Chương 275:
Hắn ôm tiền, dậm chân hai cái trước ngạch cửa, cuối cùng không cam lòng mà quay trở về. Không mua thì không mua thôi, bây giờ hắn không mua cũng không phải là bởi vì mấy lời nói của hệ thống, mà là chính bản thân hắn không muốn mua, hừ!
Chỉ bởi vì những câu nói kia, đêm đó Cố Thiệu vẫn luôn không quan tâm lại với hệ thống, đơn phương bắt đầu chiến tranh lạnh.
Hệ thống biết rõ ràng việc này ở trong lòng, hoàn toàn cũng không muốn phản ứng lại với đồ thiểu năng trí tuệ. Không nói lời nào thì không nói lời nào, nó còn được thanh tĩnh nữa.
Lại qua hơn một tháng, Cố Thiệu dần dần đứng vững gót chân ở Hàn Lâm Viện, bởi vì Thánh Thượng thường xuyên triệu kiến, làm hắn gần như trở thành một trong số những người đứng đầu Hàn Lâm Viện.
Tuy nhiên, ngược lại Cố Thiệu không có cảm giác gì với việc này cả.
Hắn mới không muốn trở thành người đứng đầu gì đó đâu, theo như lời hệ thống nói, kiểu người đi đầu như thế, bình thường đều là pháo hôi. Tuy rằng Cố Thiệu không biết pháo hôi là cái gì, tuy nhiên hệ thống đã lấy Chu Bá Kỳ làm ví dụ, Cố Thiệu liền lập tức hiểu được một chút.
Sau khi lấy được bổng lộc tháng này, lần đầu Cố Thiệu đến chỗ bán ngựa đi dạo một vòng, cuối cùng phát hiện —— giống như hệ thống đã nói vậy, số tiền kia của hắn, cũng chỉ có thể mua một con ngựa tầm thường đến không thể tầm thường hơn, lại còn thêm xe với lại mã phu, đó cũng là một khoản tiền khá cao. Huống chi, đó còn không phải mua hết là xong việc, sau khi mua xong, tháng nào cũng phải chi ra một khoản.
Cố Thiệu sờ túi tiền, cuối cùng hèn mọn mà rời đi.
Vẫn nên tích cóp tiền trước đi.
Số tiền ban đầu mang đến khi lên kinh, còn có tiền thắng chọi gà ở viện ngoại ô kinh thành, bởi vì lúc trước thêm vào để sắm sửa cho căn nhà nên đã dùng gần hết rồi. Hắn bây giờ, vẫn nên tỉnh táo lại một chút đi.
Hệ thống tiểu rác rưởi kia, tuy rằng nói không dễ nghe, nhưng tóm lại vẫn là không nói sai. Cho dù bổng lộc của quan viên Đại Tề cao hơn, nhưng chỉ dựa vào bổng lộc, đúng thật là có hơi khó xử bản thân mình, nếu không như thế, vị Thạch hàn lâm kia cũng sẽ không đến mức mặc một chiếc áo trong thật nhiều năm, đối với người trong nhà của mình còn keo kiệt đến muốn chết.
Vậy thì thiếu tiền cỡ nào chứ. Có lẽ Hàn Lâm Viện, vốn dĩ chính là một nơi nghèo.
Có một vết xe đổ, Cố Thiệu càng hiểu được rõ ràng hơn: Hắn đúng thật là, cần phải tích cóp tiền.
Khi Cố Thiệu đi ngang qua tửu lầu, suy nghĩ này có hơi dao động một chút. Mùi thức ăn ở bên trong gợi lên sự thèm ăn của hắn, làm Cố Thiệu lại ngo ngoe rục rịch thêm một lần.
Muốn đi ăn, nhưng mà… trên tay hắn không có bao nhiêu tiền, phải tiêu tiết kiệm một chút.
Nghĩ đến lời dặn của Trịnh tiên sinh trước khi hắn vào Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu không nhịn được mà cười khổ một tiếng, cần kiệm à? Ngược lại hắn rất muốn xa xỉ, chỉ tiếc không xa xỉ được, nhất định phải cần kiệm, tích góp tiền nuôi gia đình, đây cũng là một việc lớn.
Khi Cố Thiệu đang suy sụp, không biết từ khi nào bỗng nhiên có một đoàn người đi đến. Nhìn thấy Cố Thiệu, người cầm đầu dừng một chút, chợt ánh mắt sáng lên, vội vàng vỗ người bên cạnh.
Nam tử ở bên cạnh nàng ta không rõ nguyên do mà nhìn qua, cuối cùng nhìn thấy Cố Thiệu ở trước tửu lầu. Bị muội muội tạo áp lực, hắn ta không thể không tiến lên, lên tiếng chào hỏi: “Cố đại nhân!”
Cố Thiệu quay đầu lại, khi nhìn thấy người nọ, khóe miệng không nhịn được mà co quắp. Đây không phải là nhị công tử Cao gia lần trước mãi không cho hắn đi thay quần áo ư?
Cố Thiệu khách khí mà chào hỏi.
Cao Yên thấy hắn không nhìn phía mình, vội vàng ở phía sau véo nhị ca nàng ta một cái. Cao Lẫm hít vào một ngụm khí lạnh, ngay sau đó vội vã nói: “Đúng rồi, đây là tiểu muội muội nhà ta.”
Cố Thiệu lại mỉm cười chào hỏi: “Chào Cao cô nương.”
“Chào… Chào Cố đại nhân.” Bỗng nhiên nhìn thấy người mình vừa ý cười rất dịu dàng với mình, tuy là tâm cao khí ngạo như Cao Yên, cũng có chút không đỡ được, sau khi vui mừng mà đáp lại một câu, lại lập tức đỏ mặt, giương mắt nhìn Cố Thiệu một cái xong, rồi lại lập tức cúi đầu xuống.
Trong lòng Cố Thiệu hoảng sợ.
“Hệ thống, trên mặt ta không có thứ gì chứ?”
Hệ thống trả lời không có tình cảm gì: “Không có.”
“Ta luôn cảm thấy cô nương Cao gia này có chút, quái quái.” Là không thích hắn ư? Nếu không sao lại không nhìn thẳng vào hắn chứ, Cố Thiệu không thể hiểu được.
Hệ thống thấy thế cũng là thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tuy rằng tiểu cặn bã Cố Thiệu này có đôi khi cũng sẽ làm nó tức chổng vó, nhưng lúc này, hệ thống lại cảm thấy, hắn thiểu năng trí tuệ rất đúng lúc.
Hai huynh muội Cao gia gặp được Cố Thiệu, tất nhiên không muốn cứ vậy dễ dàng mà rời đi: “Cố đại nhân đang định đi đâu thế?”
“Đến chỗ bán ngựa đằng kia xem một chút.”
“Thì ra là Cố đại nhân là đi xem ngựa à.” Cao Lẫm bắt đầu hàn huyên, “Thật ra ta cũng có quen biết mấy tiểu thương, ngựa trong tay họ đều không tồi, nếu Cố đại nhân muốn mua, quay đầu lại ta sẽ giới thiệu bọn họ cho huynh.”
“Để nói sau đi, còn chưa quyết định muốn mua nữa.”
Cố Thiệu nói xong thì muốn tìm cái cớ để cáo từ.
Nhưng hai huynh muội Cao gia sao có thể thả hắn đi như vậy? Đặc biệt là Cao Yên, nàng ta càng nhìn mặt Cố Thiệu, càng cảm thấy vui mừng trong lòng, không nhịn được muốn ở chung cùng hắn nhiều thêm một lát, cho nên bảo ca ca làm chủ, mời Cố Thiệu vào bên trong ăn một bữa cơm.
Sao Cố Thiệu lại không biết xấu hổ, huống chi hắn cảm thấy hai huynh muội này đều không được bình thường lắm, cho nên nhanh chóng từ chối.
Đẩy qua đẩy lại, Cao Yên dần dần có chút mất kiên nhẫn: “Cố đại nhân cứ từ chối mãi, là đang ghét bỏ hai huynh muội chúng ta hay sao?”