Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 295: Chương 294:

Chương 294:

Trần Kim Liên chỉ chỉ cái thứ ba bên tay phải bà, cái đó có dạng hình giọt nước.

Liễu phu nhân cầm lên, ướm thử vào lỗ tai con gái mình, cũng vô cùng phù hợp, cười nói: “Vậy lấy cái này, qua vài ngày nữa đi xỏ lỗ tai cho con rồi lấy nó đeo lên.”

Liễu phu nhân nói xong, lại nhìn về phía Trần Kim Liên: “Vẫn là mắt nhìn của ngươi tốt.”

“Đương nhiên rồi.” Trần kim Liên không nhịn được muốn khoe khoang, nhưng vừa nghĩ đến nơi này không phải là thôn Thượng Táo, liền thu liễm lại. Trên thực tế, có thể nuôi dạy Cố Thiệu được tốt như vậy, không thể bỏ qua công lao của Trần Kim Liên, bà vẫn rất có mắt nhìn, chỉ cần bà không sử dụng nó cho bản thân mình.

Liễu phu nhân chọn xong đồ trang sức cho con gái liền bắt đầu chọn đồ cho mình.

Con gái nhỏ của Liễu gia đang đùa nghịch cái vòng tay cùng chiếc khuyên tai mà nương mới mua cho mình, tuy hiện tai không mang được khuyên tai, nhưng dù sao cũng là con gái mà, luôn rất thích những đồ trang sức xinh xắn. Cô bé ngồi trên ghế chơi vui vẻ, Cố Tiểu Muội cũng đứng bên cạnh nhìn chằm chằm không chớp mắt. Không lâu sau, tiểu nữ nhi Liễu gia cũng phát hiện Tiểu Muội đang nhìn chằm chằm vào đồ trang sức của mình, cô bé cười một tiếng, đem khuyên tai bỏ qua bên trái, liền nhìn thấy tròng mắt Cố Tiểu Muội cũng chuyển qua bên trái, đem khuyên tai dời qua bên phải, thì Cố Tiểu Muội cũng dời qua bên phải.

Qua lại như thế mấy lần, Cố Tiểu Muội mới giật mình nhận ra mình đang bị người ta trêu chọc. Cô bé đột nhiên cảm thấy xấu hổ, ngại ngùng không dám nhìn tiếp nửa.

Liễu phu nhân nhìn thấy cũng rất buồn cười.

Con gái nhỏ nhà họ Cố này, lớn lên thật dễ thương và ưa nhìn. Gương mặt trắng trẻo mập mạp, tóc mái được chải gọn gàng, đôi mắt to trong sáng, còn rất ngoan ngoãn, một cô gái như vậy, ai mà không yêu thương? Liễu phu nhân nói với Trần Kim Liên: “Vẫn là vợ chồng các ngươi biết nuôi con, ba đứa nhỏ trong nhà đứa nào cũng giỏi giang, đứa nhỏ nhất này, cũng được nuôi dạy cẩn thận như vậy.”

Gương mặt tươi cười của Trần Kim Liên cứng lại, không chút xấu hổ nhận lấy công lao này: “Đều là bản thân tụi nhỏ tự lớn lên như vậy thôi.”

“Ngươi thật là, luôn khiêm tốn như vậy, khó trách có thể nuôi dạy được một đứa con trai ngoan ngoãn lại khiêm tốn như Trạng Nguyên lang.”

Bọn họ đang nói chuyện, bên ngoài đột nhiên rất nhiều người đi vào, dẫn đầu là một vị phu nhân xinh đẹp, trang điểm tinh xảo, không giận tự uy, theo sau bà là bốn nha hoàn và một ma ma. Nếu chỉ là như vậy thì Trần Kim Liên đương nhiên sẽ không quá xem trọng, nhưng mấu chốt là đi bên cạnh vị phu nhân này là một người Trần Kim Liên vô cùng quen mặt.

Đương nhiên đó chính là vị quận chúa kia.

Vì trong lòng có chút tâm tư không muốn để người khác biết nên từ khi bọn họ bước vào cửa, Trần Kim Liên vẫn luôn lặng lẽ nhìn về bên đó đánh giá.

Trưởng công chúa là người nhạy bén, làm sao có thể không phát hiện được ánh mắt như vậy, chỉ là bà không nói lời nào, dẫn người đi thẳng vào bên trong. Trước đó đã có người bẩm báo cho chưởng quỹ, không bao lâu sau, chưởng quỹ liền vội vàng đi ra, tự mình mang ra một cái ghế cho trưởng công chúa, mời bà ngồi xuống, đồng thời lấy ra mấy bộ trang sức đã chuẩn bị trước, đem tất cả đến cho bà kiểm tra.

Vừa mở ra, những đồ trang sức lấp lánh đẹp đẽ như muốn chọc mù mắt Trần Kim Liên.

Cao yên miễn cưỡng nhìn một chút, bất mãn nói với nương của mình: “Con cũng không thiếu đồ trang sức, tháng trước ngoại tổ mẫu đã thưởng cho con rất nhiều, cần gì phải đến đây mua?”

Trưởng công chúa mỉm cười nói: “Đồ trang sức ở đây cũng không tệ.”

“Vẫn là điện hạ ngài có con mắt tinh tường, đồ trang sức ở đây của chúng thần mặc dù không bằng trong cung, nhưng hơn ở dáng vẻ tinh xảo, những chỗ khác đều không có đâu.”

Cao Yên nghe thấy những lời này vẫn không có bao nhiêu hứng thú, cũng không nhìn trúng thứ nào trong này.

Chỉ là không biết hôm nay nương của nàng có chuyện gì, sau khi xem qua liền mua cả đống trang sức này, lúc bảo nha hoàn trả tiền cũng không thèm chớp mắt, giống như những thứ này không phải là đồ trang sức, chỉ là cây trâm gỗ ngoài đường mà thôi.

Chưởng quỹ cười tươi như hoa, nhất là sau khi thanh toán tiền, thái độ càng vô cùng ân cần. Nhìn thấy dáng vẻ này của chưởng quỹ, Trần Kim Liên nhịn không được “chậc” một tiếng. Có tiền có thể, đúng là đi đến đâu cũng có tác dụng.

Bà xem vô cùng nhập tâm, trong lòng cũng nghĩ đến, nếu như người vung tiền như rác là bản thân mình, không biết phải sảng khoái đến cỡ nào? Vừa rồi bọn họ ngồi ở đây lâu như vậy cũng không thấy chưởng quỹ ra đây, nói đến cùng, chẳng qua chỉ là chênh lệch giữa có tiền và không có tiền thôi.

Sau khi trưởng công chúa vẫy tay trả tiền xong, đảo mắt sang chỗ khác liền nhìn thấy Cố Tiểu Muội đang trốn bên cạnh lặng lẽ nhìn bà.

Đương nhiên trường công chúa biết đứa nhỏ này là ai. Hôm nay bà đến đây, nói thẳng ra chính là để rải tiền, nên sau khi nhìn thấy Cố Tiểu Muội liền xoay người nhìn Trần Kim Liên, vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Cô bé này là đứa nhỏ nhà các ngươi sao?”

Trần Kim Liên sửng sốt, lập tức kéo Cố Tiểu Muội đến trước mặt mình: “Con bé làm gì đắc tội với ngài sao?”

“Làm gì có chứ, chỉ là nhìn thấy cô bé lại khiến ta nhớ đến dáng vẻ lúc nhỏ của con gái nhỏ nhà ta. Con gái nhỏ nhà ta mặc dù càng lớn càng kiêu căng một chút, nhưng khi con bé còn nhỏ cũng giống như cô bé này, xinh đẹp lại đáng yêu như vậy.”

Liễu phu nhân vô cùng đồng ý với lời nói này, liền ở bên cạnh nói phụ họa thêm: “Đúng là như vậy, đứa nhỏ này đúng là vô cùng xinh đẹp, giống như ca ca của con bé vậy.”

Trạng Nguyên lang đúng là vô cùng đẹp mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!