Chương 279:
Cố Thiệu nhíu mày: “Nương, ngài nói ai vậy?”
“Còn có thể là ai, nương đang nói những tiểu yêu tinh bên ngoài kia, chính là người mà hôm nay chúng ta gặp bên ngoài đó!”
Cố Thiệu cảm thấy nương mình đúng là dám nghĩ: “Đó là con gái của trưởng công chúa, là huyện chủ, sao có thể nhìn trúng con trai của người được chứ.”
“Con gái của trưởng công chúa thì sao, con gái của trưởng công chúa thì có thể ” Khoan đã, Trần Kim Liên bỗng nhiên nhận ra: “Ý của con là, cô nương vừa nãy chính là con gái của Trưởng công chúa sao?”
Cố Thiệu thấy sau khi mình nói xong, nương lại giống như người mất hồn, sững sờ ngay tại chỗ, trong miệng cứ nhắc mãi cái gì mà trưởng công chúa linh tinh, khiến cho Cố Thiệu cảm thấy không phải là bà si ngốc rồi chứ.
Trần Kim Liên nhắc mãi hồi lâu, cuối cùng mới ngừng lại, tuy nhiên một lúc sau vẫn lẩm bẩm một câu, “Vẫn là con ta khó lường, quận chúa nương nương nhà trưởng công chúa cũng nhìn trúng con trai của ta.”
“Nương!” Quả thực Cố Thiệu không biết nói bà như thế nào nữa mới được, “Người ta là cao môn quý nữ, thanh niên tài tuấn như thế nào mà chưa từng nhìn thấy, sao có thể có ý gì với con chứ? Hơn nữa, con với cô nương Cao gia kia, chẳng qua cũng mới gặp mặt lần đầu thôi.”
Đến bây giờ hắn còn chưa nhớ rõ diện mạo của nàng ta nữa, thế mà nương của hắn cũng đã suy nghĩ đến mấy việc hư vô mờ mịt rồi.
“Sao lại không có?” Trần Kim Liên cảm thấy con trai của bà thật là ngốc, cô nương kia đã biểu hiện đến rõ ràng như vậy, cố tình thằng con trai ngốc nhà bọn họ đây lại không nhìn ra. Trần Kim Liên mang vẻ mặt biết rõ, “Nếu lúc nãy mà chúng ta không trở về, nhất định người ta sẽ mang con vào tửu lầu ăn cơm, một lần lần hai lần quen, suy nghĩ của người ta là như thế, muốn từ từ chậm rãi trở nên thân quen với con, nước ấm nấu ếch xanh. Con thì hiểu cái gì?”
Cố Thiệu thở dài một tiếng: “Mấy lời như vậy sau này nương đừng nói nữa, con gái nhà người ta chưa xuất giá, thanh danh lại cực kỳ quan trọng. Nếu mà lan truyền ra ngoài, chính là hoàn toàn đắc tội với phủ trưởng công chúa. Trưởng công chúa, chính là tỷ tỷ ruột của Thánh Thượng đấy!”
Trần Kim Liên bưng kín miệng, tỏ vẻ mình sẽ không nói bậy nữa.
Lúc này Cố Thiệu mới thôi, xoay người tiếp tục nói chuyện với hai vị tiên sinh.
Chỉ là Trần Kim Liên còn đứng tại chỗ không ngừng xoay chuyển tròng mắt. Bà cảm thấy, biết đâu việc này có thể làm được. Dù sao, đối phương cũng chính là tỷ tỷ ruột của Thánh Thượng, nếu việc này mà thành, vậy chẳng phải con trai nhà bọn họ, sẽ có quan hệ thông gia cùng với Thánh Thượng ư?
Trần Kim Liên vuốt ngực, suy nghĩ này, chỉ nghĩ đến thôi đã cảm thấy hưng phấn, nếu như thật sự thành, vậy Cố gia bọn họ chẳng phải là một bước lên trời?!
Ban đầu Trần Kim Liên còn không nhìn trúng vị cô nương kia cơ, cảm thấy tính tình người ta không tốt, nhưng hôm nay đã biết thân phận của nàng ta, Trần Kim Liên liền cảm thấy, chút tính tình như thế hẳn là bà có thể nhịn một chút được nhỉ? Nếu như không thể nhịn, không phải còn có Thiệu ca nhi nhà bọn họ sao, một nữ nhân gia, tính tình cũng không thể mạnh hơn nam nhân được?
Trần Kim Liên nghĩ rất đương nhiên, lại hoàn toàn không biết, cho dù là nhà Trần tú tài hay là nhà bọn họ, đó đều là nữ nhân nói mới tính, điển hình của âm thịnh dương suy.
Bà ở bên này âm thầm suy ngẫm, càng nghĩ càng cảm thấy rất được, khi ngẩng đầu nhìn thấy mẹ con Lý thị, không nhịn được mà hừ một tiếng.
Bên kia, Lý thị như là cảm ứng được gì đó vậy, đột nhiên nhìn về phía Trần Kim Liên một cái.
Trần Kim Liên hoảng sợ, vội vàng cúi đầu, chột dạ mà dời tầm mắt đi.
Lý thị nheo mắt lại, không biết vì sao lại đột nhiên nhớ tới vị cô nương gặp được vào buổi chiều hôm nay. Nếu như mà không hiểu Trần Kim Liên, Lý thị cũng sẽ không nghĩ nhiều, nhưng mà trong mấy ngày lên kinh, bà ấy lại cực kỳ hiểu Trần Kim Liên, hiểu đến mức đối phương mà có chút manh mối gì, bà ấy đều có thể đoán được rành mạch. Còn việc trước mắt, Lý thị nghĩ rằng, manh mối này của Trần Kim Liên, chắc là có liên quan đến vị cô nương kia.
A, thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy thì để bà ấy làm!
Từ sau khi Trần Kim Liên đối đầu với Lý thị, thì cảm thấy trong lòng không dễ chịu, tìm cái cớ rồi lại đi ra ngoài đánh giá sân.
Cố Đại Hà thấy bà mang một khuôn mặt sụp đổ đi ra, nghĩ một cái thôi cũng đoán được ra là không hợp với ai, “Sao thế, ta thấy hai người các bà cũng chưa nói gì hết mà?”
“Thế đấy, đây là còn chưa nói lời nào đấy, thế mà đã khiến ta tức giận như vậy, nếu sau này thật sự thành thông gia, còn không biết phải bị chọc giận đến mức nào nữa.” Trần Kim Liên mang vẻ mặt bất mãn, “Thiệu ca nhi nhà chúng ta cũng đã làm đại quan, nhà bọn họ khen ngược, không khom lưng cúi đầu làm cho ta vừa lòng, thế mà ngày nào cũng làm ta không thoải mái, không sợ ta tìm Thiệu ca nhi nhà chúng ta hủy hôn sự này à?”
Cố Đại Hà thấy bà càng nói càng kỳ cục, liền nói: “Bớt nói một chút đi.”
Hôn sự kia, sao có thể nói hủy là hủy? Bực tức cũng đã xả ra nhiều như vậy, chẳng có tác dụng gì cả! Dù sao cũng đã ồn ào như vậy mấy lần rồi, Cố Đại Hà hiểu được một chút phương thức ở chung của tức phụ ông ta cùng với bà thông gia.
Bởi vì con trai đậu Trạng Nguyên, lại được Hoàng Thượng khâm thành Tu soạn, bây giờ còn có nhà ở kinh thành, tức phụ của ông nghe xong thì lập tức lâng lâng. Đương nhiên, việc này cũng có thể hiểu được, không nói tức phụ của ông, ngay cả Cố Đại Hà cũng có chút lâng lâng. Nhưng mà tốt xấu gì Cố Đại Hà còn có ca ca của ông là Cố Đại Sơn đè xuống. Cố Đại Hà có hơi sợ đại ca của ông, còn chưa nói ra tâm tư từ hôn này thì đã bị Cố Đại Sơn hoàn toàn đè chết. Sau khi bị ca ca của ông đè ông quỳ xuống trước bài vị tổ tông mắng dạy một trận, từ đó không dám nhắc đến nữa.**