Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 294: Chương 293:

Chương 293:

“Cố huynh à, cẩu phú quý, vật tương vong*!”

*Đừng quên bạn bè mình khi đã phú quý giàu có

Cố Thiệu mặt không cảm xúc mà đẩy bàn tay của hắn ta ra.

Mấy cái người không thiếu tiền này, chạy đến trước mặt hắn nói mấy lời như vậy, đây không phải chế nhạo hắn thì là cái gì? Có tiền thì có thể coi tiền tài như cặn bã, như hắn đây không có tiền còn phải kiếm tiền nuôi gia đình, chỉ có thể giả bộ với thái độ như vậy, ban đêm còn phải lăn qua lộn lại, sợ mình giả vờ rồi, sau đó tiền tới tay cũng mất.

Người nghị luận xung quanh có nhiều, nhưng đối với Cố Thiệu mà nói đều không tính là gì, chỉ có tiền vào tay mới là quan trọng nhất.

Tuy rằng cha nương không nói muốn ở tại kinh thành, nhưng ai mà không hy vọng người một nhà ở chung với nhau. Sau này còn có thê tử phải nuôi, nói không chừng còn có con cái nữa, điều duy nhất hắn phải làm, chính là tích cóp nhiều tiền một chút.

Nhưng mà việc ăn mặc cần kiệm này cũng không phù hợp với tác phong trước giờ của Cố Thiệu.

Lần này kiếm được nhiều như vậy, Cố Thiệu vẫn đưa cho cha nương của hắn không ít, rốt cuộc trong nhà cũng có rất nhiều thứ phải thêm vào, cha nương còn có hai đứa nhóc, mỗi ngày ở kinh thành cũng cần phải chi tiêu.

Sau khi cho bạc, Cố Thiệu liền bắt đầu tĩnh tâm lại để đọc sách.

Dù sao Hàn Lâm Viện bên này nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không đọc sách thì làm gì? Cũng không biết mấy ngày nay hệ thống nghĩ như thế nào, bỗng nhiên chuẩn bị kỹ càng cho hắn mấy quyển sách, Cố Thiệu xem xét một cái, thấy bất ngờ là bên trên viết bốn chữ to 《 Hoá tệ thông luận 》 , mỗi tập đều giống nhau, tổng cộng có mấy tập, độ dày quả thực dọa người.

Cố Thiệu nhìn những quyển sách này thì cả người tê dại, vốn tưởng rằng sẽ khó đọc muốn chết, kết quả cũng không biết vì sao, thế mà hắn lại thật sự đọc hiểu được.

Không chỉ có như thế, Cố Thiệu còn xem đến mức cảm thấy thú vị.

Trước đó sách hắn đọc đều là mấy quyển rời rạc, dù có hiểu cũng không hiểu được nhiều lắm. Nhưng bộ sách này thì không giống, bên trong trình bày và phân tích thành một hệ thống, từ trên xuống dưới, thậm chí trong đó nhắc tới rất nhiều loại tiền tệ, Cố Thiệu đều chưa từng nghe đến bao giờ.

Lịch sử tổng quát, lịch sử tổng quát, tất nhiên là phải đi từ trên xuống dưới. Trên thì hắn biết, nhưng phần dưới này… Trong mơ hồ Cố Thiệu đã đoán ra, có lẽ mấy thứ này cũng không phải vật của triều đại này.

Vậy nên, Cố Thiệu xem càng nghiêm túc hơn.

Hôm nay, hắn đã đọc hết quyển thứ tư của bộ lịch sử tổng quát, đang thu dọn đồ vật để về nhà. Khi đi ngang qua một gian hàng đang định mua chút đồ ăn vặt để ăn, bỗng nhiên trong đầu vang lên tiếng cảnh báo của hệ thống:

“Ký chủ, nương ngươi gặp phải trưởng công chúa rồi kìa!”

Cố Thiệu nghe xong liền ngây người: “Nương ta đụng phải ai?”

“Trưởng công chúa.” Thanh âm của hệ thống lại truyền đến.

Cố Thiệu chớp mắt, hắn còn chưa từng nhìn thấy trưởng công chúa, nương của hắn làm sao lại có quan hệ với trưởng công chúa rồi? Cố Thiệu suy nghĩ một lúc lâu, đột nhiên nhớ đến ngày cha nương hắn vào kinh đã đụng phải nhị công tử và quận chúa của phủ công chúa, lúc ấy sau khi trở về, hình như nương hắn còn có một chút suy nghĩ.

Nhớ lại suy nghĩ mà nương hắn từng lộ ra ngoài, Cố Thiệu nhanh chóng rút lại bước chân chuẩn bị đi mua đồ ăn vặt, vội vàng chạy trở về, vừa chạy vừa hỏi hệ thống: “Bọn họ đang ở đâu?”

Hiện tại Trần Kim Liên đang trong một cửa hàng trang sức cách hẻm Đông Thanh không xa.

Vốn dĩ hôm nay bà đến đây với người chị em tốt mới quen của mình. Người bạn mới này là hàng xóm đối diện nhà Cố Thiệu, nhà chồng họ Liễu nên mọi người gọi bà ấy là Liễu phu nhân. Liễu phu nhân cũng là người Giang Nam, cũng cùng phu quân đến kinh thành đã hơn hai mươi năm, chưa từng trở lại Giang Nam nên trong lòng rất nhớ quê hương. Bây giờ đụng phải Trần Kim Liên cũng tới từ Giang Nam nên hai người họ tự nhiên lại thân thiết hơn những người khác.

Hôm nay đến đây là Liễu phu nhân định mua một chút đồ trang sức cho con gái mình. Trong kinh thành này, rất nhiều cửa hàng trang sức khác lớn hơn cửa hàng này, nhưng đồ trang sức bán ở đây lại tinh xảo hơn nhiều so với các cửa hàng khác, cho đù đắt hơn một tí cũng rất đáng tiền, nên không ít phu nhân nhà quan vẫn sẵn sàng đến đây để mua.

Trần Kim Liên là đi cùng bà ấy đến, vì muốn thể hiện bản thân mình cũng yêu con gái nên Trần Kim Liên cũng giả vờ đem đồ ướm thử lên người Tiểu Muội.

Đương nhiên nếu bảo bà phải giống Liễu phu nhân bỏ tiền mua đồ trang sức cho Tiểu Muội thì Trần Kim Liên bà không làm được. Bà cảm thấy bản thân mình nghĩ vậy cũng không có gì sai, dù sao Tiểu Muội cũng còn nhỏ thì đeo đồ trang sức làm gì, có phải là lãng phí tiền không! Trần Kim Liên bên cạnh liên tục oán thầm, chẳng qua khi Liễu phu nhân hỏi ý kiến thì bà vẫn ôm khuôn mặt tươi cười nói: “Không tệ, nó rất đẹp.”

Thật ra trong lòng bà lại thấy tiếc số tiền đó thay Liễu phu nhân, nha đầu kia so với Tiểu Muội nhà bọn họ cũng không lớn bao nhiêu, đồ trang sức mua đeo được hai năm cũng không thể đeo nửa, chẳng phải rất lãng phí sao?

Liễu phu nhân còn đang do dự vì vòng tay đó rất hợp với con gái bà, nhưng chọn tới chọn lui vẫn không tìm được cái phù hợp nhất.

Đợi hồi lâu, ngay cả Trần Kim Liên cũng có chút khó chịu, liền quay đầu nhìn thoáng qua, bà lập tức chỉ vào chiếc vòng tay san hô phía trên: “Cái này đi.”

Liễu phu nhân nửa tin nửa ngờ cầm chiếc vòng tay lên, đeo cho con gái, không ngờ lại rất phù hợp. Bà liếc nhìn Trần Kim Liên, lại hỏi: “Vậy khuyên tai thì sao, cái nào đẹp hơn?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!