Chương 296:
Trần Kim Liên nhìn con trai cứ như vậy đi mất, vội vàng đi theo phía sau hắn.
Liễu phu nhân ngồi ở bên kia cũng giống như thế. Bà ấy ở chỗ này nhìn nửa ngày, hoặc nhiều hoặc ít cũng nhìn ra một chút manh mối, biết Cố đại nhân đã rời khỏi rồi thì nơi đây cũng không nên ở lâu nữa, cũng nắm tay của con gái, mang theo trang sức mình mới mua rồi vội vàng đi theo phía sau Trần Kim Liên.
Chỉ chớp mắt, người trong cửa hàng đã đi hơn phân nửa.
Chưởng quầy hận không thể co ro lại thành một cục rồi trốn ở phía dưới quầy. Không phải ông ta nhát gan, mà là trong phòng này, không khí đã trở nên âm trầm, làm người ta có chút không chịu nổi.
Như tình huống này, hơn phân nửa sẽ có người phát hỏa quẳng đồ vật đi.
Dù sao đối phương cũng là trưởng công chúa, không thể đắc tội được, chưởng quầy cũng đã chuẩn bị cho việc chảy nhiều máu xong rồi, nhưng cúi đầu đợi một lúc lâu, lại không nghe thấy âm thanh đồ vật bị quăng xuống đất chút nào. Lại qua một lúc nữa, chưởng quầy mới ngẩng đầu, thấy trưởng công chúa ban đầu ngồi ở trên ghế đã đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài. Chưởng quầy cả kinh, vội đi theo phía sau đưa tiễn, trong miệng nói lời hay.
Chỉ là, vẫn không có ai phản ứng lại ông ta.
Một mình trưởng công chúa đi ở đằng trước, trên mặt âm tình bất định, chỉ là vẫn luôn không nói gì, từ sau khi lên xe ngựa cũng không nói một lời. Nhưng Cao Yên lại không được trấn định như bà ta, hôm nay đối với nàng ta mà nói, xem như là một lần bị làm nhục.
Nghĩ đến một huyện chủ như nàng ta, nhớ nhung người kia đủ kiểu, thậm chí còn hạ thấp tư thái để gặp gỡ hắn, kết quả thì sao, người hắn tâm tâm niệm niệm, thế nhưng lại chỉ có vị hôn thê sa cơ thất thế kia của hắn! Cao Yên không nhịn xuống được, trong khoảnh khắc đã xé nát một cái khăn.
Trưởng công chúa liếc nhìn nàng ta một cái: “Cần gì phải đến mức này?”
“Có thể không đến mức này được à? Nương, nương xem hắn có thái độ gì thế, làm sao hắn dám nói mấy lời như vậy ở trước mặt nương chứ!” Chẳng ai là kẻ ngốc cả, tất nhiên có thể nghe hiểu những ý ở ngoài lời của Cố Thiệu. Đúng là bởi vì nghe hiểu, cho nên Cao Yên mới càng tức giận hơn, “Hắn thì xem là cái thá gì, thế mà cũng dám ghét bỏ con?”
“Được rồi được rồi, chẳng qua chỉ là một người đọc sách có xuất thân hương dã thôn phú thôi, không có kiến thức cũng là chuyện thường, con cũng không cần để ở trong lòng.” Trưởng công chúa an ủi con gái, “Chuyện này, sau này hãy coi như chưa từng xảy ra.”
Cao Yên lại giống như là mèo bị dẫm phải đuôi vậy, lập tức xù lông lên: “Không có khả năng!”
“Vậy con định như thế nào?”
“Con ——” Cao Yên vốn định nói rằng nàng ta nhất định phải hung hăng mà cho hắn chút nhan sắc để nhìn, cho hắn biết hai chữ hối hận viết như thế nào, tốt nhất là hắn phải bỏ vị hôn thê của hắn, nhưng mà nàng ta nhìn thái độ của nương mình, tựa như muốn bỏ việc ở ngoài thân, cũng sẽ không giúp nàng ta việc này. Ngay lập tức Cao Yên không xác định được, “Nương, chẳng lẽ nương lại mặc kệ chuyện này?”
“Muốn quản à?” Trưởng công chúa cười nhạo một tiếng, trong lời nói lộ ra chút châm chọc, “Bây giờ cữu cữu của con cũng bị người này mê hoặc tâm trí, ta phải quản như thế nào? Chỉ sợ đối phó với hắn rồi, lúc sau cữu cữu của con sẽ tìm ta gây phiền toái.”
“Sao có thể…” Cao Yên ngơ ngẩn.
“Vốn ta tưởng rằng hắn có chút thiên thí, có được được sủng ái ở ngự tiền, sau này ở trên triều đình cũng có thể đứng ổn định hơn một chút. Nhưng điều ta không nghĩ tới chính là, hắn mới giảng kinh cho Thánh Thượng vài lần, đã mê hoặc Thánh Thượng thành bộ dáng như thế. Tâm cơ như vậy, cũng không phải là người bình thường gì.” Trưởng công chúa nói xong, lại nói, “Hôm nay đưa con đến đây, một là vì tâm nguyện của con, thứ hai, cũng là vì xem thái độ của Cố gia hắn. Không ngoài sở liệu, xuất thân hương dã đúng là xuất thân hương dã, nương thân của vị Trạng Nguyên lang này cũng là người tham mộ quyền quý. Đáng tiếc, cũng là một người không dùng được.”
Không làm khó con trai được, ngược lại còn bị con trai làm khó.
Nếu như Trần Kim Liên cường thế hơn một chút, thế thì trưởng công chúa cũng sẽ không đến mức từ bỏ nhanh như vậy, nhưng Trần Kim Liên vô dụng, thái độ của Cố Thiệu hôm nay lại vững vàng bày ở đằng kia, khiến cho trưởng công chúa khó chịu. Trưởng công chúa có thân phận cỡ nào, người ta không muốn làm con rể của bà ta, bà ta còn chưa đến mức phải đoạt lấy. Phủ trưởng công chúa không thể mất mặt mũi này, bà ta lại càng không thể mất mặt!
“Hắn nguyện ý lấy một nữ tử không hề có trợ lực, vậy cứ để hắn cưới đi, bây giờ có thể ăn nói hào hùng như vậy, chủ yếu là bởi vì thiếu niên khí thế, chưa từng chịu sự tra tấn của quan trường; chờ mấy năm nữa qua đi, đã biết tốt xấu, sẽ hiểu được đến tột cùng hôm nay hắn đã từ bỏ cái gì. Đến lúc đó, có rất nhiều chỗ cho hắn hối hận.”
“Còn Yên Nhi con…” Trưởng công chúa dừng một chút, “Nam nhi tốt ở kinh thành rất nhiều, không cần thiết phải dừng ở trên người một mình hắn, quay đầu lại ta sẽ bảo ngoại tổ mẫu của con cẩn thận chọn cho con một người thích hợp, so với Cố Thiệu hắn thì mạnh hơn trăm ngàn lần?”
Ý tứ này, là không định khó xử Cố Thiệu, ngược lại là bảo nàng ta nén giận. Cao Yên nghe nương nàng ta nói xong, trong lúc nhất thời lâm vào trầm mặc. Ban đầu nàng ta tưởng rằng, Cố Thiệu có xuất chúng hơn nữa, chẳng qua cũng chỉ là một Tu soạn nho nhỏ, ở kinh thành không có căn cơ, sẽ giống như là thịt cá trên thớt thôi, sẽ rất dễ để khống chế. Hiện giờ xem ra, ngược lại là nàng ta nghĩ sai rồi.
Nhưng bảo nàng ta từ bỏ như vậy, sao nàng ta có thể cam nguyện?
Bên này, hai mẹ con trưởng công chúa mang tâm trạng không tốt, mấy người Cố Thiệu bên kia, một đường cũng không nói chuyện.
Cố Thiệu ôm Cố tiểu muội đi ở đằng trước, hắn đi có hơi nhanh, giống như là sốt ruột chuyện gì đó, cứ đâm đầu về phía trước. Ban đầu khi ở cửa hàng hãy còn cười hai tiếng, ra khỏi cửa hàng thì chẳng thèm cười tiếng nào nữa.
Trần Kim Liên đi theo phía sau không gần không xa, cũng không dám đi song song với con trai. Không biết vì sao, rõ ràng bà cũng chưa làm gì hết, hoặc nói là còn chưa kịp làm gì cả, nhưng vừa nhìn vào con trai thì vẫn chột dạ.