố Thiệu đã xoa tay hằm hè, chuẩn bị đến nơi bán ngựa xem một chút.

Hắn lập tức đứng lên, đang muốn muốn ra cửa, bỗng nhiên hệ thống thò đầu ra, âm thanh vẫn thiếu đánh như bình thường: “Xúc động tiêu phí là không được, khuyên ký chủ vẫn nên bình tĩnh lại một chút trước đi.”

Cố Thiệu híp mắt lại: “Làm gì?”

Hắn cảm thấy hệ thống không thể nhìn hắn được sống tốt, biết hắn muốn mua xe ngựa liền ghen ghét ở bên cạnh.

Hệ thống liếc nhìn Cố Thiệu một cái, cảm thấy dường như người này là một tên ngốc: “Ký chủ, ngươi có biết một con ngựa được bán với giá bao nhiêu không?”

Cố Thiệu chớp mắt, cuối cùng nhìn nhìn bổng lộc của mình, huênh hoang nói: “Cũng không đến mức không mua nổi đi?”

Bây giờ hắn chính là kẻ có tiền.

“A.” Hệ thống dần dần khinh thường, “Nếu như ngươi muốn mua ngựa, đúng là loại ngựa tầm thường cho dân dùng thôi, giá cũng sẽ thấp hơn một chút. Tuy nhiên mặc dù giá cả có thấp, cũng phải từ mười quan trở lên. Đấy còn chỉ là một con ngựa thôi, trừ ngựa đi, lại còn phải thêm cái xe, còn phải thêm cả mã phu nữa, nếu không thì tự ngươi đánh xe à?”

Cố Thiệu sửng sốt. Chỉ một con ngựa tầm thường đã phải tiêu tốn một tháng bổng lộc của hắn, nếu lại còn xe, lại còn thêm xa phu nữa, vậy chẳng phải là hắn…

Hệ thống châm chọc mỉa mai: “Không cần hoài nghi, chính là không mua nổi. Ngươi chỉ nhìn vào mười quan tiền này, sao không tính thử xem chi tiêu một tháng của ngươi về sau đi? Tiền này đủ nuôi ngựa nổi không? Nuôi nổi người hầu không? Mặc dù nuôi nổi, ngươi không cần tiết kiệm tiền hả? Không có tiền tiết kiệm, sau này lấy cái gì mà nuôi gia đình, người một nhà uống gió Tây Bắc à, ngươi đồ ngu xuẩn!”

Ban đầu Cố Thiệu còn suy nghĩ lại, sau đó nghe lời nói của hệ thống dần dần trở nên bén nhọn, lời trong lời ngoài đều là ý trào phúng hắn không có đầu óc, lập tức thẹn quá thành giận: “Toàn là nói bậy! Ta… Ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!