Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 278: Chương 277:

Chương 277:

Cố Thiệu gãi đầu: “Cha nương, thật ra con ở Kinh Thành rất tốt, Trịnh tiên sinh và Hồ lão phu nhân còn có Trịnh đại nhân đều vô cùng chăm sóc cho con.”

Trịnh Viễn An tỏ vẻ khinh thường khi nghe hắn nhắc tới mình, dường như cũng không thèm quan tâm đến sự biết ơn của Cố Thiệu.

Cố Thiệu đã sớm quen với những chuyện này.

Sau khi nói qua vài câu, Cố Thiệu lại hành lễ đối với hai vị tiên sinh. Đã lâu rồi không gặp, Cố Thiệu cũng rất nhớ bọn họ, nhất là Tần tiên sinh, rất lâu rồi không thấy, Cố Thiệu nghĩ đến bức thư mà mình viết, vốn cho rằng tiên sinh sẽ không đến, lại không nghĩ đến ông ấy vẫn đến.

Cố Thiệu cảm động trong lòng, tiên sinh vẫn còn nhớ hắn, nếu không sao lại ngàn dặm xa xôi mà đến đây, hai mắt Cố Thiệu chua xót: “Tiên sinh, con…”

Tần tiên sinh trừng mắt nhìn: “Ta cái gì mà ta? Còn không nhanh đưa bọn ta về nhà, chẳng lẽ ngươi muốn ở trên đường mà tâm sự sao!”

Ông không thể chịu được dáng vẻ mít ướt buồn nôn như vậy của Cố Thiệu!

Những lời Cố Thiệu chuẩn bị nói nháy mắt bị đánh tan. Chẳng qua, sự xa lạ sau một thời gian dài không gặp, cũng vì một câu tức giận mắng như vậy mà biến mất sạch sẽ trong một cái chớp mắt.

Quả nhiên hắn vẫn quen lúc tiên sinh mắng hắn. Cố Thiệu bật cười, vội vàng dẫn mọi người về nhà của mình. Lúc đang tính dẫn đường, hắn lại nhìn về phía sau một chút.

Ánh mắt chạm nhau, Cố Thiệu nói với vị hôn thê của mình: “Trở về thôi.”

Chỉ một câu như vậy, trái tim đang treo lơ lửng của Trần Tú Nương lập tức ổn định lại, không còn cảm giác bất an và do dự như vừa rồi nữa.

Lý thị nhìn dáng vẻ này của con gái, trong lòng cảm thấy vô cùng bất lực. Không ai có thể nhìn thấy điều này rõ hơn bà, con gái bà không chỉ rơi vào lưới tình, mà còn hãm vào rất sâu; ngược lại Cố Thiệu, lại giống như không có chút gì là bận tâm. Nếu Cố Thiệu vẫn giống như lúc trước thì Lý thị không có gì phải lo lắng, nhưng hôm nay, Cố Thiệu đã không còn giống ngày xưa.

Trong đầu đầy suy nghĩ, Lý thị dẫn con gái đi lên phía trước theo Cố Thiệu, sự lo lắng này lên đến đỉnh điểm khi nhìn thấy một đôi huynh muội đang đứng trước cửa tửu lầu.

Cố Thiệu cũng vô cùng bối rối, dù sao lúc đầu hắn đã hứa đến tửu lầu ăn cơm với huynh muội Cao gia, kết quả cha nương hắn lại đột ngột đến, bây giờ Cố Thiệu chắc chắn sẽ không lại đến tửu lầu.

Cao Lẫm cũng biết Cố Thiệu không tiện, vì thế quan tâm nói: “Không sao đâu, Cố đại nhân vẫn là đưa bá phụ bá mẫu về trước đi, chúng ta có thể lại hẹn lần sau mà, đúng không Yên Nhi?”

Cao Yên không nói gì, chỉ là nâng cằm nhìn chằm chằm vào Trần Tú Nương ở bên kia.

Người này, nàng ta vô cùng không thích.

Trần Tú Nương từ đầu đến cuối cũng không nói gì, ngoan ngoãn đứng sau Cố Thiệu. Chỉ là vì như vậy, mới khiến Cao Yên càng thêm không thích.

Cao Yên không có mở miệng, Cao Lẫm và Cố Thiệu đều có mấy phần lúng túng, bất quá xấu hổ nhất vẫn là Cao Lẫm, hắn biết, tiểu muội mình lại bắt đầu bản tính kiêu căng của mình.

Đúng là sầu chết người mà.

Cao Lẫm nhịn được, nhưng Trần Kim Liên bên cạnh lại không nhịn được, bà còn đang muốn nhanh chóng quay về nhà để nói chuyện với con trai, ai lại muốn đứng trên đường cái này, lại còn đối mặt với một cô nương mặt thối xa lạ: “Ta nói vị cô nương này, có thể trước nhường đường một chút được không, bọn ta đã đi một đoạn đường dài rồi, dù sao cũng nên để bọn ta trở về nghỉ ngơi trước chứ đúng không?”

Cao Yên nhất thời càng thêm bực bội.

Trần Kim Liên bị nàng ta nhìn như vậy liền lập tức nổi giận: “Vị cô nương này, trên đường lớn liền không thể nhường một chút sao, đây là muốn tức giận với ai chứ?”

Cô nương nhà ai chứ, còn muốn cho Trần Kim Liên bà nhìn sắc mặt sao, cũng không nhìn thử xem con trai bà là ai?!

Cao Yên đỏ mặt, vừa tức giận vừa xấu hổ, cảm thấy mình đã bị mất mặt trước mặt cô nương đó và Cố Thiệu. Nàng liếc mắt nhìn Cố Thiệu, thấy hắn không có phản ứng gì, liền lạnh mặt, không nói gì mà xoay người rời khỏi, trực tiếp bước vào trong tửu lầu.

Cao Lẫm mỉm cười với Cố Thiệu: “Vậy Cố đại nhân, chúng ta lần sau gặp.”

Cố Thiệu ngượng ngùng mỉm cười.

Cao Lẫm thấy thế, mới an tâm rời đi, đuổi theo tiểu muội nhà mình.

“Tính tình cái gì vậy, chẳng lẽ ta nói sai sao? Không phải nàng ta chặn giữa đường sao.” Trần Kim Liên còn cảm thấy không thể hiểu được, cô nương này coi mình là ai chứ? Một người làm nương như bà đều chưa từng đen mặt với con trai mình, sao có thể để một tiểu nha đầu bắt nạt con trai bà được chứ?

Lý thị bên cạnh lạnh lùng nói một câu: “Người sai không phải bà.”

Trần Kim Liên lập tức lấy lại sức lực: “Ta liền biết người sai không phải ta, các ngươi nói xem cô nương kia, cũng không biết là xảy ra chuyện gì, không nói một lời liền rời đi, cô nương ở kinh thành đều như vậy sao?”

Lúc nói những lời này bà liền nhìn sang con trai mình, Cố Thiệu bị câu hỏi này của bà làm hắn có chút bối rối: “Cái này… con cũng không biết.”

Dù sao cô nương trong kinh thành, hắn cũng không gặp bao nhiêu người, làm sao biết được tính tình bọn họ như nào?

Trần Kim Liên nói một tiếng xúi quẩy, rồi thúc giục Cố Thiệu nhanh chóng đi về. Thay vì ở đây vì một cô nương không quen biết mà tức giận, còn không bằng nhanh chóng quay về nhìn thử xem nhà ở mới của con trai! Trên đường đến đây, không biết bà đã suy nghĩ bao nhiêu lần về ngôi nhà mới của con trai, trông như thế nào bà cũng đã nghĩ kỹ rồi, hiện tại liền đi nhìn xem, phòng ở đó có giống như bà tưởng không!

Một đám người đi rất dứt khoát.

Cao Yên bên kia mới vào tửu lầu nghe được tiếng động liền xoay người nhìn thoáng qua, sau khi nhìn thấy một đám người trùng trùng điệp điệp mà rời đi, càng cảm thấy tất cả lửa giận trong lòng đều bị đốt lên, cả người tức giận muốn nổ tung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!