Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 296: Chương 295:

Chương 295:

Liễu phu nhân vừa nói xong, Cao Yên bên kia liền nghiêm túc nhìn lại Cố Tiểu Muội, còn lần đầu tiên mỉm cười với người khác. Từ lúc bước vào đây, nàng vẫn luôn ghét bỏ không muốn chạm vào nơi này, đây là lần đầu tiên nàng giãn cơ mặt.

Trưởng công chúa lại vẫy tay gọi Cố Tiểu Muội: “Nhanh lại đây để ta nhìn xem nào.”

Trần Kim Liên biết rõ vị này là trưởng công chúa, là tỷ tỷ ruột của hoàng đế, không thể đắc tội, liền đẩy Tiểu Muội: “Còn đứng đó làm gì, mau đi qua đi.”

Cố Tiểu Muội có chút hoảng sợ, không biết phải làm gì, nhưng cô bé lại không dám làm trái lời nương. Nên cô bé vẫn chậm rãi đi qua bên đó.

Trưởng công chúa đưa mắt đánh giá cô bé, duỗi tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Tiểu Muội.

Bà cũng là người sống trong nhung lụa, móng tay được nuôi dưỡng chăm sóc thật dài, bên trên sơn một lớp màu đỏ tươi, lúc quẹt lên mặt Cố Tiểu Muội, tuy rằng không đau nhưng nhìn qua vẫn có chút đáng sợ. Chí ít, Cổ Tiểu Muội không biết gì đã bị dọa sợ hãi, nhưng cô bé không dám di chuyển, đứng bất động dưới tay trưởng công chúa, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, cũng không dám nói chuyện.

“Đứa nhỏ ngoan.” Trưởng công chúa thỏa mãn thu tay lại: “Lần đầu gặp mặt, ta tặng ngươi một phần lễ gặp mặt, thế nào?”

“Này, chúng thần sao lại không biết xấu hổ mà nhận được chứ?” Trần Kim Liên lập tức đáp lại một câu, cũng không biết là thiệt tình hay là giả ý.

“Hiếm khi mới có duyên gặp được một đứa trẻ hợp mắt như vậy, lại vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện, ta nên cho cô bé một phần lễ gặp mặt.” Trưởng công chúa vừa dứt lời, lại nói với Trần Kim Liên: “Huống hồ, ta cũng rất vừa ý Cố đại nhân.”

Những lời này ngược lại khiến Trần Kim Liên nhất thời không biết trả lời như thế nào: “Ngài còn biết Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta sao?”

“Hiện tại trong kinh thành này, có ai mà không biết Cố đại nhân chứ?” Trưởng công chúa hỏi ngược lại, trong lời nói ý tứ hàm xúc khó lường, khiến người nghe không thể đoán được.

Thái độ của trưởng công chúa như vậy khiến Trần Kim Liên không muốn nghĩ nhiều cũng không được. Lúc trước bà chỉ cảm thấy quận chúa thích Thiệu Ca Nhi nhà bọn họ, nhưng hiện tại xem ra ngay cả trưởng công chúa cũng muốn tác hợp. Không phải bà muốn suy nghĩ lung tung, cố ý dát vàng lên mặt, nhưng thật sự là thái độ của trưởng công chúa khiến người ta không nghĩ nhiều cũng không được.

Ngay cả Liễu phu nhân ngồi bên cạnh cũng cảm thấy thái độ của vị trưởng công chúa này có chút quá mức thân thiết.

Trưởng công chúa nắm tay Cố Tiểu Muội, để cô bé tự mình chọn trong số đó, nói là thích cái nào sẽ cho cô bé cái đó.

Cố Tiểu Muội nắm chặt tay nhỏ đứng ở đó, không biết phải làm sao.

Trưởng công chúa thấy vậy khẽ cười một tiếng, trực tiếp bảo chưởng quỹ đem một chuỗi vòng ngọc qua đây, đưa cho Cố Tiểu Muội: “Cái này thì sao?”

Lúc đang muốn nhét vào tay Cố Tiểu Muội, bỗng nhiên một người xông vào cửa hàng. Mọi người tập trung nhìn lại, còn không đợi bọn họ kịp kinh ngạc thì người mới bước vào kia lại la lớn hỏi trước:

“Nương, Tiểu Muội, sao hai người lại ở đây?”

“Thiệu Ca Nhi, sao con lại đến đây?” Trần Kim Liên đầu tiên là giật mình, sau đó nhìn về phía hai mẹ con trưởng công chúa, liền cảm thấy có chút quỷ dị mà chột dạ, khô khốc nói: “Ta, ta… Ta đi cùng Liễu phu nhân đến mua đồ trang sức.”

Cố Thiệu dạo bước đi vào, nghe nói như vậy liền hỏi: “Hiện tại đã mua được đồ trang sức chưa?”

“Được rồi!” Trần Kim Liên thay Liễu phu nhân trả lời: “Đã mua xong từ sớm rồi.”

“Nếu như vậy, sao nương không mau đưa Tiểu Muội trở về đi, cha và Lễ Ca Nhi đều lo lắng chờ ở nhà.”

Trần Kim Liên nghe vậy, cũng không phân biệt những lời này của Cố Thiệu là thật hay giả, liền làm bộ đứng dậy, muốn quay trở về. Cố Tiểu Muội nhìn thấy ca ca liền vội vàng mở rộng vòng tay. Cố Thiệu bước hai ba bước đi đến trước mặt trưởng công chúa, đem Tiểu Muội ôm lên, sau đó mới làm như đột nhiên nhìn thấy trưởng công chúa, liền cuối người hành lễ với bà.

Cao Yên đứng sau lưng mẫu thân mình, nhìn thấy Cố Thiệu đến, tim nàng đã đập vô cùng nhanh.

Tuy người này không hiểu phong tình, giống như một tên ngốc, nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt này, luôn có thể khiến người ta không còn giận được nửa. Huống chi, người này ngoài khuôn mặt còn có tài năng, những kẻ được gọi là thanh niên tài tuấn trong kinh thành này không một ai có thể so sánh được với hắn.

Một lúc lâu sau, Cao Yên vẫn nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu không chớp mắt.

Chuỗi vòng ngọc trong tay trưởng công chúa không thể đưa qua được, lúc này thấy Cố Thiệu ôm Cố Tiểu Muội trở về, liền thu chuỗi vòng ngọc lại, giao cho nha hoàn phía sau, nói: “Không ngờ Cố đại nhân lại tan làm sớm như vậy.”

“Viện Hàn Lâm nhàn rỗi, cũng không có bao nhiêu việc.”

Trưởng công chúa nhíu mày: “Hôm nay Cố đại nhân đến đây chỉ là vì đón mẫu thân ngươi và tiểu muội trở về sao?”

Cố Thiệu vỗ trán một cái: “Nhìn ta này, nếu không có điện hạ nhắc, có lẽ ta đã quên mất chuyện này.” Hắn nói xong liền bảo chưởng quỹ cầm mấy cây trâm và hoa tai ngọc trai ra đây.

Mặc dù chưởng quỹ không biết người này là ai, nhưng nghe hắn nói như vậy vẫn cầm đem ra.

Cố Thiệu nhìn lướt qua mái tóc được búi như nụ hoa của Tiểu Muội, liền chọn mấy cây trâm hoa, trực tiếp cài lên. Cố Tiểu Muội để mặc cho hắn động, sau khi cài xong liền mỉm cười ngọt ngào, làm dáng nói: “Trông thật đẹp!”

Cố Thiệu bật cười: “Con nhóc nịnh nọt! Gương cũng chưa xem làm sao biết đẹp hay không.”

“Chỉ cần là ca ca mua thì đều đẹp.”

Cố Thiệu llắc đầu, lại chọn thêm hai cây trâm. Một cây đưa cho nương của hắn, một cây liền bảo chưởng quầy gói lại. Tốc độ rất nhanh, ngay cả Trần Kim Liên ở bên cạnh nhìn cũng ngây người, bà nhìn cây trâm đưa tới trước mặt mình: “Đây là, cho ta?”

Cố Thiệu buồn cười: “Không phải cho ngài thì còn cho ai?”

Trần Kim Liên đương nhiên rất thích, nhưng bà không đành lòng để con trai tốn tiền, liền nhỏ giọng khuyên nhủ: “Tốn tiền này làm gì, nương cũng không cần những thứ nhìn thì đẹp mà không dùng được này, mau trả lại đi, rồi nói là do ta không thích.”

Cố Thiệu trấn an: “Đừng lo, con trai có tiền mà.”

“Có tiền cũng không được hoang phí như vậy!” Trần Kim Liên lo lắng.

“Được rồi, nhớ lại tranh chữ bán cũng được tiền, sau này vẫn còn mà nên ngài cứ yên tâm đi.”

Hai mắt Trần Kim Liên xoay vòng, lần trước con trai bán tranh chữ, đúng là được không ít tiền… Vậy cây trâm này, bà nên nhận lấy thôi?

Vừa rồi nói không thích, đó đều là giả, đây là lần đầu tiên Trần Kim Liên nhận được trâm vàng. Bà xoa tay, vui mừng hớn hở nhận lấy, cẩn thận đánh giá. Trời ạ, đây chính là trâm vàng đấy, con trai bảo bối vậy mà lại mua một cây trâm vàng cho bà, hay là mang luôn bây giờ? Không được, vẫn là giữ lại, đợi trở về gội đầu thật sạch rồi lại mang. Trần Kim Liên xem cây trâm như bảo bối mà cất giữ cẩn thận, rồi lại hỏi một câu: “Không đúng, sao con lại mua hai cây trâm?”

Cố Thiệu bình thản nói: “Cây còn lại cho Tú Nương, sắp thành hôn rồi, cũng không thể không chuẩn bị lễ vật.”

“Cụp” một tiếng, dường như có âm thanh đồ trang sức nào đó bị bẻ gãy.

Bầu không khí trong phòng đột nhiên cứng đờ, đông lạnh đến không tưởng nổi. Ngay cả Liễu phu nhân đang xem náo nhiệt và chưởng quỹ đứng bên cạnh cũng biết không được bình thường.

Sau khi Cao Yên bẻ gãy cây trâm, liền phát hiện nương của nàng có chút không vui. Nàng biết bản thân mình không nên mất bình tĩnh, cho dù tức giận đến đâu, nhưng lấy thân phận của nàng cũng không được phép thất lễ trước mặt người khác, nếu không chỉ khiến bản thân trở nên tầm thường. Cao Yên kìm nén lửa giận, lui ra sau hai bước. Nàng sợ nếu bước về phía trước, bản thân mình sẽ không nhịn được mà phá hủy cây trâm chết tiệt kia!

Cố Thiệu dường như không cảm thấy gì, thanh toán tiền xong, liền lấy kim trâm trong tay chưởng quỹ rồi chuẩn bị rời đi.

“Khoan đã!” Thanh âm của trưởng công chúa vang lên từ phía sau.

Cố Thiệu quay đầu lại.

“Chuỗi vòng ngọc này, Cố đại nhân còn chưa lấy về dùm muội ngươi đâu.”

Cố Thiệu cúi đầu nhìn Tiểu Muội một cái: “Thích không?”

Cố Tiểu Muội ôm chặt cổ ca ca, nhanh chóng lắc đầu. Cô bé biết rõ, đồ người ngoài đưa không thể tùy tiện lấy, huống chi, vị phu nhân này thật sự rất đáng sợ, lúc nãy không có ca ca, Cố Tiểu Muội chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, hiện tại ca ca đã đến, cô bé liền không sợ, không muốn liền dứt khoát lắc đầu.

Cố Thiệu cũng cười, hắn cũng không muốn đắc tội trưởng công chúa, nhưng thái độ nên có vẫn là không thể thiếu: “Điện hạ thứ lỗi, Tiểu Muội nhà ta lớn lên nơi thôn quê, từ nhỏ đã quen tự do, không thích những thứ này, càng không thích bị những thứ ngoại vật này trói buộc, đeo châu báu trên người, còn không bằng để bản thân nhẹ nhàng sảng khoái, thoải mái gọn gàng.”

Trưởng công chúa nhìn Cố Tiểu Muội, trên mặt lộ ra nụ cười: “Tiểu nha đầu, ngươi có thể suy nghĩ cho kĩ, trâm hoa dùng tiền đồng là có thể mua được rất nhiều, với chuỗi ngọc ngàn vàng khó có được, thứ gì tốt hơn, không cần ta phải nói rõ chứ.”

Cố Thiệu nói: “Giáp hướng về mật ong, Ất hướng về thạch tín. Tâm tư của Tiểu Muội nhà ta không ở chỗ này, sao điện hạ lại làm khó dễ như vậy?”

Trưởng công chúa thu hồi nụ cười: “Xem ra tiểu nha đầu nhà ngươi vẫn rất kiêu ngạo.”

“Điện hạ quá khen.”

“Vậy bổn điện hạ sẽ nhìn xem cây trâm hoa này cô bé có thể đeo bao lâu.”

“Nếu phù hợp thì mang cả đời cũng được.” Cố Thiệu nói xong, liền ôm Cố Tiểu Muội đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!