Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 291: Chương 290:

Chương 290:

Nói xong, Trịnh Viễn An lại nhìn về phía Lý thị: “Chuyện đặt mua của hồi môn, tẩu phu nhân cũng không cần sốt ruột, ta sẽ phái quản gia trong phủ giúp ngài cùng đặt mua.”

“Vậy thì đa tạ Trịnh tiên sinh.” Lý thị đứng dậy hành lễ.

Với bà ấy mà nói, có những lời này của Trịnh Viễn An, cũng tương đương với việc uống một viên thuốc an thần, “Ở trong kinh ta cũng không quen thuộc gì mấy, đặc biệt là sau này còn phải mua một tòa nhà, càng không biết mua ở đâu mới tốt, có quản gia của quý phủ hỗ trợ, thật sự là không thể tốt hơn.”

Trần Kim Liên nghe thấy hai chữ tòa nhà thì lập tức ngồi thẳng người lên. Nhìn dáng vẻ, hình như của hồi môn của Trần Tú Nương nghe cũng không tệ lắm? Nhưng nghĩ kỹ lại thì, dù có không tệ, vẫn đâu thể so sánh với huyện chủ người ta chứ.

Tòa nhà thì tòa nhà đi, mua một tòa nhà không phải là điều đương nhiên à, nếu không như địa vị của nhà bọn họ hiện giờ, đâu thể xứng đôi với Thiệu ca nhi nhà bọn họ? Trần Kim Liên nghĩ rất là đương nhiên. Sau khi bay bổng một lúc, Trần Kim Liên trực tiếp không nghe những người này nói gì phía sau nữa, dù sao đợi đến khi bà bắt đầu cảm thấy không còn kiên nhẫn nữa thì lại thấy mọi người đứng lên, chuẩn bị đi ra ngoài.

Đây là… kết thúc rồi? Trần Kim Liên hơi há hốc mồm, lặng lẽ hỏi Cố Đại Hà: “Lúc sau nói gì vậy?”

“Ta đâu có biết.” Thật ra Cố Đại Hà cũng không nghe vào được mấy.

Trần Kim Liên nổi giận: “Một người cha như ông, sao không để bụng chút nào thế?”

“Vậy một người nương như bà, không phải cũng không để bụng à?” Sau khi Cố Đại Hà nói xong, lại trấn an bà hai câu, “Được rồi, hai chúng ta có nhớ kỹ thì cũng có gì hữu dụng đâu, không phải con trai nhớ là được rồi à?”

Dù sao Cố Đại Hà đã nhìn ra, hôn sự của con trai ấy à, hai vị tiên sinh này còn để ý hơn cả bọn họ, chỉ sợ đến lúc đó, cũng không cần bọn họ hao tâm tốn sức gì mấy cơ. Cái gì cũng không cần làm là có thể để con trai cưới vợ, Cố Đại Hà còn có thể không thỏa mãn chỗ nào?

Người không thỏa mãn là Trần Kim Liên, sau khi ra khỏi phòng, nhìn thấy Trần Tú Nương cúi đầu thẹn thùng ngồi ở đằng kia, Trần Kim Liên càng không hài lòng.

Bà nhìn như thế nào cũng cảm thấy Trần Tú Nương này so ra thì kém huyện chủ người ta. Lúc đó, Trần Kim Liên đã hoàn toàn quên mất vào lần đầu gặp mặt, bà còn coi thường huyện chủ người ta. Trong lòng bà không thoải mái, trong lúc nhất thời cũng quên mất suy nghĩ nhận kết nghĩa, tức giận cả nửa ngày, đến khi rời khỏi phủ Thượng thư để về nhà, mới vỗ đùi nghĩ ra, thế mà bản thân mình lại quên mất một chuyện quan trọng nhất.

Cố Đại Hà biết tâm tư của bà, trong lòng cũng rất đồng ý với việc này: “Đừng nóng vội, sau này có rất nhiều cơ hội.”

“Lần sau gặp Hồ lão phu nhân, ông phải nhắc nhở ta một chút đấy. Việc kết nghĩa này, vẫn nên định ra sớm một chút cho thỏa đáng.” Trần Kim Liên nghĩ đến quyền thế của phủ Thượng thư, cảm thấy nhất định mình phải tranh thủ cho con trai một chút.

Hồi tưởng lại thái độ của Hồ lão phu nhân với con trai khi nãy, cùng với việc Trịnh tiên sinh tặng nhà cho con trai, Trần Kim Liên cảm thấy, chuyện này rất có thể thành!

Xe ngựa của phủ Thượng thư đưa bọn họ về dừng lại ở đầu hẻm Đông Thanh. Mọi người xuống xe ngựa, một đường đi về nhà. Cố Thiệu đầy bụng tâm tư mà theo ở phía sau. Còn chưa tới nhà thì bỗng nhiên nghe cha nương hắn kêu lên kỳ lạ một tiếng: “Này, Thiệu ca nhi mau nhìn xem, cổng nhà ta có một người đang đứng kìa!”

Cố Thiệu vừa nghe thấy thì vội vàng lách qua cha nương của hắn rồi đi về phía trước xem.

Nhìn một cái, buồn bực hai ngày nay của Cố Thiệu lập tức tiêu tán vô tung vô ảnh: Người coi tiền như rác kia, thế mà thật sự trở lại rồi!

Người tới vẫn là Đặng quản gia ngày ấy.

Ông ta đã đợi ở chỗ này một lúc lâu rồi, nhưng mãi vẫn không chờ được bóng dáng Cố Thiệu. Hỏi nhà bên cạnh mới biết được rằng Cố đại nhân người ta đã ra ngoài từ sáng sớm, cũng không biết đến nơi nào.

Vốn Đặng quản gia nghĩ chờ thêm một lát nữa, nếu như không chờ được người nữa thì đành trở về thôi, ai biết chỉ thoáng qua một lúc đã nhìn thấy Cố đại nhân đi tới.

“Đặng quản gia?”

“Làm khó Cố đại nhân còn nhớ rõ ta.” Đặng quản gia mang khuôn mặt tươi cười đi tới, thái độ rất là thân cận.

Cố Thiệu nhìn gương mặt tươi cười của ông ta là biết đối phương có việc muốn cầu. Có việc muốn cầu thì không sợ, sợ chính là đối phương ngay cả cầu cũng không cầu một chút, vậy tranh chữ của hắn còn bán ra ngoài thế nào được? Lòng Cố Thiệu thấp thỏm cả ngày, bởi vì thái độ bây giờ của Đặng quản gia, lại lập tức lặng xuống.

Hắn cảm thấy lần này hẳn là ổn rồi, Cố Thiệu nhanh chóng mở cửa, lại mời Đặng quản gia này vào trong phòng nói chuyện.

Mới ngồi xuống, hệ thống lại nhảy ra, bên trong câu nói không thiếu khinh thường: “Bây giờ đã tin chưa?”

Cố Thiệu vội nói: “Tin rồi tin rồi, thế lúc này thì?”

“Vẫn là không thể đồng ý.”

Ý cười của Cố Thiệu trở nên suy sụp, đang muốn khuyên hệ thống hai câu, nhưng mà suy nghĩ lại, hẳn là hệ thống cũng sẽ không hại hắn. Nhìn thái độ của người này thật sự tha thiết, ông ta có thể tới lần thứ hai, chưa chắc sẽ không tới lần thứ ba. Nếu ông ta thật sự không tới lần thứ ba, vậy… vậy hắn sẽ tìm hệ thống đòi tiền.

Dù sao hắn không lỗ.

Trong lúc nghĩ lại, Cố Thiệu đã có tính toán trước, treo một gương mặt ôn tồn lễ độ, trong lời nói mang theo sự hoà nhã, nhưng lại không lộ ra nửa phần ý muốn bán tranh chữ nào, dáng vẻ thanh phong hiểu nguyệt, lừa gạt Đặng quản gia kia đến sửng sốt, thậm chí cảm thấy bản thân mình đề cập đến vàng bạc ở trước mặt Cố Thiệu, cũng là làm bẩn vị Trạng Nguyên lang này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!