Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 288: Chương 287:

Chương 287:

“Cố đại nhân đừng tức giận, mới vừa rồi là ta mạo phạm, mới đề cập đến phí nhuận bút, làm nhục thanh danh của Cố đại nhân.”

Không, Cố Thiệu điên cuồng lắc đầu trong lòng, hắn không ngại bị bôi nhọ thanh danh đâu! Tuy nhiên có tình nguyện như thế nào đi nữa, trên mặt vẫn phải nghiêm túc một chút. Cố Thiệu đang nghĩ ngợi nên làm thế nào để nho nhã đồng ý với người ta, đã nghe thấy hệ thống đột nhiên lại lên tiếng:

“Bây giờ không thể đồng ý.”

“Cái gì?” Cố Thiệu hoài nghi là mình nghe lầm, “Ta đây là kiếm tiền dựa vào bản lĩnh của mình, huống chi lúc này là thu phí nhuận bút, không tranh không đoạt, lại còn là việc phong nhã, ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta đồng ý?”

“Không phải không cho ngươi đồng ý, mà là bây giờ không thể đồng ý!”

Cố Thiệu không thèm nghe hệ thống nói đâu, sao lại không đồng ý với một kẻ coi tiền như rác vậy chứ, không nhanh chóng bắt lấy rồi hố một khoản, vậy thì thật là xin lỗi với vận khí hôm nay.

Cơ mà có những việc, Cố Thiệu quyết định cũng vô dụng, phải là hệ thống quyết định mới được.

Giống như bây giờ, Cố Thiệu đang định mở miệng đồng ý, còn chưa kịp mở miệng ra, thì thình lình bị hệ thống giật điện một cái. Đau đến mức ngũ tạng lục phủ của hắn co lại thành một khối, cố tình trước mặt người ngoài Cố Thiệu còn không thể kêu lên, chỉ đành nhịn xuống, mặt đổ mồ hôi, sắc mặt lập tức trắng đi mấy tông.

Tiếng hệ thống cười dữ tợn ở bên tai, rơi vào trong tai Cố Thiệu lại giống như ma quỷ vậy: “Lần này không thể đồng ý, ít nhất cũng phải tới cửa ba lần mới có thể đồng ý. Đừng có nói với ta cái gì mà phong nhã với không phong nhã, đợi giá trị con người đi lên đã, rồi hẵng nói hai chữ phong nhã này.” Bán đi bức tranh chữ đầu tiên trong kinh thành, nào có thể dễ dàng như vậy?

Cố Thiệu thầm mắng một tiếng, lại thấp thỏm nói: “Vậy lỡ như ta từ chối ông ta, sau này ông ta không tới nữa thì biết làm sao?”

“Vậy có nghĩa là ngươi không có bản lĩnh thôi, nếu thật sự là hàng hiếm có khó tìm, cũng không sợ không ai tới đưa tiền.” Hệ thống nói xong, lại uy hiếp vài câu.

Cố Thiệu lại nếm được sự lợi hại của hệ thống thêm lần nữa, cũng không dám đối nghịch với nó. Tiền thì quan trọng đấy, nhưng mạng nhỏ mới là quan trọng nhất, lỡ mà bị đau chết, vậy thì cầm tiền này còn có ý nghĩa gì?

Đặng quản gia nhìn sắc mặt của Cố Thiệu càng ngày càng không tốt, trong lòng dần dần trở nên bồn chồn. Quả nhiên, ngay sau đó ông ta nghe thấy vị Cố đại nhân này uyển chuyển từ chối. Nói cực kỳ dễ nghe, cũng thật sự rất khách khí, tuy nhiên trong lời nói lại mang một ý nghĩa, người ta không bán tranh của mình, cảm thấy như vậy là làm nhục văn nhã.

Đặng quản gia cân nhắc một chút, lại tăng phí nhuận bút lên rất nhiều.

Cố Thiệu chịu đựng rung động trong lòng, nhắm hai mắt cự tuyệt: “Làm phiền ngài trở về thay ta cảm ơn lão gia nhà ngài, đa tạ ông ấy hậu ái, chỉ là tranh chữ này, lại không bán được được. Ta là quan hàn lâm, cũng có khí khái của văn nhân, sao có thể tùy tiện bán đi thi họa của mình? Thi họa có giá, khí khái vô giá, ngài hãy trở về đi.”

Đi đi, còn không đi nữa hắn sẽ hối hận.

Đặng quản gia thở dài một hơi, trong lòng cảm khái vị Cố đại nhân này thật sự là một thân chính khí, không nhiễm hạt bụi nhỏ, không phải những tục nhân như bọn họ có thể so sánh bắt chước.

Tuy nhiên việc còn chưa hoàn thành, ông ta lại ăn vạ ở đây cũng kỳ cục, sau khi cáo từ với Cố Thiệu, Đặng quản gia liền vội vàng trở về, chuẩn bị hồi bẩm với lão gia của ông ta.

Sau khi người đi, Cố Thiệu nhìn khoảng sân trống rỗng, hối hận không thôi.

Đặc biệt là cha nương của hắn nghe được động tĩnh rồi chạy tới, đánh giá hắn như đánh giá tên ngốc vậy: “Tiền đưa tới cửa còn không lấy, con trai à, không phải con đọc sách đến ngu rồi đi?”

Cố Thiệu dựa vào trên ghế, hai mắt nhìn xa xăm. Hắn choáng váng, bị giật điện đến choáng váng.

Nếu như sau này người kia không tới nữa, vậy ít nhất ba ngày, không, năm ngày hắn sẽ không nói chuyện với tiểu bụi đời hệ thống này.

Cố Thiệu bên này đang tuyệt vọng, Đặng quản gia bên kia cũng đã chạy về trong phủ. Phủ nhà bọn họ cũng họ Đặng, cả nhà Đặng quản gia đều là gia nô trong phủ, mấy thế hệ đều đã hầu hạ ở trong phủ, cho nên rất được thể diện. Lão gia của phủ là hoàng thương, chủ yếu buôn bán lá trà, ở kinh thành này cũng có tiếng tăm lừng lẫy.

Sau khi Đặng quản gia trở về, lão gia nhà bọn họ đang cầm một cái bình cổ ở đằng kia thưởng thức. Đặng quản gia có biết cái bình này, đúng là cái mà hai ngày trước nhà lão gia nhà bọn họ hào phóng bỏ ra ngàn vàng để mua về, là bảo bối đấy. Đặng quản gia tay chân nhẹ nhàng mà đi qua, bắt đầu nói với ông ta chuyện hôm nay.

Hôm nay ông ta liên tiếp bái phỏng mấy vị đại nhân, đều là những người thanh bần, sau khi ông ta mở miệng thuyết minh ý đồ đến, mấy vị đại nhân liền lập tức đồng ý, chẳng có lấy một chút do dự nào. Cũng chỉ ở chỗ Cố Thiệu kia, đạp phải một cái đinh mềm.

Đặng lão gia nghe xong phần trước còn không có động tĩnh gì, đợi sau khi nghe xong chuyện của Cố Thiệu, bỗng nhiên xoay người, buông chiếc bình cổ trên tay xuống: “Cố đại nhân thật sự nói như vậy?”

Đặng quản gia gật đầu ngay: “Đúng là như thế, nói mà lời lẽ chính đáng.”

Nhất thời Đặng lão gia cảm thấy bình cổ trên tay không còn đáng giá mấy, lại nghĩ đến khí khái của Cố đại nhân, lại cảm thấy việc bản thân mình lấy tiền đập người ta, thật sự không ổn.

Buổi tối hôm nay khi đi ngủ, tuy Cố Thiệu nằm ở trên giường, nhưng lại không hề buồn ngủ, cẩn thận nghe còn có thể phát hiện hắn vẫn cứ lẩm nhẩm lặp đi lặp lại, mà lẩm nhẩm cũng chỉ có một câu thôi:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!