Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 289: Chương 288:

Chương 288:

“Ngày mai sẽ đến, ngày mai sẽ không đến, ngày mai sẽ đến, ngày mai sẽ không đến…”

Lăn qua lộn lại chỉ có một câu như vậy, cuối cùng ngay cả hệ thống cũng bị hắn nói mãi đến phiền: "Cũng không phải thật sự không còn một chút tiền nào, đến mức phải nhắc mãi như vậy à? Cốt khí của ngươi đâu?”

“Một số tiền lớn như vậy đó, chỉ bởi vì ngươi, lại chạy mất ngay trong tay ta, còn không cho ta nhắc mãi hai câu à?” Cố Thiệu hừ hừ, quyết định tiếp tục nhắc nữa, “Tốt nhất ngươi hãy ngóng trông ngày mai Đặng quản gia kia còn đến đây, nếu không ngày mai ta sẽ còn nói, nói cho ngươi chết luôn, dù sao đều là ngươi sai.”

“Thiểu năng trí tuệ!” Hệ thống căm giận mà mắng hắn một câu.

Đối mặt với một tên thiểu năng trí tuệ, nó còn có thể có cách gì nữa? Cũng không thể so sánh với hắn xem ai thiểu năng trí tuệ hơn chứ, ngược lại việc này hệ thống thua rồi, cũng không dám so với hắn. Đương nhiên hệ thống có thể giật điện Cố Thiệu, nhưng cũng không thể giật chết hắn, để lại thì nhìn thế nào cũng là một tai họa, đừng nói người khác, hệ thống cũng có thể bị hắn làm cho tức chết. Một lát sau, thấy Cố Thiệu còn ở đằng kia nói, hệ thống không nhịn được mắng một câu: “Đồ ngu, cho dù ngày mai người đó có đến đây, cũng đừng nghĩ tranh chữ của ngươi có thể dễ dàng bán đi như vậy!”

Cố Thiệu dừng một chút, ngay sau đó trở mình, lại tiếp tục nhắc mãi.

Hắn biết hệ thống có ý gì, cũng hiểu cách làm của hệ thống, nhưng mà —— hắn thật sự đau lòng mà! Đau lòng rất nhiều, còn có chút thấp thỏm, lỡ như đối phương thật sự thẹn quá thành giận rồi không tới nữa thì biết làm sao?

Dù gì, nhiều tiền như vậy đổi lấy một bộ tranh chữ của mình, nhìn thế nào cũng là đối phương lỗ. Khoản làm ăn lỗ vốn như vậy, có một thì khó có hai đó. Bây giờ hắn là một người đang muốn kiếm tiền nuôi gia đình, những phí nhuận bút đó đã ngang với mấy tháng bổng lộc của hắn rồi? Hiện giờ thứ gì quan trọng nhất, đó tất nhiên là tiền rồi!

Một đêm này, Cố Thiệu vượt qua trong lo lắng. Ngày hôm sau khi vào làm việc, hắn cũng có chút thất thần. Buổi sáng khi Lỗ Tề Lâm gọi hắn hai tiếng muốn phân phó công việc, Cố Thiệu cũng không kịp thời đáp lại ông ta, tay thì vẫn còn đang lật sách chút có chút không.

Một người ở bên cạnh nhìn sắc mặt của Lỗ Tề Lâm dần dần trở nên không tốt, vội vàng gõ gõ bàn của Cố Thiệu.

Đột nhiên Cố Thiệu ngẩng đầu, thấy là người ở bên phải gõ bàn của hắn, nghi hoặc mà nhìn qua: “Làm sao vậy?”

Người nọ chỉ chỉ Lỗ Tề Lâm.

Cố Thiệu nhìn theo ngón tay của hắn ta, chỉ thấy Lỗ Tề Lâm đang đứng đó thở phì phì, sắc mặt đã đen lại. Tuy nhiên, bình thường ông ta cũng là bộ dáng này, cũng không hiếm lạ, Cố Thiệu cũng không cảm thấy là bản thân mình sai, ngược lại còn cảm thấy đối phương vô cớ gây rối kìa.

“Lỗ đại nhân tìm ta làm gì thế?” Cố Thiệu khó hiểu hỏi.

“Không dám, ta đâu dám tìm Cố đại nhân làm gì?” Lỗ Tề Lâm cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi, cũng không nói lại chuyện mà lúc nãy chưa nói ra.

Ông ta cảm thấy Cố Thiệu đây là được thánh sủng, cố ý bày sắc mặt cho ông ta nhìn cơ. Bây giờ ai không biết Cố Thiệu hắn được yêu thích ở chỗ Thánh Thượng, lần trước Thánh Thượng vì gặp Hộ Bộ thượng thư đã phát giận, nghe nói là Cố Thiệu đến Thái Cực Điện, dỗ Thánh Thượng bình tĩnh vui vẻ lại. Còn không phải là ỷ vào điều này à, cho nên mới cố ý ở đằng kia làm bộ làm tịch với ông ta. Nơi bé tí như này, ông ta lại kêu to như vậy, sao có thể không nghe thấy! Cố Thiệu này, nhìn thì hàm hậu, thật ra tâm nhãn có một đống, rõ ràng là bày sắc mặt cho ông ta nhìn, cuối cùng bị phát hiện còn làm ra vẻ vô tội, thật là khiến cho người ta buồn nôn.

Lỗ Tề Lâm thật sự khó có thể không tức giận, nhưng tức giận nhiều, rồi lại không nhịn được cảm thấy may mắn, may mắn lúc trước ông ta kịp thời thu tay lại, không nghe theo muội phu nói.

Trong phòng, Cố Thiệu nhìn bóng dáng Lỗ Tề Lâm xoay người đi xa, yên lặng nói một câu làm ra vẻ. Hỏi ông ta thì ông ta lại không nói, đây là muốn làm sao?

Người làm ra vẻ như vậy, Cố Thiệu không rảnh phản ứng lại.

Bên kia Lỗ Tề Lâm cũng đang giận dỗi kìa, một ngày cứ thế trôi qua, ông ta cũng không có tìm tới Cố Thiệu nữa, việc ban đầu định phân phó cho Cố Thiệu làm, cũng tự bản thân ông ta đi làm. Bởi vì vướng nhiều việc không dễ làm, cho nên hôm nay Lỗ Tề Lâm mãi vẫn không thể tan làm đúng giờ. Đến khi người của Hàn Lâm Viện về cũng gần hết rồi, ông ta mới làm xong hết việc của mình, thu dọn đồ vật, chậm rãi rời khỏi Hàn Lâm Viện.

Kết quả cũng trùng hợp, chưa đi được mấy bước, thế mà lại nhìn thấy muội phu của ông ta ở bên ngoài.

Cũng không biết là trùng hợp Lý thị lang gặp được Lỗ Tề Lâm, hay là cố tình chờ ở chỗ này, sau khi nhìn thấy Lỗ Tề Lâm, liền mời ông ta cũng đi ăn bữa tối. Lỗ Tề Lâm luôn thân thiết cùng muội phu này, nghe ông ta nói nhiều như vậy thì lập tức đồng ý.

Tuy nhiên trên đường, Lý thị lang cứ hỏi mãi về chuyện của Hàn Lâm Viện, nói chính xác hơn là vẫn luôn hỏi về mấy chuyện xung quanh Cố Thiệu. Hỏi sơ sơ, Lỗ Tề Lâm còn có thể đè bực bội trong lòng lại rồi trả lời ông ta hai câu, nhưng hỏi qua nhiều, bên tai toàn là tên Cố Thiệu, tựa như tiếng ong ong của ruồi bọ quanh quẩn ở bên tai, khiến cho Lỗ Tề Lâm thật sự là không thể nhịn để nghe tiếp được nữa.

“Ngươi cứ nói đến hắn mãi làm cái gì?” Nửa đường, cuối cùng Lỗ Tề Lâm nổi nóng.

Lý thị lang nhăn mày lại: “Vì sao tỷ phu lại nóng nảy như thế?”

Có thể không nóng nảy à? Cả ngày đối diện với gương mặt kia của Cố Thiệu, trong lòng tích cóp lại bao nhiêu hỏa khí, nhưng hiện thực đè ép mãi không có chỗ để xả ra, nói đến khó chịu, ai khó chịu hơn ông ta đây? Mà toàn bộ việc này, hình như đều phải quy kết do người muội phu trước mặt ông ta này, “Còn có thể vì cái gì? Nếu lúc trước ngươi không nói những cái đó với ta, bây giờ ta cũng có thể bớt đi chút nóng nảy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!