Chương 276:
Đột nhiên, trước mặt Cố Thiệu Cao cô nương nói một câu bất ngờ như vậy, khiến cho Cố Thiệu có hơi không phản ứng kịp.
Cao Lẫm cũng vội vàng kéo muội muội một phen, sợ nàng ta lại kiêu căng như ngày thường ở ngay trước mặt Cố Thiệu.
Cao Yên cũng ý thức được bản thân mình không nên nói câu như vậy, nhưng mà nàng ta không nhịn được, tính cách đã như thế, không thích có người làm trái với nàng ta, cho dù là người trong lòng cũng không được.
“Cố đại nhân, mới vừa rồi là ta nói quá lời.” Cao Yên nhìn về phía Cố Thiệu một lần nữa, cắn chặt răng, “Không bằng Cố đại nhân cho hai huynh muội chúng ta một cơ hội, để hai huynh muội chúng ta bồi tội với Cố đại nhân, như thế nào?”
“Đúng vậy, đúng vậy, ta thấy dáng vẻ của Cố đại nhân đây có vẻ cũng chưa dùng cơm chiều, không bằng cùng nhau tiến vào, rượu Mi Thọ trong Trích Nguyệt Lâu này, chính là tuyệt nhất kinh thành!”
Cố Thiệu do dự, hắn và người nhà họ Cao, có thân thiết như vậy sao?
Hắn thì không muốn đi, nhưng mà thấy hai người này nhiệt tình như vậy, nếu hắn lại từ chối, vậy chẳng phải là không biết tốt xấu? Cứ thế một lát sau, Cố Thiệu mới gật đầu một cái.
Trong lòng Cao Yên vui vẻ, đang muốn tiến lên với Cố Thiệu, bỗng nhiên phía sau lại truyền đến một giọng nói vui sướng lại hồn hậu:
“Thiệu ca nhi!”
Giọng nói này… thân thể Cố Thiệu cứng đờ, mang theo sự chờ đợi khó có thể miêu tả, chậm rãi xoay người.
Cao Yên cũng nhận thấy Cố Thiệu có gì đó không ổn.
Nàng ta lần theo âm thanh quay đầu nhìn qua, chỉ thấy bên đó ngừng lại ba chiếc xe ngựa, bên cạnh xe ngựa cũng đứng rất nhiều người. Người vừa lên tiếng gọi Cố Thiệu là một phụ nhân trung niên, thân hình có chút nhỏ gầy, nhưng cả người lại trông rất có sức sống, nhất là bây giờ, chống eo đứng đó, hai mắt như muốn phát ra ánh sáng. Bên cạnh bà còn có một người nam nhân trung niên, làn da hơi ngăm đen, nhưng ngũ quan lại mơ hồ có chút giống với Cố Thiệu. Đi theo bên cạnh bọn họ còn có hai đứa nhỏ, bé trai và Cố Thiệu, nhìn qua cũng có chút giống, bé gái đứng bên cạnh kia, hơi nhỏ hơn một tí, khuôn mặt mũm mĩm, có mấy phần ngây thơ.
Đây là một gia đình. Cao Yên không ngốc, trong nháy mắt liền đoán được mối quan hệ của bọn họ với Cố Thiệu.
Còn hai người nam nhân đứng phía sau, người trẻ tuổi hơn có lẽ khoảng bốn mươi tuổi, người già hơn thì đầu tóc đã điểm chút hoa râm. Hai người đều mặc một bộ thanh sam, nhìn qua chính là cách ăn mặc của văn nhân. Cao Yên đã cho người điều tra Cố Thiệu, biết hắn có hai vị tiên sinh ở huyện Kim Đàn. Một vị là Văn Thắng Công nổi tiếng lâu đời trong vùng, nghe nói đó là một bậc thầy về thi họa, vô cùng quan tâm chăm sóc cho vị đệ tử thân cận này; một vị là em trai ruột của Hộ Bộ Thượng Thư Trịnh đại nhân, là bạn cũ của Tấn An tiên sinh – Viễn An tiên sinh.
Có lẽ, hai vị trước mặt này chính là tiên sinh của Cố Thiệu.
Nếu chỉ có những người này thì Cao Yên cũng không cảm thấy vấn đề gì, chỉ là… Nàng nhìn thoáng qua, trong đám người còn có một đôi mẹ con. Nhưng ánh mắt cô nương kia nhìn về phía Cố Thiệu, làm Cao Yên cảm thấy cực kỳ quen thuộc.
Ánh mắt kia, cực kỳ giống lúc nàng ta nhìn Cố Thiệu.
Cao Yên yên lặng siết chặt nắm tay.
Trong lúc hoảng hốt, Cao Yên liền nhìn thấy Cố Thiệu trước mặt bước nhanh về phía bên kia, nghẹn ngào kêu cặp vợ chồng trung niên: “Cha, nương, sao mọi người lại đến đây?”
Lúc nhìn thấy bọn họ, Cố Thiệu có chút ngơ ngác.
Dù sao lúc trước khi hắn gửi tin cho người nhà xong cũng không nhận được tin tức gì, ngay lúc Cố Thiệu vốn tưởng rằng cha nương sẽ không đến Kinh Thành, lại đột nhiên nhìn thấy bọn họ, thực sự là còn khiến người ta kinh hỉ hơn hai chữ kinh hỉ.
Trần Kim Liên nhìn con trai, hạnh phúc đến nổi không biết làm thế nào mới tốt: “Bọn ta cùng với hai vị tiên sinh của con cùng đi đến đây, lúc trước muốn nói sớm với con một tiếng, nhưng tiên sinh con nói không cần nên chúng ta cũng không nói với con nữa. Vừa rồi bọn ta còn định đi thẳng đến chỗ ở của con luôn, ai ngờ từ xa lại nhìn thấy một người có bóng lưng rất giống con, lại gần mới biết, đây chẳng phải là Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta sao!”
Trần Kim Liên rất hài lòng với ánh mắt vô cùng tốt của bản thân: “Ôi ta đã nói mà, vẫn là hai mắt ta tốt, liếc mắt một cái là nhận ra Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta,”
Trần Kim Liên vẫn giống như bình thường ở thôn Thượng Táo, nói chuyện vô cùng lớn, lại cực kỳ thô lỗ. Bà đã quen làm việc đồng áng, sức lực vô cùng tốt, ở thôn Thượng Táo là không ai sánh bằng, cũng giống như con người bà, khiến người ta nghe một lần là khó quên.
“Con cũng nhìn ra được!” Thấy nương nói như vậy, Cố Lễ cũng không chịu thua kém mà lớn tiếng nói thêm, mặc dù cậu nhóc cũng không có nhìn ra.
Cố Tiểu Muội đứng bên cạnh hắn, kéo quần áo Cố Thiệu, ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn hắn: “Tiểu Muội cũng nhận ra.”
Cố Thiệu sờ bím tóc nhỏ của cô bé, thuận tay ôm cô bé vào lòng.
Xóc thử hai lần, hắn liền phát hiện Tiểu Muội đã thêm không ít thịt, trên tay cũng mũm mĩm hơn.
“Nặng.” Cố Thiệu nghiêm túc nhận xét.
Tiểu Muội vui đến cong cả mắt, vội vàng ôm chặt cổ ca ca, xấu hổ đem khuôn mặt nhỏ chôn chặt vào trong. Thật tốt quá, ca ca vẫn còn thích cô bé giống như trước.
Cố Đại Hà không giỏi ăn nói, chỉ đứng bên cạnh không ngừng đánh giá con trai mình: “Cao lớn hơn rồi, nhưng cũng gầy đi nhiều!” Nhưng vẫn trắng như trước! Cũng không khác biệt mấy so với lúc ở nhà.
Trần Kim Liên cũng cảm thấy chua xót trong lòng: “Nhất định là không quen ăn đồ ở Kinh Thành đúng không, đừng sợ, lát nữa nương sẽ hầm canh gà cho con.”