Chương 289:
Lý thị lang nghe, trong lòng dần dần có chút không thoải mái, chỉ là ông ta cũng không tức giận với Lỗ Tề Lâm, chỉ ra vẻ khó hiểu hỏi: “Sao vậy, ta đã nói lời gì làm cho tỷ phu phiền phức à?”
Lỗ Tề Lâm vốn định nhắc lại chuyện xưa, nhưng mà lời nói đến bên miệng, lại không muốn nói đến tên Cố Thiệu nữa, liền vẫy tay, không kiên nhẫn nói: “Thôi, không nhắc tới không nhắc tới, sau này cũng đừng nhắc lại. Những cái đó, ta cũng chỉ coi như chưa từng nghe qua thôi.”
Ông ta biết nhất định Lý thị lang có thể hiểu ý của mình ý.
Quả nhiên, Lý thị lang nghe ông ta xong, ý cười trên mặt cứng lại trong một cái chớp mắt, lại đi về phía trước, không nhắc đến tên Cố Thiệu nữa, cũng không chỉ cho Lỗ Tề Lâm mấy biện pháp như lúc ban đầu. Hai người đều giả vờ với vẻ chưa từng có gì xảy ra cả, chỉ là trong lòng Lý thị lang lại cực kỳ rõ ràng, tỷ phu này của ông ta, không được việc rồi.
Những việc đó, Cố Thiệu cũng không biết. Hôm nay hắn tâm tâm niệm niệm cả ngày, chờ đến chạng vạng, sau khi trở về vẫn luôn nhìn chằm chằm ra cổng, sợ bỏ lỡ gì đó, dẫn tới Trần Kim Liên bọn họ cảm thấy kỳ quái. Nhưng ngóng trông như vậy, lại vẫn không ngóng được bóng dáng vị Đặng quản gia kia.
Cuối cùng, Cố Thiệu cũng từ bỏ.
Hôm sau là ngày nghỉ tắm gội khó có được, lần trước đã nói xong rồi, ngày này Cố Thiệu phải đến phủ Thượng thư bàn bạc chuyện cùng với các tiên sinh. Cho nên sáng sớm, người nhà họ Cố ăn bữa sáng xong liền chuẩn bị đến phủ Thượng thư.
Hai đứa nhóc bởi vì được ra ngoài cho nên đều vô cùng vui mừng, hứng thú mười phần. Trái lại, Trần Kim Liên lại có chút không muốn đi lắm, nếu không phải Cố Thiệu và Cố Đại Hà đều mở miệng nói, chỉ sợ Trần Kim Liên sẽ ở lại trong nhà cùng tám chuyện với các phu nhân khác. Cũng không phải Trần Kim Liên không muốn đến phủ Thượng thư, mà chỉ đơn giản là không muốn đối mặt với việc ngày hôm nay.
Nếu như việc ngày hôm nay thật sự được định ra, sau này sẽ không tiện đổi ý nữa, không phải sao?
Đến khi tới phủ Thượng thư, Cố Thiệu dẫn theo người nhà quen cửa quen nẻo mà tiến vào thì được đưa tới thượng phòng. Khi bọn họ đến đây, người ở trong thượng phòng cũng đã tới gần đủ rồi.
Hai mẹ con Lý thị đang ngồi ở trước mặt Hồ lão phu nhân nói cười, cũng không biết Lý thị nói gì, lập tức chọc cho Hồ lão phu nhân cười to không ngừng. Sau khi Cố Thiệu bước qua ngạch cửa, nhìn bộ dáng này của bà ấy, sợ bà ấy cười đến hụt hơi.
Cũng may không lâu sau Hồ lão phu nhân đã nhìn thấy Cố Thiệu bọn họ, cũng dần dần ngưng lại ý cười, vẫy tay với Cố Thiệu bảo hắn nhanh nhanh qua đây.
Trần Kim Liên rơi lại phía sau một bước, khi nhìn thấy con trai ngồi cùng với một đôi mẹ con kia, trong lòng lại nghẹn lại một chút. Bà vuốt ngực, cảm thấy hôm nay bản thân mình vẫn nên nhìn ít lại một chút, nghe ít lại một chút, miễn cho thật sự đau lòng khó chịu, trực tiếp ngất đi.
Trần Kim Liên biết, hôm nay đến đây là vì nói chuyện đính hôn.
Việc này không thể nào tránh.
Sau khi hàn huyên vài câu, Trịnh tiên sinh và Tần tiên sinh liền trực tiếp nói vào chuyện chính với Cố Thiệu. Lần này lên kinh, Trần tú tài cũng không cùng đến, nhưng trước khi đi, hai vị tiên sinh đã thương nghị với ông ấy rồi. Hai người đây đều là tiên sinh của Cố Thiệu , có câu nói rằng một ngày làm thầy, cả đời làm cha, thêm vào việc cha nương của Cố Thiệu nhìn không phải người đáng tin cậy cho lắm, cho nên hai người liền ôm lấy gánh nặng này.
Để cho Trịnh Viễn An nói, không còn người nào thích hợp với Cố Thiệu hơn vị cô nương Trần gia này.
Sẽ không kéo chân sau, sẽ không để rơi nhược điểm vào tay người ta, tính tình này, càng sẽ không sinh ra xung đột gì với tiểu tử kia. Nói một câu không biết xấu hổ, bây giờ tiểu tử này đúng là hồng nhân ngự tiền (người được yêu thích trước mặt vua), không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào hắn, hôn sự này, tất nhiên cũng nên cẩn thận một chút, phàm là có chút manh mối hối hôn gì, đừng nói Hoàng Thượng có thể đa tâm hay không, chỉ những ngự sử đó thôi cũng có thể tham tấu chết hắn.
Cho nên, hôn sự này không kết là không được!
Cố Thiệu cũng không có ý tưởng gì, hai vị tiên sinh nói như thế nào thì hắn cứ đồng ý như thế.
Hai vị Trịnh Tần tuy là tiên sinh của Cố Thiệu, bây giờ rõ ràng lại đang nói chuyện thay cho Trần tú tài, cho nên mỗi lần nói vài câu, lại phải nhìn sang bên Cố Đại Hà kia một chút, nhìn một cái xem Cố Đại Hà có ý kiến khác hay không.
Hỏi Cố Đại Hà có dám hay không à?
Trước khi ông lên kinh, huynh trưởng đã tận tâm chỉ bảo mấy ngày, bảo ông tuyệt đối đừng rảnh rỗi tìm việc. Hơn nữa, khi Cố Đại Hà đối mặt với hai vị tiên sinh này, vốn dĩ đã có chút chột dạ nhụt chí, cho nên cho dù bọn họ nói cái gì, Cố Đại Hà đều chỉ có phần gật đầu đồng ý.
Ngược lại Trần Kim Liên bất mãn trong lòng, mấy lần muốn đẩy trở về, nhưng mà nghĩ lại đến căn nhà bây giờ của con trai, cho nên gắng nhịn xuống.
Khoảnh khắc, lại thấy Trịnh tiên sinh nhìn sang phía Cố Thiệu: “Ngươi thì sao, có gì muốn nói không.”
“Con?” Cố Thiệu sửng sốt, rồi lại lắc đầu.
Hắn còn có thể có gì muốn nói, bây giờ hắn chỉ muốn kiếm tiền, dù sao sau này hắn lại có thêm một thê tử cần phải nuôi sống, đây đều là chi tiêu mà!
Trịnh tiên sinh thấy hắn chẳng nói gì như thế, tỏ vẻ một chút ở trước mặt nhạc mẫu cũng không biết, lập tức liên tục lắc đầu. Đồ vô dụng này, vẫn không cần hỏi hắn, dù sao ý kiến của hắn cũng không quan trọng:
“… Thế thì quyết định như vậy đi, qua ít thời gian nữa Trần gia đặt mua đầy đủ của hồi môn ở kinh thành, hai nhà sẽ bắt đầu đi lục lễ, ít thì cũng phải mất bốn năm tháng, đợi đến nửa cuối năm tầm tháng mười một là có thể thành thân. Ngày mai ta gọi người chọn mấy ngày hoàng đạo trong tháng mười một, sau khi chọn xong, nếu hai nhà các ngươi không có dị nghị gì, vậy hôn kỳ sẽ định ra như vậy.”