Chương 291:
Cố đại nhân người ta coi tiền tài như cặn bã, giống như cơn gió mát lành, ánh trăng sáng trong, trái lại với một thân hơi tiền của ông ta, còn mưu toan dùng vàng bạc mua chuộc người ta, thật là khiến người áy náy!
Chờ đến khi ông ta bị lời nói dịu dàng của Cố Thiệu đưa ra ngoài, Đặng quản gia mới đột nhiên vỗ tay một cái, phản ứng lại: “Xem đầu óc ta này, sao lại ra ngoài mất rồi!”
Chuyện hôm nay lão gia dặn dò, vẫn không làm tốt được.
Sau khi đi ra từ hẻm Đông Thanh, Đặng quản gia lại không ngừng đẩy nhanh tốc độ mà trở về bẩm báo với lão gia nhà mình. Hôm nay ông ta cũng đã làm không ít chuyện, trước đó thì đi bái phỏng nhà mấy vị quan lão gia để đưa tiền, lại mang tranh chữ mà bọn họ đã hứa hẹn về, cũng chỉ ở chỗ của Cố Thiệu, lại lần nữa gặp khó khăn.
Sau khi Đặng quản gia đem những tranh chữ kia về, Đặng lão gia gấp không chờ nổi mà mở ra, bày hết ra ở trước mặt thưởng thức từng bức một. Ông ta xem rất nghiêm túc, nhưng có phải thật sự xem vào, có phải có thể xem hiểu được vài phần, càng sâu hơn là, liệu có thật sự nhận biết được đủ hết các chữ ở trên hay không, đều khó mà nói.
Nhìn một lúc lâu, Đặng lão gia mới chậm rì rì hỏi: “Cố đại nhân kia vẫn không đồng ý?”
“Vẫn không, Cố đại nhân không giống như những người khác.” Nói đến Cố Thiệu, Đặng quản gia cảm thấy bội phục từ tận đáy lòng, “Ta cũng đã đến nhà Cố đại nhân hai lần, biết nhà bọn họ có tình huống như thế nào, một tòa nhà như vậy, nghĩ chắc cũng hao phí không ít tiền tài trong nhà, vốn dĩ nhà Cố đại nhân đã không giàu có, bây giờ người một nhà lại đều ở trong kinh thành, dựa vào một chút bổng lộc kia của Cố đại nhân để sống, còn không phải là khó khăn túng thiếu sao. Nếu là người khác, nghe được có thể bán tranh chữ, còn có thể lấy giá cao như thế bán đi, đã sớm đồng ý ngay rồi. Nhưng Cố đại nhân lại không động lòng một chút nào, hắn không nhìn trúng vàng bạc, càng không muốn lấy không tiền từ trong tay người khác.”
Người như vậy, sao có thể không làm cho người khác kính nể chứ? Huống chi còn có người ở phía trước đối lập, càng làm cho Cố Thiệu không giống người bình thường, “Lão gia, ta cảm thấy mấy vị này cộng lại, so ra có lẽ cũng kém một vị Cố đại nhân.”
Đặng lão gia vừa nghe lời này, trên mặt lập tức lộ ra một chút suy nghĩ sâu xa: “Thật sự lợi hại như vậy à?”
“Còn không phải sao, huống hồ ngài không nghe nói sao, ngay cả Thánh Thượng cũng khen ngợi với vị Cố đại nhân này, rõ ràng là tiền đồ vô lượng, lại nghèo nữa thì có thể nghèo thêm mấy năm? Nếu chúng ta không nắm chặt một chút, lỡ như bị người khác nhanh chân đến trước, chẳng phải là đáng tiếc?”
Đặng lão gia cảm thấy ông ta nói cũng có lý, nhưng mà: “Không phải ngươi nói hắn coi tiền tài như cặn bã sao?”
Vậy ông ta phải đưa tiền qua như thế nào?
Đặng quản gia cũng đang sầu chuyện này, nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng: “Cố đại nhân để ý thanh danh không chịu thu vàng bạc, chúng ta có thể đổi một cái cớ khác mà.”
Dù sao đều là đưa tiền, không bằng đổi cái cớ dễ nghe một chút, lại hạ tư thái thấp thêm một chút, chuyện này hẳn là có thể thành. Đặng quản gia gặp Cố Thiệu hai lần, cảm thấy rõ ràng so với tiêu tiền ở trên người mấy vị khác, còn không bằng tiêu tiền ở trên người Cố Thiệu kìa.
Ít nhất ông ta cảm thấy, tiền tiêu ở trên người Cố đại nhân có giá trị hơn!
Đặng lão gia thấy ông ta nói như vậy, liền lập tức hỏi ông ta có ý tưởng gì. Chủ tớ hai người nghĩ đến cũng hòm hòm rồi, không có tâm tư gì khác, chính là tiền nhiều đến bỏng tay, muốn giúp đỡ “Đại quan” tương lai một chút, không đặt trúng thì cũng không có gì, dù sao bọn họ có tiền; nhưng nếu bọn họ đặt trúng, vậy thì sau này sẽ nhiều thêm một chiêu số.
Cho dù đối phương không giúp bọn họ làm việc, nhưng mà quen biết một vị quan lão gia nói chuyện được, còn hữu dụng hơn bất cứ thứ gì.
Chủ tớ hai người suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cũng quyết định ý tưởng này.
Hai ngày sau, Đặng gia lão gia tự mình tới cửa bái phỏng, đối phương đưa ra danh mục, lại còn là vì cầu hạ lễ cho người cha già sắp sinh nhật sáu mươi của mình. Vì bình sinh cha già thích tranh chữ nhất, trong số các tranh chữ lại chỉ yêu thích chữ của u Dương tiên sinh, sau nhiều lần hỏi thăm, biết được kim khoa Trạng Nguyên, bây giờ đang là biên tu Cố đại nhân cực am hiểu kiểu chữ u Dương Tuần, cho nên cố ý đến bái kiến, xin Cố Thiệu tặng cho một bộ tranh chữ.
Tin tức này vừa được thả ra, hai bên đều có thể diện.
Đặng lão gia cũng là một người khách khí, đặc biệt là sau khi tới cửa, nhìn thấy Cố Thiệu là một người trẻ tuổi đầy hứa hẹn, dáng vẻ đường đường như vậy, càng vô cùng khách khí hơn.
Cố Thiệu đã bưng thái độ nhiều ngày như vậy, bây giờ cuối cùng cũng chờ được đến lúc hệ thống nhả ra, cho nên sau khi Đặng lão gia tới cửa được một lúc, hắn mới không chút hoang mang mà nhả miệng, đồng ý với thỉnh cầu xuất phát từ hiếu tâm của Đặng lão gia.
Hai người đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, không nói đến chuyện phí nhuận bút.
Cố Thiệu thì ngượng ngùng đề cập đến, với lại hắn cũng biết, Đặng lão gia sẽ đưa thôi; Đặng lão gia thì sợ sau khi mình đề cập đến sẽ chọc giận Cố Thiệu, quyết tâm chờ đến sau khi Cố Thiệu viết xong, lại tìm cái cớ lén lút đưa.
Lại qua hai ngày, nhân lúc Cố Thiệu tan làm thì Đặng quản gia tới lấy tranh chữ. Cùng lúc đó, còn mang đến một khoản phí nhuận bút thật dày. Đặng quản gia làm theo lời lão gia đã dặn, khi định rời đi thì nhanh chóng đưa cho Cố đại nhân, nhưng động tác của Cố đại nhân còn nhanh hơn ông ta vài phần, mới dính tay đã lập tức trả lại cho ông ta: