Chương 278:
Lại cứ như vậy mà đi!
Cố tình, bên cạnh lại có tiểu nhị xui xẻo không biết sống chết đi tới hỏi: “Cô nương tới ăn cơm sao?”
“Nói nhảm, đến tửu lầu không ăn cơm thì ta ăn gì?!” Cao Yên lạnh lùng liếc nhìn tiểu nhị một chút, vẻ mặt vô cùng u ám: “Hạ nhân ở tửu lầu các ngươi đều không có mắt nhìn như vậy sao?”
Tiểu nhị bị thái độ của nàng ta làm giật mình, đang muốn nói xin lỗi thì phía sau lại có một vị công tử bước đến. Cao Lẫm cũng nhìn thấy tiểu muội nhà mình trút giận lên người khác, thấy tiểu nhị bị dọa chân tay luống cuống liền vội vàng nói một câu trấn an: “Không sao, ngươi mang chúng ta lên lầu trước đi.”
Tiểu nhị vội vàng gật đầu, không dám tiếp tục hỏi thêm câu vô nghĩa nào, vội vàng dẫn người đi lên phía trước.
Cao Yên vừa đi vừa thở hổn hển. Nàng ta xuất thân đường đường là một huyện chủ, từ nhỏ đến lớn chỉ có người khác nhượng bộ nàng ta, làm gì có chuyện nàng phải nhường người khác? Hôm nay dùng mọi cách để mời Cố thiệu đến tửu lầu dùng cơm đã là vứt bỏ kiêu ngạo rồi, ai mà ngờ được lúc sau lại xảy ra nhiều chuyện tồi tệ như vậy.
Như vậy mà nàng ta còn vui vẻ được thì đúng là bị điên rồi! Không được, đợi lát nữa quay về, nàng ta nhất định phải để mẫu thân nghĩ biện pháp. Vị hôn thê của người ta đều đã đến kinh thành, nếu tiếp tục chờ đợi, chỉ sợ việc hôn nhân đã xong!
Người Cố gia đều không biết suy nghĩ của Cao Yên.
Bọn họ đang đi vòng quanh nhà Cố Thiệu.
Từ sau khi vào nhà, Cố Lễ đã chạy nhảy khắp nơi. Cậu nhóc bị tiên sinh huấn luyện đã lâu, bản tính đã bị đè nén, hiện tại đến địa bàn của đại ca nhà mình, liền bắt đầu không kiêng dè gì.
Trần Kim Liên cùng Cố Đại Hà cũng ở bên cạnh đánh giá, càng xem càng cảm thấy vừa lòng, tuy bà không biết căn phòng bao nhiêu tiền nhưng chỉ cần nhìn vị trí là biết căn nhà này chắc chắn không hề rẻ. Cho dù bọn họ có táng gia bại sản, chắc chắn cũng không đủ để mua. Nghĩ đến vị Trịnh tiên sinh coi trọng Thiệu Ca Nhi nhà bọn họ như vậy, lại nghĩ đến huynh trưởng người ta chính là quan lớn, Trần Kim Liên chớp mắt, đột nhiên nảy ra một suy nghĩ táo bạo…
Cố Thiệu gọi bọn họ mấy lần cũng không nghe họ trả lời, cuối cùng thật sự bất lực, vừa lúc đi dâng trà cho hai vị tiên sinh cùng mẹ con Lý thị trước.
Bởi vì trong nhà không có nước ấm nên Cố Thiệu đành phải qua nhà cách vách mượn trước một bình.
Sau khi vội vàng mang ấm nước trở về, Cố Thiệu liền nhìn thấy hai vị tiên sinh ngồi trên bàn, vẻ mặt vừa bất lực vừa ghét bỏ nhìn hắn, trên mặt hai người đều hiện cùng một câu nói:
Ngay cả nước nóng cũng phải qua nhà người khác xin, đúng là vô dụng!
Cố Thiệu cũng nghẹn trong lòng, không nói được một lời, chỉ có thể yên lặng đi qua rót nước trà. Sau khi trà được pha xong, mùi thơm lập tức bay ra, Tần tiên sinh nhíu mày lại, quay đầu hỏi Cố Thiệu: “Thằng nhóc này, lấy trà ở đâu vậy?”
Nói xong, Tần tiên sinh còn nhìn về phía Trịnh Viễn An.
Trịnh Viễn An lắc đầu: “Trong phủ bọn ta cũng không có trà ngon như vậy.”
Cố Thiệu nhỏ giọng nói: “Là Thánh Thượng ban thưởng.”
“Cái gì?” Thanh âm Trần Kim Liên từ bên ngoài vọng vào, bà hoang mang chạy đến trước mặt Cố Thiệu: “Thiệu Ca Nhi, con mới nói là ai ban thưởng?”
“Thánh Thượng ban thưởng. Vài ngày trước con vào cung giảng kinh sử cho Thánh Thượng, ngài nghe xong liền vui vẻ, ban thưởng cho con một ít đồ, mấy lạng lá trà này, cũng là Thánh Thượng ban thưởng.” Cố Thiệu nói xong liền thấy dáng vẻ hai vị tiên sinh thoạt nhìn rất có hứng thú với loại trà này, lại nói: “Con cũng không thích uống trà lắm, lá trà này còn dư rất nhiều, hay là con đưa tiên sinh mang về đi.”
“Hồ đồ!” Tần tiên sinh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn hắn: “Đồ vật Thánh Thượng ban thượng sao có thể tùy ý đem tặng cho người khác?”
Cố Thiệu lại không cảm thấy có vấn đề gì. Thánh Thượng thưởng cho hắn thì đó chính là đồ của hắn, đã là đồ của hắn thì hắn muốn cho ai không phải do hắn quyết định sao? Ở đâu mà có nhiều cố kỵ như vậy.
Chỉ có Trịnh Viễn An bên cạnh nhìn chén trà trong tay mình, có chút trầm ngâm. Theo như ông nhớ, hình như Thánh Thượng không thích nghe kinh sử. Học trò của ông mặc dù học kinh sử khá tốt, nhưng Trịnh Viễn An nhiều nhất chỉ hy vọng cho hắn không bị Thánh Thượng đuổi ra ngoài, về phần ban thưởng thì từ trước đến giờ ông đều không trông đợi gì.
Lẽ nào Cố Thiệu thật sự nói rất hay sao?
Sao việc này càng nghĩ càng thấy kì quái, Trịnh Viễn An cau mày.
Sau khi uống trà, Cố Thiệu lại tìm nương hắn hỏi một câu. Trần Kim Liên bị chuyện Thánh Thượng ban thưởng đồ cho con trai mình làm chấn kinh, qua nửa ngày cũng không thể bình tĩnh lại, Cố Thiệu hỏi mấy lần bà mới nghe được con trai mình đang hỏi gì, mới trả lời: “Ăn rồi, phủ Thượng Thư cách nơi này gần hơn nên bọn ta đã đến phủ Thượng Thư ăn cơm tối xong rồi mới đến đây.”
Cố Thiệu nghe xong lập tức im lặng: “Phủ Thượng Thư bên kia đã sớm biết mọi người sẽ đến đây sao?”
“Đương nhiên rồi, sương phòng cũng đã dọn dẹp sạch sẽ.” Trần Kim Liên xem đó là chuyện hiển nhiên.
Cố Thiệu im lặng thở dài, nhìn xem, hắn đúng là người cuối cùng biết được thông tin bọn họ sẽ lên kinh. Sao hắn lại cảm giác bản thân mình bị bài xích như vậy?
Cố Thiệu còn chưa đau lòng xong, Trần Kim Liên bên kia lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. Bà cảm thấy mình bây giờ có thể kiêu ngạo, con trai mình là Trạng Nguyên lang, còn nhận được sủng ái của Thánh Thượng. Chẳng qua, Thánh Thượng yêu thích con trai bà cũng không phải chuyện gì lạ, dù sao không phải ai cũng tuấn tú lịch sự như con trai bà, làm người yêu thích.
Hôm nay trên đường đến đây, cô nương tính tình không tốt kia, không phải cũng quan tâm đến Thiệu Ca Nhi nhà bọn họ sao? Đừng tưởng bà không nhìn thấy! Chỉ là Trần Kim Liên vô cùng không thích cô nương đó, cảm thấy người này tính tình vô cùng kiêu ngạo, không xứng với Thiệu Ca Nhi nhà bọn họ. Cho nên, Trần Kim Liên còn kéo Cố Thiệu qua một bên, lặng lẽ dặn dò một câu: “Thiệu Ca Nhi, hiện giờ con đã làm quan lớn, đừng có đồ vật hôi thối nào cũng mang về nhà, vừa nhìn đã biết tính tình không tốt, mang về nhà cũng không phải chuyện gì hay.”