Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 283: Chương 282:

Chương 282:

Bên trong lại truyền đến mấy giọng nói sợ hãi thỉnh tội.

Cách một lát sau, Hộ Bộ thượng thư và hai vị thị lang gục đầu xuống đi ra từ bên trong, sắc mặt đều không đẹp. Phía sau bọn họ, Tiêu thừa tướng cũng bước ra từ bên trong, ông ấy mang vẻ mặt không biết làm gì cả, vào khi nhìn thấy Cố Thiệu, bỗng nhiên tiêu tán sạch sẽ.

“Cố Trạng Nguyên là tới giảng kinh cho Thánh Thượng à?” Tiêu thừa tướng hỏi với ý vị không rõ.

Cố Thiệu lên tiếng, trong lòng lại hoảng sợ.

“Vốn là muốn giảng kinh, nhưng mà tình huống hiện giờ, hẳn là không giảng được, vẫn nên ——”

“Lời không phải nói như vậy, tất nhiên kinh thì vẫn phải giảng.” Tiêu thừa tướng cười lên một tiếng, “Vừa vặn khi nãy Thánh Thượng mới tức giận, nếu Cố đại nhân đã tới vào thời điểm thế này, vẫn nên nhanh nhanh đi vào khuyên nhủ đi.”

Tiêu thừa tướng nói xong, giơ tay đặt lên vai Cố Thiệu: “Tất cả, giao cho Cố đại nhân đấy.”

Cố Thiệu cảm thấy bả vai của mình bị người ta vỗ hai cái, khi quay đầu lại thì nhìn thấy ánh mắt không cho phép từ chối của Tiêu thừa tướng.

Tiêu thừa tướng nói xong, liền quay lại dặn dò tiểu Hạ công công: “Thất thần cái gì, mau đi vào bẩm báo đi, nói là Cố đại nhân đến để giảng kinh cho Thánh Thượng.”

Tiểu Hạ công công liếc mắt xem xét Cố Thiệu, có chút đồng tình.

Tuy nhiên, mệnh lệnh của Tiêu thừa tướng khiến hắn không thể không nghe theo, cho dù biết rất có thể sẽ bị Thánh Thượng đuổi ra ngoài, thậm chí còn có thể bị Thánh Thượng mắng một trận, nhưng tiểu Hạ công công vẫn cúi đầu vào trong bẩm báo. Cho dù hắn có bị mắng đuổi ra ngoài, không phải phía sau còn có Cố đại nhân đang nhìn chăm chú sao, dù sao người bị mất mặt nhất chắc chắn không phải là hắn.

Cố Thiệu áp vào khung cửa, có chút không chống đỡ nổi. Ngay cả tiểu Hạ công công cũng biết không thể đến quấy rầy lúc Thánh Thượng đang tức giận, thì sao hắn lại không biết được? Lần này nhất định sẽ bị mắng, hắn nghĩ.

Tiêu thừa tướng đứng bên cạnh nhưng lại không lo lắng nhiều như Cố Thiệu, nghĩ đến người sắp bị mắng không phải là ông nên ông cũng không cần lo lắng.

“Vừa rồi Hộ Bộ thượng thư đến cầu kiến, là vì chuyện thuế ruộng hiện tại của Hộ Bộ không đủ. Lương thực chỉ là chuyện thứ yếu, nguyên nhân chủ yếu chính là không đủ tiền dùng.”

Cố Thiệu câu có câu không mà lắng nghe, cũng không biết Tiêu thừa tướng nói nhiều với hắn như vậy để làm gì.

“Đại Tề dựng nước nhiều năm như vậy, thiếu tiền ngày càng nghiêm trọng. Ngay từ mười năm trước, trong triều đã có người báo cáo về chuyện này, Tiền đại nhân hiện là Hộ Bộ thượng thư, lúc đó chỉ là Hộ Bộ thị lang không quan tâm đến vấn đề này, ông ta cảm thấy cho dù có thiếu tiền đến cỡ nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến quốc khố. Ông ta liền dâng tấu chương nhắm thẳng vào người kia, nói hắn chỉ là kẻ nói quá mọi chuyện lên, Thánh Thượng nghe lời ông ta, cũng không thèm quan tâm chuyện này nữa.”

“Bây giờ đã hơn mười năm trôi qua, Tiền đại nhân cuối cùng lại phụ trách Hộ Bộ, lúc này ông ta mới biết được tình trạng thiếu tiền trầm trọng như thế nào. Bây giờ theo ý ông ta là muốn đề xuất để Thánh Thượng sử dụng tiền giấy.”

tiền giấy sao, tâm trí Cố Thiệu lay động, nghĩ thật hay, vị Tiền đại nhân kia đúng là cao thủ ôm tiền. Hắn đang nghĩ lại nghe nhiều thêm một chút, để xem Tiêu thừa tướng có thể tiết lộ thêm điều gì nữa không, lại nhìn thấy tiểu Hạ công công đã từ bên trong đi ra ngoài.

“Cố đại nhân, Thánh Thượng gọi ngài vào trong.”

Cố Thiệu vô cùng kinh ngạc, thì thầm hỏi: “Thánh Thượng không tức giận sao?”

“Làm sao có thể không chứ?” Tiểu Hạ công công lắc đầu: “Mới qua một chút thời gian, lửa giận làm sao có thể tiêu tan nhanh như vậy, hiện tại ngài ấy vẫn còn đang tức giận, lúc Cố đại nhân vào bên trong cũng phải cẩn thận một chút.”

Tiêu thừa tướng bên cạnh Cố Thiệu nghe vậy, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó liền hiểu ra. Ông vốn là muốn thử thái độ của Thánh Thượng, bây giờ xem ra Cố Trạng Nguyên này quả thật rất được sủng ái. Tuổi còn trẻ như vậy, cũng đã khiến Thánh Thượng chú ý. Chẳng qua Tiêu thừa tướng lại nghĩ, có thể do tuổi còn trẻ nên ở trước mặt Thánh Thượng không có nhiều cố kỵ, vì vậy mới được người yêu thích.

Nói tóm lại, đó là chuyện tốt.

Tiêu thừa tướng nhìn qua Cố Thiệu, nhíu mày nói: “Vậy… Cố đại nhân tự chăm sóc bản thân đi.”

Dứt lời ông liền ung dung rời đi, đi không chút vướng bận, vô cùng thư thái. Chỉ còn lại Cố Thiệu lòng tràn đầy đau khổ theo sau tiểu Hạ công công đi vào trong, liền nhìn thấy Thánh Thượng đang tức giận ngồi bên kia, Ngự Tiền tổng quản bên cạnh cam chịu số phận, ngồi xổm dưới đất thu dọn đồ đạc.

Tấu chương vốn dĩ được xếp ngay ngắn trên bàn đều bị ném xuống đất. Phó tổng quản thu dọn từng quyển một, lúc cầm tới một quyển liền phát hiện một góc tấu chương đã bị sứt một miếng. Phó tổng quản suy nghĩ trong lòng, chẳng lẽ vừa rồi quyển tấu chương này đã giáng xuống đầu của Tiền thượng thư?

Sau khi thu dọn xong xuôi, vừa lúc nhìn thấy Cố Thiệu từ bên ngoài bước vào. Phó tổng quản gật đầu với Cố Thiệu, đem tấu chương đặt lại gọn gàng trên bàn liền cùng Tiểu Hạ Tử thối lui sang một bên.

Không thể nghi ngờ, mấy người này đều đang trông cậy vào Cố Thiệu có thể dỗ dành Thánh Thượng thật tốt.

Hoàng Thượng còn đang kìm nén tức giận, chỉ là không phát lửa giận với Cố Thiệu, sau khi liếc mắt nhìn thấy Cố Thiệu đến còn nói một câu: “Đến đây đi.”

Giọng điệu còn chưa bình tĩnh lại.

Cố Thiệu biết rõ bản thân mình cần phải nói điều gì đó tốt đẹp để làm Thánh Thượng vui vẻ, nhưng nhất thời hắn không biết nên bắt đầu từ đâu, liền đáp: “Vừa rồi mới đến đây, hạ thần vốn định đến giảng kinh cho Thánh Thượng.”

Nhắc đến chuyện này, Hoàng Thượng lại nổi giận: “Trẫm biết! Trẫm vốn vô cùng vui vẻ chờ ngươi đến, ai ngờ lại có tên khốn kiếp không có mắt nhìn, mang theo mấy người đến đây chọc giận trẫm, hừ, đúng là xúi quẩy!” Tâm trạng tốt cả một ngày đều bị giày vò biến mất rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!