Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 298: Chương 297:

Chương 297:

Liễu phu nhân ở bên cạnh bà, thấy thế cũng lặng lẽ hỏi: “Có phải con trai nhà bà giận rồi hay không?”

“Chắc… chắc là không.” Trần Kim Liên run run một chút, phản bác lại theo bản năng, “Không phải hắn mua một cây trâm cho ta à, sao có thể tức giận. Hơn nữa, tính tình Thiệu ca nhi nhà chúng ta rất tốt, lại hiếu thuận, sẽ không tùy tiện giận dỗi.”

Liễu phu nhân thấy bà nói với vẻ khẳng định như vậy thì cũng không nói nữa.

Thật ra trong lòng Trần Kim Liên cũng không chắc chắn.

Thái độ không nói gì hết này của con trai có hơi kỳ quái rồi, không phải thật sự là tức giận rồi chứ? Nhưng mà hôm nay bà thật sự không làm cái gì, nhiều lắm cũng chỉ là suy nghĩ mấy chuyện không đâu, lại còn là nghĩ trong đầu thôi, cũng không có nói ra, càng không có làm ra mà. Nhưng Trần Kim Liên cũng không dám đi sau hỏi con trai đến tột cùng có tức giận hay không, chỉ có thể cứ thấp thỏm bất an mà đi theo phía sau như vậy, một đường đi tới hẻm Đông Thanh, cũng một đường cùng trở về nhà.

Sau khi Cố Thiệu trở về, cũng chưa nói cái gì. Đặt Cố tiểu muội xuống xong, người một nhà chuẩn bị ăn cơm tối.

Trên bàn cơm rất là trầm mặc, chỉ có một mình Cố tiểu muội múa may đôi đũa, ăn rất hăng hái. Ngay cả Cố Lễ hay nghịch ngợm phá phách cũng biết không khí hôm nay không đúng.

Bữa cơm này, Trần Kim Liên ăn cũng không vui vẻ gì. Dao cùn cắt thịt là đau nhất, Trần Kim Liên không phải người có thể trầm ổn, mới ăn được một nửa, bà đã không nhịn được mà đẩy chén ra: “Thiệu ca nhi, có phải con có lời gì muốn nói với nương hay không? Cứ nói thẳng đi, nương chịu được!”

Cố Thiệu sửng sốt, nhìn nương hắn mà không thể hiểu được: “Nói cái gì?”

“Chính là…” Trần Kim Liên nhắm mắt lại, nghĩ đưa đầu ra là một đao, rụt đầu lại cũng là một đao, con trai muốn giáo huấn nàng, vậy thì để hắn giáo huấn nhanh đi là được, “Chính là chuyện hôm nay ở cửa hàng trang sức ấy, có phải con không hài lòng hay không?”

Cố Đại Hà nghe vậy, cũng bỏ chén xuống: “Bà làm cái gì ở đó?”

“Ta có thể làm gì, ta chẳng làm gì cả!” Trần Kim Liên nổi giận, như thế nào, chẳng lẽ lão già này cũng muốn mắng bà, nằm mơ đi!

Cố Đại Hà nhíu nhíu mày: “Không làm gì thì không làm gì thôi, bà hò hét với ta làm gì? Hơn nữa, không phải vừa nãy bà là người khơi ra trước à. Chân trước vừa nói xong, quay đi đã quên mất, trí nhớ gì vậy chứ.”

Trần Kim Liên bực bội, nhưng mà nghĩ đến con trai còn ở trước mặt nên cũng không phát tác.

Cố Thiệu thở dài một tiếng, đặt đôi đũa xuống.

Trần Kim Liên nghe thấy, bỗng nhiên trở nên khẩn trương, đây là muốn bắt đầu giáo huấn bà có phải không? Sẽ không huấn lâu đâu nhỉ? Trần Kim Liên nuốt một ngụm nước miếng, gắt gao nhìn chằm chằm con trai của bà.

“Vốn dĩ con không nghĩ nhiều như vậy, tuy nhiên nếu nương đã nói đến việc này, vậy có mấy lời con không thể không nói.”

Trần Kim Liên trợn tròn mắt, từ từ, cái này không đúng: “Cái gì mà không nghĩ nhiều như vậy, vậy sao trên đường con không nói chuyện gì hết?”

Cố Thiệu hơi khựng lại, giải thích rằng: “Buổi chiều hôm nay con đọc một quyển sách, bên trong có mấy chỗ không hiểu rõ, cho nên trên đường vẫn luôn suy nghĩ đến nó.”

Trần Kim Liên hô to thất sách.

Bà không nên thiếu kiên nhẫn như vậy, thì ra con trai của bà vốn đã không muốn giáo huấn bà. Nhưng mà đã chậm, đúng là Cố Thiệu có một vài suy nghĩ với việc ngày hôm nay. Với nương của hắn, đúng là cũng có mấy câu cần phải dặn dò. Đơn giản bây giờ người một nhà đều ở trên bàn cơm, nói cái gì cũng tiện nói hết cho mọi người cùng nghe.

Cố Thiệu thanh thanh giọng nói, hỏi: “Nương, hôm nay nương gặp phải trưởng công chúa như thế nào?”

Trần Kim Liên lập tức thông minh bắt đầu giải thích: “Chúng ta ở đó xem trang sức, trưởng công chúa kia đột nhiên đi vào, tiêu không ít tiền mua mấy bộ trang sức, thật sự rất xa hoa.”

“Vậy vì sao bà ta lại tìm tới tiểu muội?”

“Bà ta nói là thấy tiểu muội nghe lời hiểu chuyện, thế nào cũng phải tặng một phần lễ gặp mặt.” Trần Kim Liên nhỏ giọng nói.

“Lời này, nương cũng tin tưởng ư?”

Trần Kim Liên hổ thẹn vạn phần.

Cố Thiệu nhếch khóe miệng: “Vậy nếu như hôm nay con không ở đó, có phải nương sẽ nhận lấy phần lễ gặp mặt này hay không?”

Trần Kim Liên càng im lặng hơn.

Cố Đại Hà lại bưng chén đũa lên lần nữa, im lặng không hé răng mà gắp đồ ăn. Cố Lễ cũng giống như ông, coi như không nghe thấy hai người nói chuyện. Trần Kim Liên cực kỳ xấu hổ: “Bà ta cứ một hai phải đưa.”

“Bà ta với nhà chúng ta không thân chẳng quen, nương có từng nghĩ đến rằng vì sao bà ta cứ một hai nhất định phải đưa lễ gặp mặt cho tiểu muội không?”

Trần Kim Liên khó mà nói tiếp được.

Vì sao à? Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được là vì sao, chẳng qua là con gái nhà trưởng công chúa coi trọng Thiệu ca nhi, cho nên lấy tiểu muội làm cớ để thân cận thôi.

Cố Thiệu thấy nương của hắn có thái độ như thế, không khỏi lắc lắc đầu.

“Nương, bây giờ con là người đã đính hôn, qua mấy tháng nữa là phải thành gia lập nghiệp. Việc hôn nhân này đã sớm được định ra rồi, cũng sẽ không sửa lại. Lui một vạn bước mà nói, mặc dù sửa lại, cũng tuyệt đối sẽ không thích hợp kết thân với phủ trưởng công chúa.”

Trần Kim Liên ngây dại, sau một lúc lâu mới nói: “Đây là vì sao?”

“Con trai không muốn bị người ta quản chế, càng không muốn để người khác phê bình, nói rằng con dựa vào quan hệ cạp váy để bò lên trên. Hôm nay cũng không phải nương không nhìn ra trưởng công chúa và vị huyện chủ kia có tính tình gì, nương nhẫn tâm để con trai bị khinh bỉ ở dưới tay các nàng ư?”

Nói cho cùng, Cố Thiệu vẫn muốn tìm một người đối xử tốt với hắn, lại chăm sóc cho người nhà của hắn. Cao cô nương như vậy, Cố Thiệu không thể nhận nổi.

“Sau này nương cũng đừng nghĩ đến mấy thứ viển vông đó nữa, nếu không lan truyền ra ngoài, nói không tốt chứ, con đường làm quan của con trai cũng sẽ bị chặt đứt.”

“Nghiêm trọng như vậy?!” Trần Kim Liên kêu lên.

Cố Thiệu làm như có thật gật gật đầu, thuận miệng nói lung tung: “Tiền triều có một Thám Hoa, ở quê quán đã đính hôn rồi, đến sau khi đậu cao Thám Hoa lại muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, cưới con gái của quận vương gia. Chuyện này vài năm sau mới truyền về quê quán, vị hôn thê của Thám Hoa khó chịu, tìm tới kinh thành, cáo trạng Thám Hoa lang lên công đường một phen. Cuối cùng chân tướng lộ rõ ra, Thám Hoa lang kia bị phán trọng hình, bị loạn côn đánh chết ở cửa chợ. Người bất nhân bất nghĩa như thế, tất nhiên là triều đình không chấp nhận được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!