Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 281: Chương 280:

Chương 280:

Nhưng Trần Kim Liên thì khác.

Không có ai đè ép bà, cũng không ai dám đè ép bà, vì thế từ sau khi Cố Thiệu thi đậu Trạng Nguyên, Trần Kim Liên lại không nhìn trúng nhà Trần tú tài nữa. Sau khi lên kinh, cũng vẫn luôn không thích mẹ coi Lý thị, rất nhiều lần bày sắc mặt cho bọn họ nhìn. Sau đó, Lý thị vô thanh vô tức sửa trị vài lần, Trần Kim Liên đã hoàn toàn héo. Nói một câu thì Trần Kim Liên đã bị Lý thị ép tới gắt gao, chỉ có thể nóng nảy với Cố Đại Hà bọn họ, ở Lý thị bên kia, muốn đánh rắm cũng không dám nói ra lời nào.

Nói cho cùng, người thảm nhất cũng vẫn là Cố Đại Hà.

Sau khi dạo qua một vòng nhà của Cố Thiệu, hai vị tiên sinh mới đứng dậy, chuẩn bị trở về, hai mẹ con Lý thị cũng thế.

phủ Thượng thư bên kia đã sắp xếp sương phòng, những ngày sau Tần tiên sinh bọn họ đều sẽ ở bên kia một thời gian. Còn hai mẹ con Lý thị, ban đầu Lý thị tính toán ở lại khách điếm, kết quả buổi chiều khi đến phủ Thượng thư, Hồ lão phu nhân mãi không đồng ý, nói không thể để khách nhân ở bên ngoài, bảo mẹ con Lý thị cũng ở lại phủ Thượng thư.

Dẫu sao phủ Thượng thư cũng không thiếu phòng ở, bao nhiêu người cũng ở được. Hơn nữa, Hồ lão phu nhân nhất hiếu khách, bà nhìn Cố Thiệu đã cảm thấy thích, bây giờ nhìn vị hôn thê của Cố Thiệu, cũng cảm thấy cực kỳ thích, hận không thể để các nàng ở lại thêm một thời gian, tiện nói chuyện với bà nữa cơ.

Còn người nhà họ Trần, tất nhiên là ở trong nhà của Cố Thiệu. Tuy rằng mấy gian phòng kia ở nhà Cố Thiệu chưa dọn dẹp, nhưng mà đệm chăn đều có, chỉ cần quét tước một chút là có thể cho người ở lại. Người Cố gia cũng không nhiều lắm, mấy gian phòng kia vẫn đủ để ở.

Lúc gần đi, Trịnh tiên sinh hỏi một câu: “Mấy ngày nữa thì ngươi nghỉ tắm gội?”

“Còn ba ngày nữa là nghỉ tắm gội.”

“Vậy được,” Trịnh Viễn An cứ như vậy mà định ra, “Chờ đến khi nghỉ tắm gội chúng ta lại thương nghị chút việc.”

Cố Thiệu còn hơi mờ mịt: “Thương nghị chuyện gì ạ?”

“Đồ hỗn trướng, không tính toán trước chút nào à!” Trịnh tiên sinh nhìn hai mẹ con Lý thị đã lên xe ngựa, lúc này mới xoay người gõ vào đầu Cố Thiệu một cái, “Người ta đã tới kinh thành, ngươi nói xem thương nghị cái gì?”

Tần tiên sinh cũng ở bên cạnh sâu kín mà nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu: “Tiểu tử thối ngươi cũng không thể làm một kẻ phụ bạc được.”

Khi ông tới đây đã đồng ý với Trần tú tài, nhất định sẽ không để con gái ông ấy chịu uất ức, hiện giờ, đương nhiên không thể nhìn được thái độ hồ đồ này của Cố Thiệu.

Lúc này Cố Thiệu mới hiểu được ý của các tiên sinh, cuống quít lắc đầu: “Học sinh nào dám ạ, chỉ là không hiểu được ngay đấy thôi.”

Trần Kim Liên đứng ở phía sau Cố Thiệu không gần không xa, cũng nghe được lời Trịnh tiên sinh và Tần tiên sinh nói. Tuy rằng bà cũng không nói cái gì, nhưng trong lòng lại chẳng thèm để bụng gì cả. Hai vị tiên sinh này cái gì cũng tốt, chỉ có điều không tốt y như nhau, đó là cố chấp! Hôn ước có thể kết cũng có thể giải mà, mắt nhìn học sinh của mình sắp thăng quan tiến chức vùn vụt rồi, sao lại không giúp đỡ một chút nào, ngược lại còn nhất định phải kéo chân sau của học sinh.

Thật là… Không biết nói cái gì mới được, Trần Kim Liên thở dài.

Đưa tiễn bốn vị đi như thế, Cố Thiệu đứng ở trước cửa nhìn xe ngựa càng lúc càng xa, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nặng thêm một phần. Nuôi sống gia đình, lúc này không thể trốn nữa rồi, xem ra hắn thật sự phải tích cóp tiền.

Chỉ dựa vào quan bổng mười quan mỗi tháng, sao có thể nuôi được người một nhà, xem ra, hắn phải nghĩ cách khác để kiếm thêm một khoản. Nhưng mà, hắn có thể có cách gì được đây?

“Gánh nặng đường xa mà.” Cố Thiệu than thở.

“Cái gì xa?” Trần Kim Liên nhìn chằm chằm con trai rồi nói ra một câu như vậy.

Cố Thiệu cười cười, thuận tay đóng cửa lại: “Không có gì, nói bậy một câu thôi.”

Sau khi cổng được đóng lại, hai mẹ con trở về nhà chính ngồi xuống, Cố Đại Hà bên kia, đã mang theo hai đứa bé dọn dẹp ra hai gian phòng rồi. Vua nịnh nọt nhỏ Cố Lễ này, sau khi nhìn thấy Cố Thiệu ngồi xuống đã vây quanh hắn, nói muốn muốn ngủ cùng với hắn.

Cố tiểu muội đứng ở một bên, cũng nóng lòng muốn thử.

Cô bé cũng muốn ngủ cùng ca ca. Nhưng mà sư nương đã nói, nam nữ khác nhau, không thể thân thiết quá mức. Tuy nhiên Cố tiểu muội lại suy nghĩ lại, ca ca không phải người khác, hẳn là không quan trọng đi.

Hai đứa bé dính lấy Cố Thiệu, dính đến mức hắn không biết làm thế nào mới tốt. Cố Lễ còn đỡ, trực tiếp mắng lại là được, nhưng tiểu muội lại không mắng được.

Cuối cùng, vẫn là Trần Kim Liên phát uy, trực tiếp làm cho hai đứa ngậm miệng lại. Ngày mai Thiệu ca nhi nhà bọn họ còn phải đi làm việc cho Thánh Thượng nữa, quý giá lắm đấy, đâu thể để hai tiểu hỗn đản quấy rầy được chứ?

Cố Lễ bĩu môi, nhưng vẫn không có ồn ào linh tinh nữa, chỉ là khi nhìn về phía Cố tiểu muội, hơi có ghét bỏ một chút: “Buổi tối muội đừng có ồn ào đến ta.”

Tiểu muội bĩu môi, nói khá nhỏ giọng: “Muội ngủ mới sẽ không ồn ào đâu.”

Sư nương nói, cô bé ngủ rất ngoan, Cố tiểu muội yên lặng mà nghĩ.

Cố Thiệu nhìn, cũng dần nhìn ra được một chút gì đó. Tiểu tử Cố Lễ này, xem ra đọc sách cũng còn có chút tác dụng, cuối cùng không hỗn trướng như lúc ban đầu nữa. Còn tiểu muội à, có vẻ gan cũng lớn hơn một tí. Phải biết rằng, trước kia tiểu muội sẽ không dám nói chuyện với Cố Lễ, bây giờ ngược lại dám phản bác.

Cố Thiệu cảm thấy, sư nương dạy dỗ thật là tốt.

Cuối cùng thời gian không còn sớm, Trần Kim Liên vốn đang kể cho Cố Thiệu nghe những chuyện sau khi hắn thi đậu Trạng Nguyên, Cố gia bọn họ, thôn Thượng Táo bọn họ phong quang cỡ nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!