Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 287: Chương 286:

Chương 286:

Cố Lễ giận nhăn cả mặt, hết cứu rồi, đại ca của nhóc thật là thiên vị quá đi!

“Còn lề mề cái gì đấy, không nhanh qua đây ăn cơm tối à?” Trần Kim Liên đã sớm chuẩn bị cơm tối xong rồi, nhìn thấy mấy đứa bọn họ còn đang lề mề ở trong sân, bưng đồ ăn lên rồi mắng một câu.

Cố Thiệu vốn đang cho rằng buổi tối hôm nay trở về sẽ không có đồ ăn cơ, sợ bọn họ bị đói, cho nên mới mua nhiều đồ ăn như vậy trở về, bây giờ xem ra, lại là hắn lo lắng nhiều.

Trên bàn cơm, Cố Thiệu hỏi hai tiếng mới biết được hôm nay sau khi hắn rời đi, trong nhà đã xảy ra chuyện gì.

Buổi sáng sau khi hắn ra ngoài không lâu, cha nương đã ngủ dậy. Buổi tối hôm qua tới quá muộn, bọn họ không tiện thăm dò rõ ràng đến tột cùng xung quanh đây có tình huống như thế nào. Hôm nay ngủ đủ có tinh thần, mới bắt đầu lần mò khắp nơi. Trần Kim Liên không giống Cố Thiệu, khi nghỉ tắm gội thì làm ổ ở trong phòng của mình, đại môn không ra nhị môn không mại, bà là một người linh hoạt, mới ngày đầu đến đây, đã bắt đầu làm quen làm thân với hàng xóm láng giềng.

Khi nguyện ý giao tiếp với người khác, Trần Kim Liên cũng có thể thu liễm lại một thân mũi nhọn của mình, những lời thô tục đều không nói một câu, làm đến mức hoàn hảo không lọt một giọt nước. Dù sao cũng là hàng xóm láng giềng sau này của con trai, bà nhất định không thể đối xử giống như những phụ nhân vô tri ở thôn Thượng Táo được. Con trai bà đã nói, ở nơi này có rất nhiều người, đều là viên chức, cũng không phải là những nông dân như ở thôn Thượng Táo.

Vẻ ngoài của Trần Kim Liên khi xưa thật sự là không tồi, việc này chỉ cần nhìn vào diện mạo của Cố Thiệu thôi là biết. Mặc dù ở nông thôn làm lụng vất vả nhiều năm như vậy, nhưng mà cơ bản còn ở đó, những khi không tức giận không mắng người, nhìn cũng không tồi.

Vì thế một ngày này trôi qua, trong ngoài hẻm Đông Thanh không ít người đều biết hôm qua cha nương của Trạng Nguyên lang đã đến đây, mà nương của Trạng Nguyên lang còn là một người hào phóng, tính tình lanh lẹ, nói chuyện vô cùng thú vị, ở chung cũng rất là tốt!

Có những phụ nhân bị vẻ bề ngoài hiền lành nhiệt tình của Trần Kim Liên mê hoặc không nhẹ, còn cố ý đến đây tặng không ít rau xanh tươi mới, lại nói cho Trần Kim Liên biết đồ ăn chỗ nào rẻ nhất, chỗ nào mua củi có lời nhất, gạo thóc chỗ nào bán thành thật nhất.

Cố Thiệu nghe xong những việc này, trong lòng tấm tắc bảo lạ. Thì ra nương của hắn lại lợi hại như vậy!

Trần Kim Liên nhìn thấy con trai kinh ngạc, lại bắt đầu dào dạt đắc ý: “Đây thì tính là gì? Bản lĩnh của lão nương không chỉ để ứng phó mấy người ngu xuẩn ở thôn Thượng Táo.”

“Nương vì con mà đã làm bộ làm tịch cười cả ngày, tuy nhiên người ở đây, dễ lừa gạt hơn nhạc mẫu của con nhiều.” Trần Kim Liên cảm thấy bản thân mình ở giữa các nàng, quả thật là giống như cá gặp nước vậy.

Bữa cơm này, cả nhà năm người ăn cũng có chút căng bụng. Nhưng dù vậy, đồ ăn trên bàn vẫn chưa ăn hết.

Sau khi Trần Kim Liên thu dọn hết chén đũa, lau miệng một cái, lại chuẩn bị đưa Cố Lễ đi theo đến nói chuyện với các phu nhân nhà khác. Hôm nay bà quen biết được mấy vị phu nhân, cũng gần bằng tuổi với bà, lại rất nhiệt tình với bà nữa. Khi Trần Kim Liên tán dóc với các nàng, mấy vị phu nhân đã ở trong thành từ nhỏ này, không một ai biết câu nào của bà là thật câu nào là giả, nghe còn rất vui nữa.

Cũng do nguyên nhân chính là vì như thế, Trần Kim Liên cũng thể hiện cực kỳ nhiệt tình với việc đi ra ngoài giao tế.

Cố Thiệu cũng kệ bà. Hẻm Đông Thanh không thể tự tại được như ở nhà, nếu như nương thật sự có thể tìm được mấy người để nói chuyện, vậy thì cũng không tồi.

Bữa tối trôi qua, Cố Thiệu liền về phòng của mình suy nghĩ xem nên kiếm tiền như thế nào. Dù sao đây mới là việc lớn mà hắn cần phải suy nghĩ đến nhất vào bây giờ, người một nhà ở trong kinh thành, việc nào mà không cần tiêu tiền? Bây giờ hắn mang tên tuổi Trạng Nguyên lang và tu soạn, lại không thể tùy tùy tiện tiện kiếm tiền, ví dụ như sòng bạc, hắn không thể đến đó nữa, miễn cho mất chức quan, vậy thì thiệt lớn.

Có lẽ tất cả sự việc trên đời đều là không thể nhắc mãi, sau khi Cố Thiệu suy nghĩ cả ngày, chạng vạng hôm đó, ngay khi người nhà họ Cố chuẩn bị khoá cổng, thế mà thật sự có người tới cửa đưa tiền!

Người đến là quản gia trong phủ một vị phú thương.

Vị phú thương kia cũng là nghe nói từ chỗ người khác rằng bây giờ Trạng Nguyên lang Cố đại nhân là một người có tranh chữ song tuyệt, trình độ rất cao, ngay cả đương kim Thánh Thượng cũng từng tán thưởng. Phú thương cũng là một người thích học đòi văn vẻ, thêm nữa cũng là vì trong nhà nhiều tiền đến mức tiêu không hết, có tâm lấy lòng mấy vị đại nhân có tiền đồ, cho nên đã tìm đến Cố Thiệu bên này.

Sau khi nghe người nọ thuyết minh ý đồ đến, đặc biệt là sau khi nghe được đối phương nguyện ý trả tiền để đổi một bức tranh chữ của mình, Cố Thiệu hung hăng mà véo bản thân mình một cái, sợ mình đang nằm mơ. Kết quả là dùng sức véo mạnh quá, đau đến mức suýt chút nữa thì kêu ra tiếng ở trước mặt quản gia kia.

Đau quá! Nhưng mà… hắn không nằm mơ.

Thật sự có người coi tiền như rác như vậy!

Sau khi Đặng quản gia kia nói xong, liếc nhìn một chút sắc mặt của Cố Thiệu, lại phát hiện vẻ mặt của vị đại nhân này cũng không đẹp, nhíu mày lại, hư hư thực thực có chút tức giận.

Trong lòng Đặng quản gia có hơi khó hiểu. Ông ta bừng tỉnh nhớ lại, trước khi đi lão gia nhà mình đã đề cập đến một câu, những văn nhân này đều là thanh cao, đừng nói với bọn họ về cái gọi là phí nhuận bút, bọn họ sẽ không vui.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!