Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 293: Chương 292:

Chương 292:

“Đã nói là tặng, sao có thể thu tiền gì nữa chứ?” Cố Thiệu nói mà lời lẽ chính đáng, kiên quyết không chịu lấy tiền.

Đặng quản gia khuyên can mãi, Cố Thiệu mãi vẫn không nhận, cuối cùng ông ta thật sự không còn cách nào, ném tiền vào trong sân, cầm tranh chữ rồi vội vàng chạy ra ngoài, cũng không quay đầu lại chút nào, nhanh chóng chạy ra khỏi hẻm Đông Thanh rồi biến mất, sợ Cố đại nhân người ta đuổi theo ra trả lại tiền.

Con người ấy à, quá yêu tiền không tốt, không để tiền vào trong mắt lắm, cũng chọc cho người sầu, đưa tiền cũng không đưa được? Sau khi Đặng quản gia chạy một hồi lâu, còn ở đằng kia cảm khái.

Thật ra, sau khi Cố Thiệu thấy người chạy đi rồi, thì đã dừng bước chân lại, quay đầu nhìn túi tiền ở trong sân, lộ ra nụ cười vừa lòng.

“Không tồi.”

Chi tiêu mấy tháng tới, xem như đã vào tay.

Cố Thiệu cảm thấy mỹ mãn, chạy tới nhặt túi tiền lên, lại phát hiện hình như thứ này nhẹ hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Vốn hắn tưởng rằng ở đây chỉ có ba mươi quan như lúc đầu Đặng quản gia đã nói, lại không nghĩ sau khi mở ra, thế mà bên trong lại là mấy khối bạc, Cố Thiệu ước lượng, phát hiện khó có thể tin được, chỗ phí nhuận bút này gần bằng một năm bổng lộc của hắn. Nhiều tiền như vậy, nói không chừng ngay cả tiêu dùng cho hôn lễ cũng đủ rồi.

Vị Đặng lão gia này, thật sự là danh tác mà!

Cố Thiệu đột nhiên chần chờ: “Hệ thống, Đặng lão gia này không phải là người vi phạm pháp luật gì đó chứ, ta nhận bạc của ông ta, sau này có thể bị hố hay không vậy?”

Hệ thống cười lạnh: “Bây giờ mới nhớ tới hỏi cái này, có phải hơi muộn quá rồi hay không.”

Cố Thiệu gãi gãi đầu, lúc trước hắn chỉ nghĩ đến tiền, làm gì có thể nhớ được nhiều như vậy; bây giờ tiền tới tay, Cố Thiệu mới phát hiện hình như có hơi không ổn.

Tuy nhiên rất nhanh hệ thống đã cho hắn uống một viên thuốc an thần: “Cứ yên tâm đi, vị Đặng lão gia này tuy là một thương nhân, nhưng không phải gian thương gì đó, làm người cũng không tồi, chưa từng làm ra chuyện gì phạm pháp. Bây giờ ông ta mua tranh chữ của người, đều chỉ là vì kết một phần thiện duyên với ngươi.”

Cố Thiệu nghe vậy, lúc này mới yên tâm cất kỹ túi tiền đi. Không phải người vi phạm pháp luật là được, nếu không thì, hắn còn phải trả lại số tiền này.

Từ sau khi nghị thân, Trịnh tiên sinh lại tìm người tính ngày hoàng đạo, trong lòng Cố Thiệu vẫn luôn lo lắng chuyện hôn lễ, sợ mình không có tiền, ngay cả hôn lễ cũng không chi trả nổi. Bây giờ vị Đặng lão gia này, cũng xem như đã giải quyết chuyện lửa sém lông mày của hắn.

Nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Cố Thiệu lại không nhịn được mà nghĩ, giá như mỗi ngày đều có thể có tiền của phi nghĩa như vậy thì tốt rồi.

Hệ thống khịt mũi coi thường việc này: “Vật dĩ hi vi quý, nếu như tranh chữ của ngươi bày đầy ra đường, ai lại nguyện ý ra tiền mua nữa?”

Đồ vật phải hiếm có thì mới quý giá

“Cũng phải.” Cố Thiệu rất là đồng ý, lại nói, “Vậy cứ nửa tháng thì có một khoản tiền của phi nghĩa, ta cũng cảm thấy mỹ mãn.”

Hệ thống “A” với vẻ mặt của hắn.

Cơ mà, hệ thống nhìn dáng vẻ vui tươi này của Cố Thiệu, cũng không có nói gì trào phúng nữa. Nó cùng Cố Thiệu một đường đi tới, ngay từ đầu chỉ là đơn thuần muốn cải tạo tra nam, bây giờ đã trải qua nhiều việc như vậy, ngược lại cũng thật tình muốn nhìn xem đến tột cùng đồ ngu xuẩn này có thể đi bao xa.

Không thể nghi ngờ, Cố Thiệu đời này và Cố Thiệu đời trước, đã hoàn toàn không giống nhau. Tên tra nam đời trước kia, không chỉ tồi tệ, lại còn giỏi luồn cúi, đầu cơ trục lợi, làm việc ác càng nhiều, tâm tư cũng càng ngoan độc, thật sự là vô cùng đáng giận, cuối cùng sự việc bại lộ ra, bị nghìn người chỉ trích, thật sự cũng là báo ứng. Cố Thiệu đời này, đã hoàn toàn không còn phần tâm tư luồn cúi kia nữa, làm người còn có chút ngốc.

Nhưng hôm nay như vậy, vừa lúc là điều hệ thống chờ đợi.

Một người có thể đạt đến mức đăng phong tạo cực trên con đường làm việc ác, nhưng thường trên con đường làm việc thiện lại là im lặng vô danh. Khi xấu xa thì có thể chẳng kiêng nể gì cả, khi lương thiện lại muốn đeo thật nhiều trên lưng, một chút xíu sai cũng không được. Cố Thiệu bây giờ, tốt xấu cũng xem như có chút thanh danh, sau này, để nói sau đi…

Đạt đến đỉnh cao của một việc

Đúng như hệ thống dự đoán, trải qua chuyện này, Cố Thiệu lại trở nên nổi bật ở kinh thành lần nữa. Chuyện Đặng gia ba lần đến cầu chữ lưu truyền rộng rãi ở trên phố, bá tánh tầm thường cũng chỉ cười cho qua, tán thưởng một câu rằng Đặng gia lão gia thực sự có tiền; nhưng những người đọc sách kia, thứ họ nhìn vào lại là khí khái của Cố Thiệu, thanh cao, coi tiền tài như cặn bã, những lời này, đúng là mô phỏng người đọc sách. Về việc Đặng gia có cho Cố Thiệu bạc hay không, bọn họ không thèm để ý. Không nghe Đặng lão gia người ta nói à, cuối cùng bọn họ đưa bạc mà Cố Thiệu cũng còn không nhận kìa.

Chỉ nhìn vào phần thái độ này thôi, đó là người bình thường không thể so sánh.

Bởi vì chuyện này, khi Cố Thiệu bước vào Hàn Lâm Viện, dường như bên cạnh luôn có vô số ánh mắt đánh giá. Vốn dĩ Cố Thiệu ở Hàn Lâm Viện đã làm cho người ta chú ý, thứ nhất là bởi vì không ít người ghen ghét trong tối ngoài sáng, thứ hai là bởi vì Thánh Thượng quang minh chính đại thiên sủng. Hiện giờ đề tài câu chuyện trên người Cố Thiệu lại thêm một cái, người ghen tị cũng không ít, nhưng lại càng nhiều người, vẫn có thêm mấy phần kính nể Cố Thiệu.

Vui mừng thật lòng nhất chính là Ngô Triệt và Hàn Tử Lãng. Ngô Triệt cảm thấy lần này hắn có thể nhất minh kinh nhân (bỗng nhiên nổi tiếng, kêu một tiếng khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc), là xuất phát từ bản lĩnh của hắn, cho nên mỗi khi nhắc tới chuyện này, rất có chung vinh dự. Còn Hàn Tử Lãng à, người này tuổi đã không nhỏ, đã là người có con trai con gái, cố tình hành động lại chẳng khác với Cố Thiệu là mấy, khi tan việc còn cố ý chạy tới vỗ vỗ bả vai Cố Thiệu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!