Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 282: Chương 281:

Chương 281:

Tuy nhiên, bởi vì bà đã đi đường cả một ngày, thật sự quá buồn ngủ, nói một lúc thì có chút lộn xộn.

Cố Thiệu nghe vào tai, những cái đó đơn giản đều là mấy chuyện nhỏ, gì mà Đỗ huyện lệnh cùng đi theo sai dịch, tự mình tới Cố gia báo tin vui, rồi gì mà thôn Thượng Táo đã nâng Cố gia lên đến trời, còn có, đó là thôn Thượng Táo của bọn họ đã chuẩn bị sửa tên, nghĩ đến không bao lâu nữa, thôn Thượng Táo nổi tiếng với táo (táo tàu), chắc sẽ phải đổi thành thôn Trạng Nguyên.

Mấy người lí chính còn chuẩn bị xây một tòa đền thờ, sau đó lại xây một cây cầu kìa, tên của cây cầu kia cũng đã nghĩ xong rồi, không thể nghi ngờ, gọi là cầu Trạng Nguyên!

Trong phạm vi mười mấy dặm, đều cho rằng thôn Thượng Táo có phong thuỷ tốt, có sao Văn Khúc che chở, cô nương gả vào chính là hưởng phúc. Cố Thiệu lấy sức lực của bản thân, thúc đẩy việc hôn nhân của mấy nhà trong thôn Thượng Táo năm nay. Nếu không phải Lễ ca nhi nhà bọn họ còn nhỏ tuổi, Trần Kim Liên thể hiện rõ vẻ chướng mắt những người làm mai kia, tiểu muội bên kia lại bị Tần tiên sinh và Chu thị quản, Trần Kim Liên không dám đánh chủ ý gì, không thì bậc cửa của Cố gia đã bị người ta dẫm sụp từ sớm rồi.

Trần Kim Liên vốn định nói xong hết trong một lần, nhưng cuối cùng thật sự quá mệt nhọc, vừa ngủ gà ngủ gật, lại còn vừa ở đằng kia khoe khoang:

“Năm nay trong thôn sinh ra mấy tiểu oa nhi, đều lấy tên của con, muốn được lây vận may của con một chút. Lại không biết, vận may của con sao mà những tiểu tử chưa mọc hết tóc đó có thể dính vào được?”

“… Khi Đỗ huyện lệnh kia tới, Thiệu ca nhi con không biết đâu, bộ dáng khách khí của ông ấy lúc đó, nhìn chúng ta như là nhìn cha ruột ấy.”

“Lần này chúng ta lên kinh, ông ấy còn lại tới một lần nữa, bảo chúng ta dặn dò con một tiếng, khi nào được thì dẫn ông ấy đi vấn an Vương hàn lâm. Kỳ quái, sao ông ấy không tự đi vấn an Vương hàn lâm nhỉ?”

Nói rồi Trần Kim Liên ngáp một tiếng.

Cố Thiệu nghĩ đến Lý gia thì không khỏi cười châm chọc. Có lẽ không phải là không muốn, mà có khi là Vương hàn lâm đã hoàn toàn thất vọng với ông ấy rồi. Với sự hiểu biết Cố Thiệu về Vương hàn lâm, sau khi biết môn sinh lúc trước của mình lại biến thành như vậy, tất nhiên là Vương hàn lâm không muốn có liên quan gì nữa.

Cũng không biết Đỗ huyện lệnh này, bây giờ có hối hận hay không nữa.

Cứ vậy nói vài câu xong, Cố Thiệu liền thúc giục cha nương trở về ngủ.

Một ngày này thật sự là làm bọn họ mệt vô cùng, vốn dĩ hai người đều có thói quen dậy sớm, nhưng ngày thứ hai mãi vẫn không thể dậy sớm. Cố Thiệu cũng đã quen hàng ngày dậy sớm, đến khi nhìn thấy phòng của cha nương còn không có động tĩnh, đang nghĩ rằng nên làm cái gì bây giờ, bỗng nhiên nhìn thấy từ cửa sương phòng bên kia có một cái đầu nhỏ bù xù thò ra.

Cố Thiệu vẫy vẫy tay với cô bé: “Lại đây.”

Tiểu muội cười cười, vui mừng mà chạy tới.

Cố Thiệu sờ soạng mái tóc bù xù của cô bé, sau khi đặt cô bé ngồi lên trên ghế xong, lại dặn dò kỹ càng mấy lời. Cố tiểu muội nghiêm túc nghe, đến khi ca ca cô bé dừng lại hỏi cô bé đã nhớ kỹ hay chưa, thì tiểu muội lại liên tục gật đầu.

Trí nhớ của cô bé rất tốt, đều nhớ kỹ rồi.

“Chờ lát nữa ta ra bên ngoài mua bữa sáng, sau đó muội có đói bụng thì ăn trước đi.”

Nói rồi, Cố Thiệu lại lấy túi tiền ra giao cho tiểu muội: “Số tiền này muội cầm trước, lát nữa thì giao cho cha nương, đầu hẻm có bán đồ ăn, cả buổi sáng vẫn luôn có người bán, nếu muốn nấu nước nấu cơm thì cứ đi mua một ít.”

Tiểu muội gật gật đầu: “Nhớ rồi ạ.”

Cố Thiệu khen cô bé một câu: “Hôm nay về sẽ mang đồ ăn ngon cho muội.”

Cố tiểu muội ôm cánh tay hắn cười ngọt ngào một tiếng, gót chân nhỏ đung đưa ở trên ghế.

Bởi vì đã đến giờ đi làm, Cố Thiệu cũng không do dự nữa, sau khi mua bánh và màn thầu xong thì vội vàng chạy về phía Hàn Lâm Viện. Cũng may hắn vẫn còn kịp, cũng không đến trễ.

Buổi sáng ngày hôm nay, Cố Thiệu cũng không có chuyện gì làm cả. Vốn tưởng rằng cả ngày nay đều sẽ như thế, đợi sau khi hết ngày thì sẽ nhanh chóng trở về nói với cha nương vài việc bình thường, ai ngờ đến buổi chiều, trong cung bỗng nhiên lại có người tới.

Không nói Cố Thiệu, ngay cả người của Hàn Lâm Viện, cũng đều đã quen hắn thường xuyên được triệu kiến như vậy.

Sau khi Cố Thiệu đến Thái Cực Điện, lại phát hiện tiểu thái giám bình thường hay đứng hầu hạ ở trước mặt Hoàng Thượng đang mang vẻ mặt đau khổ chờ ở ngoài cửa. Tiểu thái giám này Cố Thiệu có biết, là tiểu đồ đệ của ngự tiền tổng quản Phó công công, tên là Tiểu Hạ Tử, người ta gọi là tiểu Hạ công công.

Tiểu Hạ công công nhìn thấy Cố Thiệu thì vội vàng kéo Cố Thiệu sang một bên nói chuyện.

“Cố đại nhân à, trước tiên ngài chờ ở bên ngoài một chút nhé.”

Cố Thiệu chỉ chỉ bên trong: “Chẳng lẽ là có đại nhân ở bên trong nghị sự?”

“Còn không phải sao. Vốn là Thánh Thượng muốn Cố đại nhân đến đây giảng kinh, kết quả mới vừa nãy Tiêu thừa tướng, Hộ Bộ thượng thư còn có hai vị thị lang đều đến đây, còn đang thương nghị sự tình với Hoàng Thượng ở bên trong.”

Cố Thiệu nhìn tiểu Hạ công công mang vẻ buồn rầu, biết rằng có lẽ là bây giờ Thánh Thượng cũng không vui vẻ gì lắm.

Quả nhiên, một lát trôi qua, bên trong truyền ra một giọng nói phẫn nộ:

“Lúc trước cứ nói là cần dùng tiền cũng là các ngươi, bây giờ nói tiền không đủ, không thể dùng tiền nữa cũng là các ngươi, không quản lý được Hộ Bộ thì đổi người khác đi, thật là phế vật!”

“Cút cho trẫm, cút được bao xa thì cút đi, trong vòng 3 ngày đừng để cho trẫm nhìn thấy dáng vẻ xui xẻo này của ngươi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!